Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:10:25
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dư Phỉ Nhi ngã trúng Mạnh Thần. Mạnh Thần nhanh ch.óng đẩy Dư Phỉ Nhi , dứt khoát quấn chăn dậy, tránh xa Dư Phỉ Nhi. Dư Phỉ Nhi Mạnh Thần đẩy như , trán đập thẳng bàn , đau đến mức cô chảy cả nước mắt.

Vẻ mặt Lê Mạch vui về phía Kiều T.ử Lâm đang ngây đó: "Nhìn đàn ông của phụ nữ khác sàm sỡ, em vui lắm ?"

"Khụ!" Kiều T.ử Lâm hồn, ngượng ngùng : "Cái đó, lão đại, em cũng mới thôi. Vừa định ngăn cản thì tay ."

Không chứ, lão đại cái gì ? Người đàn ông của ? Phi! Anh trở thành đàn ông của từ khi nào ? Dù là diễn kịch, thì họ cũng chỉ thể tính là bạn trai bạn gái thôi chứ.

Lăng Tiêu Uẩn, Lăng Duẫn Hi, Ngô Khải đều đ.á.n.h thức, mấy lao khỏi phòng. Nhìn thấy Dư Phỉ Nhi đang ôm đầu xổm đất, còn Mạnh Thần thì quấn chăn cách đó một đoạn, ai cũng lập tức cho rằng Mạnh Thần và Dư Phỉ Nhi xảy chuyện gì đó.

Lăng Tiêu Uẩn nổi giận đùng đùng quát về phía Mạnh Thần: "Cô ?"

Mạnh Thần vội vàng giải thích: "Không cả. Cô định hôn trộm lão đại, lão đại một quyền đ.á.n.h bay , kết quả là ngã trúng . Vợ ơi, thề là đẩy ngay lập tức."

"Anh hai, mang theo loại gì, ghê tởm chứ." Lăng Tiêu Uẩn tức đến dậm chân.

Tuy Dư Phỉ Nhi ve vãn Mạnh Thần, nhưng việc lên Mạnh Thần khiến cô cảm thấy vô cùng ghê tởm.

Sắc mặt Lăng Duẫn Hi vô cùng tệ. Dư Phỉ Nhi là do mang đến. Bây giờ Dư Phỉ Nhi giữa đêm hôm chạy tới hôn trộm Lê Mạch, cảm thấy mất mặt, cũng chút còn mặt mũi nào đối diện với Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-165.html.]

Ngô Khải cũng cảm thấy mất mặt. Anh vui : "Dư Phỉ Nhi, đời sống cá nhân của cô vẫn luôn gò bó, nhưng phiền cô lúc theo chúng thì tiết chế một chút. Cô thấy mất mặt, chứ và Duẫn Hi sẽ cảm thấy mất mặt đấy."

Dư Phỉ Nhi ôm trán dậy, quát về phía Ngô Khải: "Anh nhảm gì đó! Chẳng qua chỉ là một tên quản lý quèn mà cũng dám với như ? Nếu là thời mạt thế, đến xách giày cho còn xứng." Cô đủ xui xẻo, đủ mất mặt , bây giờ đến Ngô Khải cũng dám lên giọng với cô .

Bọn họ thật sự cho rằng cô dễ bắt nạt lắm ? Dù cho bây giờ cô sa sút, nhưng gì thì cũng từng là một thiên hậu một thời. Vậy mà bây giờ đến một tên quản lý cũng dám mặt bắt nạt cô .

Lăng Duẫn Hi vung tay tát một cái. Dư Phỉ Nhi chỉ cảm thấy một luồng gió rát táp mặt, đau đến nhe răng trợn mắt. Lăng Duẫn Hi lạnh mặt : "Dư Phỉ Nhi, A Khải chỉ là quản lý của , còn là em của . Cô bây giờ lập tức xin , nếu thì cút ngay."

Nếu đuổi , chắc chắn sẽ c.h.ế.t ở bên ngoài. Ngoài việc mặt đoán ý , điều Dư Phỉ Nhi giỏi nhất lẽ chính là cúi đầu khi cần thiết.

run rẩy một chút, vẻ mặt tái nhợt xin Ngô Khải: "Anh Khải, xin , xin tha thứ cho em lựa lời."

Ngô Khải cũng lạnh lùng Dư Phỉ Nhi : "Dư Phỉ Nhi, đừng thời mạt thế coi cô gì, bây giờ càng thèm để một kẻ vướng víu như cô mắt. Mang theo cô chẳng qua là vì nể mặt Duẫn Hi và cô cùng một công ty thôi. Cảnh cáo cô cuối, nhất là cô nên thành thật một chút. Còn dám loại chuyện nữa, cần đợi đến khi đưa cô tới nơi an , chúng cũng thể vứt bỏ cô ngay."

"Vâng, ." Dư Phỉ Nhi trong lòng tức giận, nhưng thể nhẫn nhịn cho qua chuyện.

trong lòng cô căm hận mấy trong nhà . Đợi đến nơi an , cô nhất định sẽ dùng cách của để khiến họ trả giá. Dư Phỉ Nhi cúi đầu, trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn.

"Tất cả về ngủ ! Cũng còn mấy tiếng nữa để ngủ ." Lê Mạch xua tay.

 

Loading...