Xe chạy nhanh, chẳng mấy chốc rõ tình hình phía .
Hai mươi đó trông còn khá trẻ, đều là thanh niên trai tráng. Ánh mắt họ sắc bén và hung ác như d.a.o găm. Năm trong họ s.ú.n.g.
Thấy xe đến gần, một trong họ vẫy tay, hét lớn: "Dừng xe! Mau dừng xe!"
Chướng ngại vật phía từ những cây gỗ đốn hạ, đầu vót nhọn và bọc sắt, trông dữ tợn. Trên mặt đất còn rải một hàng đinh thép dài ba tấc.
Nhóm Phương Vũ Hân dừng xe cách đó 100 mét để tránh bao vây.
Đối phương vẻ bất ngờ. Một đàn ông vạm vỡ ba mươi tuổi, cầm s.ú.n.g tự động, bước về phía họ.
lúc đó, một cửa sổ xe hạ xuống, một họng s.ú.n.g đen ngòm chĩa . "Pằng!" một tiếng, viên đạn găm xuống mặt đường ngay mũi chân đàn ông.
Anh lập tức dừng , sắc mặt âm trầm, nheo mắt về phía họng s.ú.n.g, cao giọng : "Đừng hiểu lầm! ác ý!"
Mọi khẩy, ai tin lời .
Bạch Diệp hạ cửa kính xe xuống, hiệu cho Phương Vũ Hân tạm thời đừng động, để xử lý. Anh thò đầu , hỏi đàn ông: "Đứng yên đó! Giải thích , tại chặn đường chúng ?"
Người đàn ông vạm vỡ cố gắng quan sát, nhưng cửa sổ xe xử lý đặc biệt, thể thấy gì bên trong. Anh chỉ thể đoán rằng, trong xe hoặc là quá yếu, dám lộ mặt, hoặc là quá mạnh, thèm để ý đến .
Anh ngốc. Có thể lái những chiếc xe như , xe gần như vết xước, rõ ràng thực lực của trong xe tầm thường. Anh thà tin rằng gặp thứ dữ.
Nghĩ đến đây, thầm thấy may mắn vì gì quá đáng.
Đáy mắt lóe lên một tia hung quang, nhưng mặt tỏ thật thà, một cách nịnh nọt: "Chúng thật sự ác ý. Chúng dựng chướng ngại vật ở đây là để nhắc nhở , phía thể qua ."
Bạch Diệp tin, nhưng vẫn hỏi: "Phía qua ? Có chuyện gì?"
Người đàn ông thành thật đáp: "Phía một cái hố lớn, đường đứt , thể qua ! Nếu các tin, thể tự xem."
Bạch Diệp : "Dọn chướng ngại vật của các , chúng xem thử."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nghe , một trong nhóm họ nóng nảy : "Này! Các thật sự qua đó ? Chỗ đó một cái hố to như , xe của các qua !"
Bạch Diệp càng thêm nghi ngờ, lạnh giọng : "Không c.h.ế.t thì tránh cho !"
Lời chút khách khí khiến đám chặn đường tức giận, tay nắm c.h.ặ.t v.ũ k.h.í.
Người đàn ông vạm vỡ, vẻ là thủ lĩnh, vội trừng mắt với thuộc hạ, quát khẽ: "Làm gì đấy? Bỏ v.ũ k.h.í xuống hết cho ! Không sống nữa ?" Anh hạ giọng, "Đừng manh động, thường . Họ qua thì cứ để họ qua. Dù chúng cũng dối."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trong-sinh-nu-phu-xoay-nguoi-uyeq/chuong-324.html.]
Người đàn ông là dị năng giả cấp một hệ lực lượng, uy tín. Dù phục, nhưng ai dám cãi , ngoan ngoãn dọn dẹp chướng ngại vật.
Bạch Diệp hiệu cho xe . Khi ngang qua đàn ông vạm vỡ, cố ý một tiếng cảm ơn.
Khi xe qua, tất cả đều đề cao cảnh giác. May mắn là đám đó hề động thủ.
Khi họ xa, một trong nhóm cam lòng : "Triệu ca, chẳng lẽ cứ để yên cho họ như ?"
Người gọi là 'Triệu ca' chính là đàn ông vạm vỡ. Anh chiếc xe đang rời , một lúc lâu mới lạnh: "Sợ gì? Cứ để họ xem. Sau khi xem xong, họ sẽ chúng dối, đến lúc đó, họ sẽ ngoan ngoãn thôi!"
Một khác hỏi: "Triệu ca, cho em động thủ? Bọn họ thể lợi hại đến mức nào chứ?"
Triệu ca tức đến mức nổi điên, tát đầu bên cạnh: "Ngu c.h.ế.t ! Một lũ ngu xuẩn! Mắt các mù hết ?"
Anh kiên nhẫn giải thích: "Các thấy xe của họ ? Toàn là xe việt dã, siêu xe! Thân xe gần như vết xước! Điều đó chứng tỏ họ hoặc là gặp tang thi, hoặc là thực lực đủ mạnh! Hơn nữa, viên đạn các quên ? Trên xe họ ít nhất một tay s.ú.n.g thiện xạ! Người dạng !"
Nghe giải thích, những khác mới bừng tỉnh ngộ, với vẻ mặt đầy sùng bái.
Trong khi đó, nhóm của Bạch Diệp và Phương Vũ Hân lâu, quả nhiên thấy con đường phía đứt. Một mảng đất rộng bằng sân bóng đá sụt lún , tạo thành một cái hố sâu khổng lồ.
Hai bên đường là những ngọn đồi cao, nhưng một nửa quả đồi cũng sụt lún theo. Cây cối đồi khô héo, trông càng thêm hoang vắng.
Đi bộ thì thể vòng qua, nhưng lái xe thì thể. Họ dị năng giả gian, thể thu xe tiếp. những khác thì thể, thảo nào đám dựng chướng ngại vật.
Tuy nhiên, ai tin rằng họ lòng !
Hiện tại, họ hai lựa chọn: tìm đường khác, hoặc để Thương Cẩm Tú thu xe , bộ qua hố sâu tiếp tục hành trình.
Thương Cẩm Tú cùng xe với Phương Vũ Hân, cô lập tức lên tiếng: "Chị Hân, để em."
Phương Vũ Hân giơ tay ngăn , đồng thời dùng linh thức dò xét xung quanh. Dị năng gian của Thương Cẩm Tú quá hiếm , đủ để khiến khác thèm . Phải cẩn thận để phát hiện.
Và quả nhiên, cô phát hiện vấn đề.
Gần đó mười đang giám sát và cảnh giới!
Cô trầm mặt, nhỏ phát hiện của : "Gần đây mười đang giám sát. Tốt nhất đừng để lộ dị năng gian của A Tú."
Mười đó tập trung một chỗ mà phân tán ở nhiều vị trí khác , đều mang theo v.ũ k.h.í, hai trong đó còn đang dùng ống nhòm để quan sát họ.
Phương Vũ Hân xuống xe, đến bên cửa sổ xe của Bạch Diệp, gõ nhẹ. Cửa sổ hạ xuống, cô khom , lợi dụng xe che khuất tầm của đối phương, nhỏ phát hiện của , hỏi: "Anh định thế nào?"