Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Phụ Xoay Người - Chương 288

Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:09:06
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

đến đây, giữa hai hàng lông mày đều nhuốm vẻ thương tiếc.

 

Người phụ nữ , bất mãn giật giật khóe miệng, hướng lên trời trợn trắng mắt.

 

Sau đó, đứa trẻ gầy yếu đang nép cô đột nhiên kiên nhẫn : “Thức ăn của chúng vốn nhiều, mà chia cho hai sống sờ sờ như ?”

 

Lâm Phi Âm hề nghĩ đến vấn đề thức ăn, cô đứa trẻ , mới nhớ chuyện . lúc , trong lòng cô đối với hai giường đang tràn đầy lòng thương cảm, nên căn bản lời khuyên của hai con. Cô bất giác : “Không cần các lo, vấn đề thức ăn sẽ giải quyết! Nói cho cùng, thức ăn các đang ăn là do cung cấp ?”

 

thể khác chịu khổ, nên khi gặp liền tay cứu giúp. Cặp con thật sự quá đáng thương, nên lúc khi họ cầu xin, cô chút do dự mang họ về nhà. Nào ngờ, đội trưởng và đồng đội những hiểu, ngược còn đuổi cô ngoài!

 

Ban đầu cô bao giờ cảm thấy cứu là sai, trong lòng chỉ cảm thấy thất vọng thôi. Cô ngờ, đội trưởng và đồng đội sớm chiều ở bên cũng là những ích kỷ và thực dụng như . Cô lầm họ!

 

Sau khi đuổi ngoài cùng hai con, cô liền tìm cách thuê một căn nhà ở đây, dùng điểm tín dụng để mua một ít thức ăn ở cửa hàng an . Cô là y sư, điểm tín dụng ít, hưởng ưu đãi đặc biệt, nên hề lo lắng.

 

cặp con ăn quá khỏe! Đứa trẻ đó mới mười tuổi, trông nhỏ nhắn gầy gò, nhưng sức ăn gấp ba cô! Người phụ nữ ăn ít hơn một chút, nhưng sức ăn cũng gần gấp đôi cô!

 

Điều thật đáng sợ!

 

Cô tính toán một chút, nếu cứ tiếp tục như , điểm tín dụng của cô căn bản dùng bao lâu! Vì thế dần dần, trong lòng cô đối với cặp con liền nảy sinh vài phần oán khí.

 

Bây giờ, cô cứu cặp em đáng thương , nào ngờ hai con phản đối, thậm chí còn đuổi họ ! Sao họ thể m.á.u lạnh vô tình như ? Chẳng lẽ họ quên, lúc họ cũng đáng thương như thế ?

 

Vì thế, cán cân trong lòng Lâm Phi Âm dần dần nghiêng về phía hai em, đối với hai con càng thêm vài phần chán ghét, giọng điệu chuyện cũng lắm.

 

Đứa trẻ rõ ràng nuông chiều quen, trong miệng liền nhịn mắng, nhưng phụ nữ dùng tay bịt c.h.ặ.t miệng. Người phụ nữ thông minh, cô nhận sự đổi của Lâm Phi Âm, dám càn nữa, sợ Lâm Phi Âm đột nhiên trở mặt quen, đuổi hai con họ !

 

Vì thế, đôi mày thanh tú khẽ nhíu , trong đôi mắt lấp lánh lệ quang, cô yếu đuối đáng thương Lâm Phi Âm, giọng ai oán : “Lâm , cô… cô đây là đuổi chúng ? Lúc , sẽ luôn chăm sóc chúng , bao giờ để khác bắt nạt chúng ?”

 

Lâm Phi Âm thể nào chịu bộ dạng yếu đuối đáng thương của khác, mỗi thấy là lòng nghĩa hiệp và ý thức trách nhiệm trỗi dậy. Người phụ nữ chính là nhắm trúng điểm của cô, dễ dàng khống chế cô.

