Mạt Thế: Trở Thành Giống Cái Hiếm Có, Cùng Thú Phu Sưởi Ấm Bằng Tình Nồng - Chương 2: Thân phận bí ẩn bị đưa đi riêng, đòn roi từ Khắc Lao Đức

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:06:47
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cảm ơn sự hào phóng của ngài, thưa ngài Khắc Lao Đức!"

 

Đám thú nhân xung quanh rộ lên một phen xôn xao, bàn tán ngớt:

 

"Để một thú nhân khu Đông ngoài thành thử luyện ư? Chắc chắn sẽ ma thú xé xác mất thôi."

 

"Thế khác nào nộp mạng chứ, chắc chắn trụ nổi quá hai tiếng đồng hồ."

 

" , thế chẳng là lãng phí thời gian ?"

 

Thuộc hạ của Khắc Lao Đức lập tức quát lớn dập tắt những tiếng xì xào:

 

"Câm miệng! Lũ ngu ngốc vô kỷ luật , chuyện ngài Khắc Lao Đức quyết định đến lượt các ngươi xen mồm ?"

 

Tên thuộc hạ hung tợn lườm một vòng, đám thú nhân lập tức im bặt, ai nấy đều run rẩy sợ sẽ mất cơ hội tuyển chọn.

 

Quách Trân nhận giấy phép và chuẩn rời , nào ngờ thuộc hạ của Khắc Lao Đức gọi cô , yêu cầu cô theo đến một nơi để đăng ký thông tin cá nhân.

 

Trong lòng Quách Trân thấp thỏm yên. Đăng ký thông tin

 

Biết đăng ký cái gì bây giờ?

 

Ở thế giới , cô là một kẻ "vô hình" bất kỳ dữ liệu nào.

 

thể từ chối, vì cô vẫn tiếp tục bám trụ tại đất nước Vũ Sơn .

 

Quách Trân theo Khắc Lao Đức đến một căn phòng. 

 

Cửa phòng đang mở, tiên phong bước .

 

Bên trong bày biện nhiều máy móc tinh vi, tường dán đầy các loại sơ đồ và văn bản, còn nhiều chương trình trí tuệ nhân tạo đang điều khiển các thiết .

 

Tên vấn đề !

 

Một đại quý tộc danh giá như , tại đích đăng ký thông tin cho cô, trong khi bỏ mặc thuộc hạ ở chỗ chiêu mộ? 

 

Anh đang mưu tính chuyện quái quỷ gì đây?

 

Quách Trân né sang một bên, thấy Khắc Lao Đức lấy thiết liên lạc ấn một nút. 

 

Một màn hình ảo hiện lên mắt họ với dòng chữ: "Xin chào, vui lòng báo cáo họ tên và tuổi."

 

"Thưa ngài... thấy tiện lắm."

 

Quách Trân do dự lên tiếng. 

 

Khắc Lao Đức định gì, nhưng cô luôn cảm thấy một luồng sát khí bao vây, nhất là nên tìm cách chuồn lẹ.

 

"Đây là quy định. Nếu kiểm tra thông tin, theo luật sẽ khép tội gián điệp và chịu hình phạt nghiêm khắc nhất."

 

Ánh mắt Khắc Lao Đức đổi, sắc mặt sầm , khóa c.h.ặ.t ánh Quách Trân như một thợ săn đang con mồi tròng.

 

Quách Trân cảm nhận một luồng uy áp cực mạnh, tự chủ mà lùi một bước.

 

"Ngài từ ? Ngài cố tình dẫn dụ đây, ngài gì?"

 

"Cậu xem gì?"

 

Gương mặt Khắc Lao Đức lộ rõ vẻ hiểm độc, khác hẳn với vẻ quý phái ban nãy. 

 

Trong đáy mắt lóe lên những tia sáng khát m.á.u.

 

Anh chậm rãi tiến về phía Quách Trân, thong thả tháo đôi găng tay trắng .

 

Quách Trân cảm thấy da gà nổi khắp , đó là phản ứng tự nhiên của cơ thể khi đối diện với hiểm nguy.

 

Quả nhiên, uy áp từ một Ngũ Tinh Hoàn là thứ mà thực lực Nhị Tinh Hoàn của cô thể chống đỡ nổi.

 

"Một kẻ hạ đẳng thấp kém mà dám lên mặt dạy đời ? G.i.ế.c cũng dễ như dẫm c.h.ế.t một con kiến ."

 

"Loại phế thải như lấy tư cách gì mà ? Cậu đổi gì nào?"

 

"Đã nấp sự bảo hộ của những kẻ mạnh trong tòa thành thì nên giữ lễ độ cơ bản nhất ."

 

Bàn tay bất ngờ vồ tới bóp nghẹt cổ Quách Trân. 

 

Cô nhanh nhẹn lách né tránh, lùi sâu góc phòng.

 

Thực sợ, chỉ là thấy tên Khắc Lao Đức quá mức nhạy cảm và độc đoán. 

 

Cô lên tiếng:

 

"Thưa ngài, chỉ mới ngài quen sống trong nhung lụa thôi mà ngài lấy mạng ? Ngài cũng quá bá đạo đấy."

 

Khắc Lao Đức nheo mắt, hừ lạnh một tiếng lao lên bắt giữ cô.

 

Anh lộn trung, sải cánh tay dài khóa c.h.ặ.t hai vai cô, chân tung một cú đá sấm sét bụng cô.

 

Quách Trân dùng tay đỡ lấy, nhưng sức mạnh kinh hồn hất văng cô xa, ngã vật xuống đất.

 

Đôi mắt Khắc Lao Đức thoáng qua một tia ngạc nhiên. 

 

Một thú nhân yếu ớt thế thể đỡ đòn tấn công của , xem cũng chút thú vị.

