Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Phụ Xoay Người - Chương 400

Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:15:34
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh Trang , sắc mặt đổi, đầu chằm chằm A Phương: “Cô … hai dị năng giả lợi hại? Họ là như thế nào?”

 

A Phương nghĩ đến Bạch Diệp và Phương Vũ Hân, trong mắt nhanh ch.óng lóe lên một tia cam lòng. So với Trang mắt, bám hơn cả là Bạch Diệp tuấn mỹ, nhưng tiếc là Bạch Diệp thèm để ý đến những ám chỉ của cô, còn ánh mắt của Phương Vũ Hân lạnh đến mức thể đóng băng, khiến cô vô cùng sợ hãi!

 

Hoàn hết cách, cô mới quyết định nịnh bợ vị Trang . Người lợi hại nhất mà cô thể nịnh bợ lúc , nếu bỏ lỡ, cô sẽ sống khổ sở thế nào!

 

Anh Trang thấy cô mở miệng, vui nhíu mày, véo cằm A Phương hỏi : “Mau ! Hai dị năng giả lợi hại đó là ai!”

 

Anh nghĩ đến thông tin nhận đó, trong lòng bỗng nhiên chút bực bội. Nếu tên xui xẻo c.h.ế.t thực sự quan hệ với hai đó, thì e là…

 

Nghĩ đến đây, ánh mắt về phía A Phương liền trở nên lạnh băng. Anh đối với cô gái căn bản ý gì, chỉ là một con tiện nhân tự dâng đến cửa thôi, chơi thì phí. Thực đối với tên xui xẻo vẫn đồng cảm, dù đều là đàn ông. Nếu đó tay với , còn g.i.ế.c , căn bản sẽ trực tiếp hạ sát thủ.

 

A Phương ánh mắt của cho kinh hãi, theo bản năng liền : “Là một nam một nữ, trông trẻ, nam trai, nữ xinh . ! thấy họ điền thông tin, nam là dị năng giả hệ Kim cấp một, nữ là dị năng giả hệ Hỏa cấp một!” Cô đến đây, bỗng nhiên thấy sắc mặt Trang càng lúc càng khó coi, trong lòng cô càng ngày càng bất an, hoảng sợ hỏi: “Anh… Trang… ?”

 

Sắc mặt Trang khó coi. Anh ngờ chỉ chơi một cô gái tự nguyện dâng đến cửa, mà thể dính líu đến hai vị sát thần ! Điều khiến vô cùng bất mãn với A Phương, cộng thêm thái độ của A Phương đối với Chu Thuyền, ánh mắt A Phương càng lúc càng lạnh.

 

A Phương kẻ ngốc. Phụ nữ vốn nhạy cảm hơn đàn ông, lúc cô nhạy bén nhận thái độ của Trang đổi, trong lòng liền hoảng sợ, sợ Trang vì chuyện mà tức giận với .

 

Cô cẩn thận hồi tưởng những lời , nhưng nghĩ thế nào cũng thấy vấn đề gì. Trong lòng cô dần dần nảy sinh nghi ngờ — lẽ nào, hai vấn đề gì?

 

Đoán khả năng , lòng A Phương càng thêm sợ hãi. Cô định cho Trang rằng cô liên quan gì đến hai , nhưng lo đoán sai, ngược biến khéo thành vụng.

 

Cô do dự một chút, thể mềm mại dựa Trang, ép bộ n.g.ự.c căng tròn lên , đồng thời miệng phát những tiếng rên rỉ ái , cố gắng khiêu khích.

 

Trên mặt Trang lập tức xẹt qua một tia chán ghét. Ngay đó, nắm lấy cánh tay A Phương, dùng sức ném cô cửa. A Phương hét lên một tiếng ngã sõng soài nền đất lạnh băng.

 

“A ——” tiếng hét ch.ói tai kéo dài, kinh hoảng vô vọng.

 

A Phương mặc quần áo, cô ném đến ngây , ban đầu phản ứng kịp. Sau một lúc hoảng hốt, mới đột nhiên nhận mặc gì, thế là kinh hoảng hét lên. Sau đó, cô nhanh ch.óng lấy tinh thần, đầu Trang, cầu xin: “Anh… Trang… em sai , đừng giận…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trong-sinh-nu-phu-xoay-nguoi-uyeq/chuong-400.html.]

 

Ánh mắt Trang cô như một đống rác rưởi. Giọng lạnh, ánh mắt tràn ngập sự chán ghét: “Không c.h.ế.t thì cút!”

 

A Phương ngờ Trang sẽ như . Cô kinh ngạc Trang, hỏi rốt cuộc chỗ nào hài lòng, nhưng khi đối diện với ánh mắt chán ghét của , cô còn can đảm nữa. Cô rõ ràng, nếu , Trang thật sự sẽ g.i.ế.c cô!

 

Không! Cô c.h.ế.t!

 

A Phương nghĩ đến đây, cố nén cơn đau , lăn bò lao về phía quần áo của .

 

Quần áo của cô rơi vãi khắp nơi. Ban đầu, khi cô và Trang mật nồng nhiệt, tự nhiên để ý. Lúc cô mới phát hiện quần áo đều Trang xé rách. Để quyến rũ Trang, cô vốn mặc nhiều, chỉ mặc một chiếc áo thun cotton ngắn tay và một chiếc quần short jean.

 

Tuy là kiểu dáng đơn giản, nhưng vặn nổi bật hình quyến rũ của cô, đôi chân thon dài và làn da trắng nõn. Áo thun rách một đường dài, ngay vị trí n.g.ự.c. Cô vội vàng mặc , phát hiện vết rách áo lớn, hơn nửa bộ n.g.ự.c của cô đều lộ !

 

Quần lót ren sớm thành giẻ rách, thể mặc . A Phương cầm chiếc quần short lên, phát hiện nó cũng xé hỏng. Vốn dĩ chiếc quần vặn che m.ô.n.g, nhưng bây giờ một bên sườn xé rách một nửa, cô mặc , nửa bên m.ô.n.g liền lộ .

 

A Phương do dự một chút, quyết định tranh thủ một nữa. Cô quỳ đất, bò đến bên gối Trang, mắt lấp lánh lệ, giọng thê lương: “Anh Trang, cho em một cơ hội nữa , em cái gì cũng nguyện ý !”

 

Lần Trang ngay cả cũng thèm cô, chỉ lạnh lùng phun một chữ: “Cút!”

 

A Phương sự lạnh lẽo trong giọng của Trang dọa cho run rẩy, dám ở nữa, dậy, một tay che n.g.ự.c, một tay kéo quần, nhanh ch.óng chạy ngoài.

 

Khi cô ngoài, t.h.i t.h.ể của Chu Thuyền còn, vết m.á.u đất cũng lau sạch, chỉ còn một mảng ướt sẫm màu.

 

Cửa kéo , gió lạnh bên ngoài liền ùa . Sau khi A Phương lao , chân đạp lên mặt đường thô ráp, mới nhớ quên giày.

 

nghĩ đến bộ dạng của Trang , cô thật sự can đảm , đành cúi đầu ngoài, định về nơi ở tính.

 

Cô mới vài bước, thấy tiếng khinh thường từ phía . Cô ngạc nhiên một chút, theo bản năng đầu , xem rốt cuộc là ai đang nhạo . Nào ngờ cô đầu , một bảo vệ khách khí : “Nhìn cái gì mà ? Còn ở đây gì? Chẳng lẽ tiếp tục hầu hạ chúng ?”

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Loading...