 

Trước đó, khi Lâm Phi Âm nhận thông báo, cô định ngoài cứu , kết quả là cô , liền thành công giữ Lâm Phi Âm . Cô tự tin, chiêu đối với Lâm Phi Âm thử nào cũng linh!

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Quả nhiên, cô tư thế đó, Lâm Phi Âm liền hoảng loạn: “Cô… cô đừng như , ý đó…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trong-sinh-nu-phu-xoay-nguoi-uyeq/chuong-288.html.]

Người phụ nữ chịu cứ thế bỏ qua, nhất quyết Lâm Phi Âm đảm bảo. Nước mắt trong mắt cô ngày càng nhiều, dần dần treo ở khóe mắt, chực rơi mà rơi, giọng cũng trở nên càng thêm ai oán bất lực: “Thật… thật ? Vậy những lời cô đây… đều còn tính chứ?”

 

Lâm Phi Âm vội vàng gật đầu, đảm bảo: “Đương nhiên là tính! , Lâm Phi Âm, nay là ! Nếu sẽ luôn chăm sóc các , thì tuyệt đối sẽ nuốt lời!”

 

đến đây, liếc đứa trẻ trong lòng phụ nữ. Đứa trẻ đó , chôn mặt lòng phụ nữ, tấm lưng gầy yếu trông càng thêm đáng thương.

 

thấy, đứa trẻ lúc đang vẻ mặt kiên nhẫn mà trợn trắng mắt.

 

Nó ghét cay ghét đắng bộ dạng vô dụng của ! Khóc cái gì mà ? !

 

Lâm Phi Âm bộ dạng ‘đáng thương’ của hai con, lập tức cảm thấy những lời quá đáng. Vì thế, cô cố ý từ trong túi lấy một cây kẹo mút, đưa cho đứa trẻ trong lòng phụ nữ, dỗ dành nó: “Tiểu Huy, mau đến ăn kẹo , nếu con ăn là ăn đấy nhé!”

 

Lời còn dứt, bàn tay gầy gò của đứa trẻ lập tức giật lấy cây kẹo mút trong tay Lâm Phi Âm, và nhanh ch.óng xé giấy gói, nhét viên kẹo miệng.

 

, vẫn dựa lòng phụ nữ, lưng về phía Lâm Phi Âm, tự ăn kẹo.

 

Lâm Phi Âm nhịn nhíu mày, cúi đầu mu bàn tay của . Vừa động tác của đứa trẻ quá thô bạo, móng tay rách da cô.

 

Mặc dù chỉ rách một lớp da, vết thương cũng sâu, nhưng cô cảm thấy đau rát.

 

nghĩ đến đó chỉ là một đứa trẻ phận éo le, cô liền lời trách móc.

 

Người phụ nữ khi thấy hành động của cô, bất giác căng thẳng cơ thể, trở nên lo lắng. Mãi cho đến khi Lâm Phi Âm giãn mày , rõ ràng ý định so đo, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Sau đó, cô chuyển ánh mắt, bỗng nhiên đối diện với một đôi mắt!

 

“A…”

 

sợ đến mức kinh hô một tiếng, trực tiếp cho Lâm Phi Âm và đứa trẻ trong lòng cô cũng giật .

 

Lâm Phi Âm thấy bộ dạng hoảng sợ của cô , trong lòng cũng theo đó mà căng thẳng. sắc mặt cô trông vẫn khá bình tĩnh, đó cô đột nhiên đầu, cũng đối diện với một đôi mắt.

 

Cặp mắt đó thanh tú, và chủ nhân của đôi mắt văn nhã và tuấn tú, một khí chất nho nhã đặc trưng của học giả. Cô khẽ đỏ mặt, đó bỗng nhiên phản ứng , kinh ngạc hỏi: “Thẩm , tỉnh ? Anh chứ?”

 

 

Loading...