Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Phụ Xoay Người - Chương 304

Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:09:33
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một trái , do dự lên.

 

“Hai!”

 

Lại một lên.

 

“Ba!”

 

Lần do dự càng nhiều, lên cũng càng nhiều hơn.

 

Khâu Hồng Thịnh thêm: “Không ai lên nữa? Các thật sự nghĩ kỹ cả ? Bây giờ, cho các một cơ hội cuối cùng. Nếu cảm thấy hối hận, bây giờ thể xuống. Còn ai lên, cũng thể chọn lên. Đây là cơ hội cuối cùng, các chỉ một phút thời gian, qua thời gian , sẽ còn cơ hội nữa! Vì , các nhất đều hãy suy nghĩ cho kỹ!”

 

Lời của ông tràn đầy ý uy h.i.ế.p, vì thế nhanh, liền đổi ý định.

 

Một vốn đang , do dự trở . Còn những vốn đang , tiếp tục lên.

 

Mọi trong lòng đều lo lắng, ý của Khâu Hồng Thịnh là gì, đồng thời càng lo lắng khi lên sẽ chịu sự đối xử như thế nào.

 

Vì thế, lượt xuống.

 

Một phút thời gian vẻ vô cùng dài, thậm chí mặt còn đổ mồ hôi, sắc mặt trắng bệch, môi khô nứt, trong ánh mắt lấp lánh sự kinh hoàng và bất an.

 

, một phút thời gian cuối cùng vẫn là ngắn ngủi, thậm chí khi nhiều còn thật sự nghĩ kỹ, nó trôi qua.

 

Sau đó, tất cả đều thấy Khâu Hồng Thịnh : “Được , bây giờ một phút thời gian qua, các cũng còn cơ hội để hối hận về quyết định của nữa.”

 

Không , những lời , trong lòng ngược một cảm giác kiên định như bụi lắng xuống. Dù , họ cần một lựa chọn khó khăn như nữa.

 

Những đều dần dần chấp nhận phận, ngược là những , từng một bắt đầu thấp thỏm lo âu, sắc mặt trắng bệch, chân run rẩy chuẩn trở .

 

Khâu Hồng Thịnh ý định của họ, trực tiếp lạnh : “ mới , các đường lui để hối hận! Dù bây giờ xuống , cũng sẽ lôi !”

 

Nghe , của đội Vĩnh Thịnh đều như về một hướng.

 

Ở đó một phụ nữ đang , cô thẳng, hơn nữa sắc mặt vô cùng bình tĩnh, sự bất an mặt những khác, ngược như một liệt sĩ sắp hiên ngang hy sinh trong phim ảnh, ánh mắt kiên định, tràn đầy một khí chất ngoan cường thà gãy chứ chịu cong.

 

Chỉ tiếc, như , của đội Vĩnh Thịnh cũng nảy sinh nửa điểm kính nể, ngược đều âm thầm chờ xem trò của cô .

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Bởi vì ai khác, chính là Lâm Phi Âm, hưởng thụ đủ loại lợi ích do phận y sư mang , nhưng hề mặt thời khắc then chốt!

 

Thương Cẩm Tú thấp giọng : “Chị Hân, phụ nữ cũng thật thú vị, chuyện gì cũng nhúng tay ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trong-sinh-nu-phu-xoay-nguoi-uyeq/chuong-304.html.]

 

Phương Vũ Hân khẽ mỉm : “Chắc cô cho rằng là nữ chính trong phim truyền hình đó mà.”

 

Thương Cẩm Tú lập tức hiểu ý, ánh mắt sáng lên, ý vị sâu xa rộ lên: “Ồ~~~~~~ nhưng đây là đóng phim truyền hình, cô cho rằng là tiểu cường đ.á.n.h c.h.ế.t chứ? Không bàn tay vàng của biên kịch, cô cũng dám học thánh mẫu, thật là c.h.ế.t cũng c.h.ế.t như thế nào!”

 

hề đồng cảm với những . Lúc cô cũng năng lực, việc thể chỉ là một cái kho hàng di động thôi, nhưng dù là như , cô cũng đang nỗ lực nâng cao thực lực của , ngoài săn g.i.ế.c tang thi.

 

Sau khi gia nhập đội Vĩnh Thịnh, cô tiếp nhận sự huấn luyện của các đồng đội, thậm chí còn chủ động yêu cầu tăng thêm nhiệm vụ huấn luyện, chính là để thể nhanh ch.óng nâng cao thực lực. Dù đạt trình độ của các đồng đội, nhưng cũng thể luôn là một gánh nặng.

 

những thì ? Trước đây còn thể là họ điều kiện để nâng cao bản , bây giờ quân đội cho họ cơ hội, cho họ thể tham gia huấn luyện, họ còn gì để kháng nghị?

 

Tai nạn là t.a.i n.ạ.n của nhân loại, chứ của riêng các dị năng giả. Dị năng giả nghĩa vụ gì mà luôn bảo vệ họ?

 

Và đúng lúc , Khâu Hồng Thịnh chuyện, ông : “Nếu các đều chấp nhận quy định mới của khu an , thì các còn thích hợp để ở khu an nữa. Tiếp theo sẽ đích hộ tống các khỏi khu an ! Từ nay về , khu an cũng sẽ còn chào đón các nữa!”

 

Chỉ một câu đơn giản, nhưng đầy khí phách. Lời thốt , tất cả đều sững sờ. Những còn , một thoáng kinh ngạc, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm, may mắn vì lựa chọn đúng, điều ngớ ngẩn.

 

Còn những đang thì tất cả đều ngây , thể nào ngờ rằng, Khâu Hồng Thịnh thể những lời tàn nhẫn như !

 

Lại đuổi họ khỏi khu an ! Sao thể!

 

Họ là quân nhân ? Sao họ thể như ?

 

Điều công bằng! Họ tuyệt đối sẽ đồng ý!

 

“Dựa ? Chúng sẽ rời khỏi khu an !”

 

! Chúng tuyệt đối ngoài!”

 

“Chính xác! Các dựa mà đuổi chúng ?”

 

là chủ sở hữu ở đây! nhà, các thể đuổi ! Các thể như !”

 

 

Tiếng kháng nghị vang lên ngớt. Những đang trông thì la hét lợi hại, nhưng thực chất ai nấy sắc mặt đều kinh hoàng, trong ánh mắt tràn ngập sự bất an. Họ đều đang sợ hãi, sợ hãi quân đội thật sự sẽ đuổi họ .

 

Một còn đang la hét, thì một khác nhanh ch.óng xuống, lừa dối cho qua chuyện.

 

Tống tướng quân và Lý tướng quân cũng lời nào, một bộ dạng mặc kệ sống c.h.ế.t, quyền giao cho Khâu Hồng Thịnh xử lý. Khâu Hồng Thịnh thì cũng tranh cãi với những , chỉ hiệu, gọi đến một đội binh lính, : “Được , bây giờ, mang những !”

 

 

Loading...