Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:10:18
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lăng Duẫn Hi lên tiếng: "Uẩn Nhi, hỏi em cái ."

Lăng Tiêu Uẩn sờ mũi, bĩu môi, Lê Mạch Mạnh Thần. Cả hai họ đều vẻ mặt bình tĩnh, cô cũng liền bình tĩnh theo.

Được ! Các đều sợ hai đ.á.n.h c.h.ế.t, thì em .

"Anh hai, em du lịch cùng nhóm Vương Chén mà. Anh hai ơi, , bọn họ đáng ghét lắm, lẽ em nên qua với họ..."

Lăng Duẫn Hi nhắm mắt, một nữa ngắt lời Lăng Tiêu Uẩn: "Uẩn Nhi, trọng tâm của em ở ?"

"Anh hai đừng ngắt lời em chứ! Trọng tâm sắp đến ?"

Lăng Tiêu Uẩn lườm trai một cái, tiếp: "Sau khi thời mạt thế bùng nổ, chúng em trốn đông trốn tây, vất vả mới thu gom một ít đồ đạc chuẩn cùng về thủ đô. Kết quả họ chê em quá vô dụng, cái gì cũng , liền bàn bán em .

"Tình cờ những lời em , em liền lái xe bỏ chạy. Trên đường thì xe hết xăng, một bầy zombie cứ bám theo em, đuổi theo em. Em ngoài liều mạng chạy thì . Trong lúc chạy trốn, em kích hoạt dị năng tốc độ."

" dị năng lúc lúc , em kiểm soát . Mỗi tưởng như em cắt đuôi zombie , thì dị năng tốc độ mất hiệu lực, em chậm . Lúc đó em mệt c.h.ế.t, dị năng tốc độ hỗ trợ là chạy nổi, lũ zombie phía đuổi kịp. Em chạy từ chiều đến tối, mệt lả cả ."

"Lúc em gặp nhóm Mạnh Thần đang tạm trú trong thôn. Là họ tay cứu em. Nghe họ họ thủ đô, em nghĩ một em chắc chắn thể về , nên xin họ cho em ở , để em cùng họ về thủ đô. Lúc đó lão đại, chính là , là đội trưởng của họ, Lê Mạch."

"Anh Lê Mạch hỏi em gì. Anh hai mà, em cái gì cũng , nấu cơm, giặt quần áo, việc nhà, càng g.i.ế.c zombie. Thứ duy nhất em là lái xe. Lão đại đội của họ giữ vô dụng. Thật cũng sai mà! Anh hai, nếu là , cũng thể nào mang theo một gánh nặng cái gì cũng , ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-158.html.]

"Sao cô thể trai cô như chứ? cũng chẳng ? Anh trai cô cũng mang theo đó thôi!" Dư Phỉ Nhi bất mãn ngắt lời Lăng Tiêu Uẩn.

Ý của cô vốn là giúp cho Lăng Duẫn Hi, nhưng điều cô ngờ tới là việc cô chen Lăng Tiêu Uẩn như khiến Lăng Duẫn Hi vô cùng vui.

Lăng Duẫn Hi lạnh mặt : "Dư Phỉ Nhi, xin cô chuyện với em gái khách sáo một chút. Em cũng sai. Nếu bảo giúp một xa lạ, hơn nữa còn là một gánh nặng cái gì cũng , cũng chắc tay. Bây giờ là thời mạt thế, ngày thường. Làm việc chắc báo đáp , mà còn khả năng tự hại c.h.ế.t ."

Dư Phỉ Nhi hé miệng, dám thêm gì nữa.

Lăng Tiêu Uẩn liếc Dư Phỉ Nhi với vẻ chán ghét tiếp: "Lão đại lúc đó , nếu em cái gì cũng mà còn , thì vợ Mạnh Thần..."

"Cho nên em là ép buộc." Sắc mặt Lăng Duẫn Hi lập tức lạnh .

Anh Mạnh Thần, hận thể băm Mạnh Thần thành trăm mảnh.

Lăng Tiêu Uẩn theo bản năng chắn mặt Mạnh Thần, vội vàng : "Không ép , em thật sự thích Mạnh Thần nên mới đồng ý."

"Người mới gặp mặt mà em thích ? Uẩn Nhi, em nghĩ sẽ tin ?" Sắc mặt Lăng Duẫn Hi vẫn khó coi.

Tưởng tượng đến đứa em gái bảo bối của cứ như gã đàn ông tên Mạnh Thần lừa gạt, liền tức g.i.ế.c .

"Em vốn dĩ là thích mà!" Lăng Tiêu Uẩn vẻ mặt nghiêm túc đáp.

 

Loading...