Phương Vũ Hân giao tinh hạch, hỏi bảo vệ nơi cho thuê nhà, trực tiếp . Nơi cho thuê nhà cách cổng xa, ngay ở tòa nhà đầu tiên khi cổng. Biển hiệu treo ban công tầng một, lẽ là để tiện cho qua thể thấy.
Khi ba đến, ban công tỏa ánh sáng màu vàng cam mờ ảo, giống đèn điện, mà giống như nến.
“Xin hỏi ai ? Chúng thuê nhà.” Lệ Thanh Vân gọi một tiếng. Không bao lâu, ba thấy ngáp, đó “xoạt” một tiếng, rèm cửa kéo , một phụ nữ bên trong. Cô qua lan can phòng hộ liếc họ một cái, lười biếng hỏi: “Các thuê loại phòng nào?”
Lệ Thanh Vân liếc Phương Vũ Hân, Phương Vũ Hân liền : “Căn hộ ba phòng ngủ, sạch sẽ là .”
Người phụ nữ ngáp một tiếng, đó : “Biết , ở ngay tòa , tầng 7, căn 702. Một đêm 30 viên tinh hạch sơ cấp. Các nếu , giao tinh hạch sẽ đưa chìa khóa.”
30 viên tinh hạch đối với họ nhiều, nhưng với mức giá , dị năng giả bình thường e là cũng ở nổi. Phương Vũ Hân hai lời, đếm 30 viên tinh hạch sơ cấp, đưa cho phụ nữ xem qua, hỏi: “Chìa khóa ?”
Người phụ nữ thấy họ dứt khoát như , ngạc nhiên một chút, khỏi đ.á.n.h giá họ. tay chân cô nhanh nhẹn, đ.á.n.h giá quên lấy chìa khóa .
Hai bên một tay giao tinh hạch, một tay giao chìa khóa. Phương Vũ Hân cầm chìa khóa, gật đầu với cô , cùng Bạch Diệp và Lệ Thanh Vân hành lang.
Tòa nhà là chung cư thang máy, nhưng tiếc là bây giờ điện đang khan hiếm, thể thang máy. Họ chỉ thể leo cầu thang bộ. Giờ khuya, hành lang im phăng phắc, tiếng động gì. Ba một mạch lên tầng 7, đến cửa phòng 702, lấy chìa khóa mở cửa. Phương Vũ Hân lấy từ trong túi một chiếc đèn pin mắt sói bật lên, phát hiện căn hộ trang trí theo phong cách Địa Trung Hải, ấm áp lãng mạn.
Thời gian trang trí căn hộ trông cũng lâu, trong vòng một năm. Nơi tận thế lẽ ít đến ở, trông sạch sẽ, chỉ là vì ở một thời gian, mùi trong phòng dễ chịu cho lắm.
Phương Vũ Hân dùng một thuật thanh trần, Lệ Thanh Vân và Bạch Diệp chỉ cảm nhận một cơn gió đột nhiên xuất hiện trong phòng, đó mùi khó chịu biến mất, khí trở nên trong lành.
Họ mở cửa sổ, cẩn thận khóa cửa , Phương Vũ Hân đặt một trận pháp cửa sổ, đó phòng tắm, lấy từ gian một thùng nước lớn, tắm rửa sơ qua, quần áo sạch sẽ, lấy thêm hai thùng nước lớn nữa. Sau khi ngoài, nàng với Bạch Diệp và Lệ Thanh Vân: “Em chuẩn hai thùng nước sạch trong phòng tắm, hai tắm .”
Nàng xong, liền trực tiếp phòng ngủ chính.
Căn hộ ba phòng ngủ đều giường, tuy thiết kế khác nhưng kích thước giống . Chỉ là phòng ngủ chính bài trí hơn phòng ngủ phụ một chút, ngoài gì khác biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trong-sinh-nu-phu-xoay-nguoi-uyeq/chuong-396.html.]
