Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:10:11
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Lăng dùng giọng cực kỳ vững vàng : "T.ử Lâm, chúng còn thể em ?"

"Có thể, chỉ cần ."

Tô Lăng nửa đùa nửa thật : "Đương nhiên là . Ở nơi , thể chuyện thật lòng với cũng chỉ em. Còn nữa, em cũng đừng đối xử với như lúc nữa, nếu sẽ đau lòng đấy."

"Vâng! Về thôi! Chúng ngoài lâu lắm , để của đội tự vệ phát hiện thì phiền phức lắm." Kiều T.ử Lâm vỗ nhẹ vai Tô Lăng.

"OK." Tô Lăng buông Kiều T.ử Lâm .

Hai lặng lẽ siêu thị. Người của đội tự vệ vẫn còn đang thu dọn đồ đạc. Không gian của những dị năng gian đầy, hiện tại của đội tự vệ đang bỏ đồ ăn những thùng giấy lớn.

Hai nhóm của , cùng xuống đất nghỉ ngơi.

Lê Mạch liếc hai , mày khẽ nhíu một cách kín đáo. Tuy giữa hai hành động gì tương tác, nhưng nhạy cảm nhận bầu khí giữa họ đổi.

Tô Lăng ghé sát bên Kiều T.ử Lâm, nhỏ tai cô: "Lê Mạch đối với em hình như giống bình thường ."

Tô Lăng Lê Mạch thật sự để ý Kiều T.ử Lâm. Nếu thể cho cô hạnh phúc, đương nhiên cũng hy vọng cô hạnh phúc.

Đương nhiên, bảo giúp tình địch của , trong lòng ít nhiều vẫn chút chấp nhận nổi. Vì thế, cố ý đến gần cô, cố ý lúc bàn luận chủ đề . Anh chính là Lê Mạch hiểu lầm họ, cho Lê Mạch ghen.

Anh như chút hèn hạ, nhưng yêu suốt 5 năm, cứ như chắp tay nhường cho khác, mà vui vẻ hai họ ở bên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-151.html.]

"Không giống cả." Kiều T.ử Lâm đương nhiên mục đích của Tô Lăng, chỉ thản nhiên đáp một câu.

Tô Lăng một nữa ghé tai cô : "Chỗ giống nhiều lắm. Ví dụ như chuyện là ân nhân của chị em Kim Linh, đối với Lê Mạch mà chắc chắn lợi ích. đợi em đến nhờ giúp đỡ mới gật đầu đồng ý giúp Kim Linh. Em đó là vì ?"

"Vì ?" Kiều T.ử Lâm mấy để tâm hỏi.

"Bởi vì Kim Linh mang ơn em, Kim Linh đối với em, coi em như ân nhân."

"Lão Tô, thật nhàm chán." Kiều T.ử Lâm lườm Tô Lăng một cái: "Gia đình chị Kim Linh vẫn luôn coi lão đại là ân nhân ?"

"Em ngốc thật giả ngốc ! Lúc nghiêm túc bồi dưỡng em như , chẳng lẽ chỉ vì đổi một nơi mà em quên hết ?"

Tô Lăng đưa tay gõ nhẹ đầu Kiều T.ử Lâm, tiếp tục nhỏ tai cô: "Nếu Lê Mạch chủ động đề nghị giúp Kim Linh chữa thương, gia đình Kim Linh sẽ chỉ mang ơn một . Ngược , do em nhắc tới, gia đình Kim Linh đều cho rằng Lê Mạch là nể mặt em mới giúp họ. Như thì trong lòng họ sẽ càng cảm kích em hơn. Nói đơn giản là Lê Mạch chỉ là ân nhân, còn em là cho họ hy vọng. Giữa ân nhân và cho em hy vọng, em sẽ cảm kích ai hơn? Câu hỏi lựa chọn em hẳn là đúng !"

Phân tích của Tô Lăng hình như là ý như . ...

"Dù cho phân tích của đều đúng, cũng thể đại diện cho điều gì cả."

Tô Lăng , liếc mắt Lê Mạch mặt mày vô cùng khó coi ở phía xa, tiếp: "Em tại đây Đội đặc nhiệm Lôi Báo vẫn luôn nữ binh ?"

"Không ." Kiều T.ử Lâm thản nhiên liếc Tô Lăng: "Chuyện quan trọng ?"

"Chắc chắn là lý do quan trọng ! Trước đây nhận nữ binh nào, đặc biệt chọn một nghiệp trường quân đội như em? Chẳng lẽ chỉ vì máy tính của em giỏi thôi ? Em hiểu là, tìm một nam sinh viên giỏi vi tính khó."

 

Loading...