Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:10:09
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đương nhiên những rằng gian hệ thống của Kiều T.ử Lâm là vô cùng lớn, cô thu đồ cần lãng phí dị năng. cô cũng ý định bại lộ gian hệ thống của . Thấy ba dị năng gian đều dừng tay, cô cũng dừng .

"Đi thôi." Lâm Thiến thấy dừng , liền bảo rời .

Kiều T.ử Lâm cùng. Lúc cửa, cô ném một khối vuông điện t.ử nhỏ mấy bắt mắt trong kho hàng.

Cửa lớn kho hàng đóng . Người của Lâm Thiến còn đẩy một bức tường ở bên cạnh đến chặn cửa sắt. Trên bức tường là một bức tranh tường, bức tranh tường che khuất kho hàng. Nếu đây là kho hàng, thì dù qua nơi liên tục, cũng thể nào nghĩ đây chính là kho hàng của siêu thị.

Ngay khoảnh khắc cửa kho hàng đóng , khối điện t.ử nhỏ ném kho biến thành vô khối nhỏ hơn. Những khối nhỏ bay v.út đến các kệ hàng đầy ắp vật tư. Khối điện t.ử nhỏ chạm kệ hàng, cả kệ hàng cùng vật tư lập tức biến mất dấu vết. Đây xem như một bộ phận của CC. Mỗi CC tự thu thập đồ vật, đều chỉ cần dùng một mảnh khối điện t.ử nhỏ là thể mang đồ vật gian hệ thống.

Nhóm mấy Kiều T.ử Lâm cùng đến lối siêu thị. Tô Lăng đang dựa cửa đợi. Đợi đến gần, thẳng , Kiều T.ử Lâm : "Tiểu Kiều, vài câu ?"

"Được." Kiều T.ử Lâm gật đầu, dừng .

Thật cô cũng đại khái đoán Tô Lăng gì. Chuyện gì đến cũng sẽ đến, trốn cũng thoát.

Đợi tất cả rời , Tô Lăng mới Kiều T.ử Lâm : "T.ử Lâm, em chính là Kiều T.ử Lâm, đồng đội tám năm của , đúng ?"

Tô Lăng Kiều T.ử Lâm chớp mắt. Anh bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào của Kiều T.ử Lâm khi cô nhận phận của cô.

Đáng tiếc, thấy bất kỳ cảm xúc nào gương mặt Kiều T.ử Lâm. Vẻ mặt cô vẫn thản nhiên như cũ. Cô gật đầu, hào phóng thừa nhận: " , đội trưởng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-149.html.]

"Anh ngay là em mà." Trên mặt Tô Lăng lộ nụ nhẹ nhõm.

Việc cô bằng lòng thừa nhận quá khứ với , đơn giản là điều khiến vui mừng nhất. Anh vẫn luôn tìm cơ hội để rõ với cô. Thật nhiều cơ hội, chỉ là sợ cô thừa nhận, nên vẫn luôn thể mở lời.

"Đội trưởng, cũng đến đây?" Kiều T.ử Lâm vẫn thản nhiên hỏi.

"Ngày đó khi em c.h.ế.t, cũng lính b.ắ.n tỉa trốn trong kho hàng b.ắ.n đầu. Lúc linh hồn thoát khỏi thể xác, liền thấy một vòng sáng màu lam. Anh cũng nữa, cứ mơ mơ màng màng vòng sáng đó đến đây."

Nói xong Tô Lăng hỏi: "T.ử Lâm, em cũng đến đây như ?"

"Ừm!" Kiều T.ử Lâm gật đầu, cũng mấy để tâm chuyện Tô Lăng thấy vòng sáng.

Nụ mặt Tô Lăng tắt dần. Anh bước tới hai bước về phía Kiều T.ử Lâm, nắm lấy tay cô, vẻ mặt nghiêm túc : "T.ử Lâm, yêu em, yêu suốt 5 năm. Anh vẫn luôn cơ hội lấy hết can đảm để thổ lộ với em, kết quả đến cuối cùng chúng bỏ lỡ . T.ử Lâm, cho một cơ hội chăm sóc em ? Anh hiện tại xứng với em, nhưng em tin , nhất định sẽ những thành tựu như ."

Kiều T.ử Lâm rút tay về, lên tiếng: "Đội trưởng, hẳn là em để tâm chuyện xứng xứng. Em..."

Bàn tay trống , Tô Lăng dường như câu trả lời sẽ là gì. Anh vội vàng ngắt lời Kiều T.ử Lâm định : "T.ử Lâm, em đừng vội từ chối . Anh sẽ cho em thời gian suy nghĩ. Em xem, ông trời để chúng cùng trọng sinh đến đây, cùng trải qua thời tận thế, điều cho thấy ông trời cũng hy vọng chúng ở bên , hy vọng chúng ."

Nghe như , Kiều T.ử Lâm cảm thấy kẻ thực sự bày trò ông trời, mà là CC.

, chắc chắn là CC. CC rõ ràng, bất cứ thứ gì hệ thống tạo , ngoài cô , khác đều thấy. Lúc Tô Lăng thể thấy thông đạo thời gian là vì CC đến đây.

 

Loading...