Ba phân phòng từ , phòng ngủ chính cho Phương Vũ Hân, hai phòng ngủ phụ Bạch Diệp và Lệ Thanh Vân mỗi một gian. Sau khi Phương Vũ Hân phòng, trải giường, lấy gối của đặt lên, ngả lưng xuống nhịn mà thở một thật dài.
Nàng bây giờ tuy cần ngủ, nhưng nếu tạm thời thể ngoài, vì khổ sở co ro tu luyện trong ô tô, chi bằng tìm một nơi ngủ một giấc cho ngon.
Tu vi của nàng đến đỉnh kỳ Luyện Khí hậu kỳ, tạm thời thể Trúc Cơ, vội vàng tu luyện cũng vô ích, chi bằng tâm bình khí hòa xuống ngủ một giấc, lẽ đột nhiên linh quang chợt lóe là Trúc Cơ thành công.
Phương Vũ Hân vì ý nghĩ ngây thơ của , kéo chiếc chăn mỏng đắp lên , ngửi mùi thoang thoảng lâu gối, Phương Vũ Hân thỏa mãn thở dài một tiếng, nhắm mắt .
Bạch Diệp đợi Lệ Thanh Vân tắm xong, mới phòng tắm. Điều kiện hạn chế, chỉ thể dùng nước lạnh để tắm, cũng những thứ tốn nước như sữa tắm, nên trong phòng tắm tự nhiên nước mùi sữa tắm. Bạch Diệp vội vàng tắm xong, khi ngoài nhịn mà liếc về phía phòng ngủ chính, nghĩ đến Phương Vũ Hân đang ngủ ở trong đó, bỗng cảm thấy chút khô miệng khô lưỡi.
Ngay đó, những hình ảnh trong đầu cho sợ hãi, mặt đỏ bừng, thầm mắng một câu, nhanh ch.óng phòng của , đóng cửa ngã xuống giường. Trên giường trải một lớp chiếu, sự mát lạnh cơ thể đang xao động của bình tĩnh trở .
Bạch Diệp bực bội gãi mái tóc ướt sũng, đầu tiên trong đời cảm thấy quá xa.
Đêm lạnh như nước, xung quanh vô cùng yên tĩnh, ngay cả tiếng côn trùng cũng , như thể cả khu dân cư đều chìm giấc ngủ say. ở một góc khu lều trại của khu an , một đang một căn nhà, dồn dập đập cửa, miệng gọi: “Chị Triệu! Chị Triệu! Chị mau đây ! Cầu xin chị cứu chúng ! Chị Triệu! Cầu xin chị!”
Chẳng bao lâu, cánh cửa mở từ bên trong. Trong phòng đèn, chỉ thấy một màu đen kịt, chỉ thể lờ mờ thấy một bóng .
Người ở cửa nghĩ nhiều, trực tiếp xông lên nắm lấy tay đối phương. Anh dùng sức mạnh, cái nắm tay khiến nhíu c.h.ặ.t mày, vui : “Anh mau buông tay ! Nắm c.h.ặ.t như gì? Muốn g.i.ế.c ?”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nghe giọng , chuyện là một thanh niên. Người ở cửa ngẩn : “Cậu là chị Triệu, là cháu trai của chị ?”
Triệu Lượng theo bản năng gật đầu, dùng sức gỡ tay , nheo mắt kỹ ánh sáng mờ ảo từ ngoài hắt , ngạc nhiên hỏi: “Anh là… Chu Thuyền? Nửa đêm nửa hôm đến đây gì?”
Lời nhắc nhở Chu Thuyền, theo bản năng nắm tay Triệu Lượng, nhưng Triệu Lượng né . Anh đành nóng nảy : “Triệu Lượng! Chị Triệu ? Chị ở đây ? Cậu thể gọi chị ? A Phương xảy chuyện ! Chị Triệu nhất định giúp !”