 

Quách Trân xoa xoa cánh tay tê rần, gượng dậy. 

 

Lần rắc rối thật , đ.á.n.h tay đôi chắc chắn cô đối thủ của tên đàn ông .

 

"Đến giờ vẫn quỳ xuống cầu xin, xem cũng chút khí tiết."

 

"Quỳ xuống thì ngài sẽ tha cho chắc? Hừ, rảnh để tự rước nhục ."

 

Khắc Lao Đức nhếch môi lạnh lùng, một nữa tấn công. 

 

Quách Trân linh hoạt né tránh nhưng vẫn túm cổ áo, xách bổng lên ném mạnh sang một bên.

 

Cú va chạm tường khiến cô đau đến mức nổ đom đóm mắt, nhưng vẫn cố gắng trụ vững để lên.

 

Quách Trân bắt đầu phát tiết uy áp của để chống Khắc Lao Đức, một tia m.á.u tươi rỉ từ khóe môi, thấm qua lớp mặt nạ.

 

Khắc Lao Đức nhận tên "phế thải" chỉ gan mà tố chất cơ thể cũng vượt xa thú nhân thông thường. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-tro-thanh-giong-cai-hiem-co-cung-thu-phu-suoi-am-bang-tinh-nong/chuong-2-than-phan-bi-an-bi-dua-di-rieng-don-roi-tu-khac-lao-duc.html.]

Cả tốc độ, sức mạnh lẫn khả năng chịu đòn đều ấn tượng.

 

"Cậu tập luyện thế nào mà cơ thể như ?"

 

Anh đột ngột hỏi một câu khiến cô kịp trở tay.

 

Quách Trân lắc đầu, trả lời thế nào. 

 

Trước khi xuyên , cô vốn là đặc vụ cấp quốc gia, trải qua huấn luyện khắc nghiệt lâu năm.

 

Dù so với thú nhân vẫn còn kém xa, nhưng lời giải thích duy nhất lẽ là do hệ thống cải tạo cơ thể cho cô.

 

"Thôi bỏ , dù cũng chút giá trị, sẽ g.i.ế.c ."

 

Giọng điệu Khắc Lao Đức vô cùng thản nhiên. 

 

Quách Trân thở phào một cái, cứ ngỡ thoát c.h.ế.t.

 

ngay khi cô tưởng sẽ bỏ qua, rút chiếc roi da bên hông , bình thản :

 

"Lại đây, hai tay chống lên bàn, lưng về phía ."

 

"Cái gì? Hả?"

 

"Làm theo lời !"

 

Quách Trân ngẩn hồi lâu mới hiểu , định dùng đòn roi với .

 

Cô nghiến răng, giờ đ.â.m lao thì theo lao. Cô đành theo chỉ dẫn, chống tay lên bàn việc, đưa lưng về phía .

 

Khắc Lao Đức gật đầu hài lòng, gương mặt tuấn tú lộ vẻ cuồng loạn.

 

"Chát!"

 

Tiếng roi quất mạnh lưng, cơn đau rát cháy da thịt lan tỏa khắp .

 

Quách Trân c.ắ.n c.h.ặ.t môi thốt một tiếng rên rỉ nào. 

 

C.h.ế.t tiệt, đau c.h.ế.t !

 

Khắc Lao Đức g.i.ế.c cô, lẽ chỉ đổi cách khác để nh.ụ.c m.ạ cô mà thôi.

 

"Thấy ? Nếu đau quá thì biến , ngày mai đừng vác mặt đến thử luyện nữa."

 

Tiếng cợt nhả vang lên phía lưng.

 

" !"

 

Quách Trân cứng cỏi đáp

 

Mẹ kiếp, chút đau đớn thấm tháp gì?

 

Trước đây khi thực hiện nhiệm vụ bí mật, cô còn chịu vết thương nặng nề gấp nghìn thế , dễ gì mà bỏ cuộc .

 

"Quả nhiên là cứng đầu."

 

Khắc Lao Đức khẩy, vung roi, nữa quất xuống lưng cô. 

 

Lần lực đạo nặng hơn một chút, Quách Trân suýt nữa thì bật thốt thành tiếng nhưng cô cố sức nuốt ngược trong.

 

"Hì hì..."

 

Anh vẻ tận hưởng việc hành hạ Quách Trân. Mỗi khi roi hạ xuống, nụ môi đậm thêm vài phần.

 

Quách Trân nhíu c.h.ặ.t mày, trong lòng ngừng nguyền rủa: 

 

[Bà đây sớm muộn gì cũng thịt c.h.ế.t nhà !]

 

"Vẫn chịu cầu xin ?"

 

"Đừng mơ!"

 

"Chát!"

 

Lại một roi nữa. 

 

Quách Trân nghiến răng chịu đựng. 

 

Trong đáy mắt Khắc Lao Đức thoáng qua một sự tán thưởng, tiếp tục vung roi liên hồi.

 

"Chát! Chát! Chát!"

 

Tiếng roi vang vọng khắp căn phòng kín. 

 

Chẳng trôi qua bao lâu.

 

Quách Trân sắp trụ vững nổi nữa. 

 

Lưng cô rướm m.á.u, đau đớn đến tận cùng xương tủy, nhưng cô cam tâm khuất phục, gân xanh cổ nổi lên vì cố nhẫn nhịn.

 

Khắc Lao Đức thấy thì dừng tay, ném chiếc roi sang một bên.

 

Qua lớp áo rách rưới lưng Quách Trân, lộ làn da trắng ngần xen lẫn những lằn roi đỏ thẫm.

 

Không ngờ cái tên phế thải làn da mịn màng đến thế.

 

"Khá khen cho , đau thế mà rên lấy một tiếng, bắt đầu thấy nể đấy."

 

"Anh..."

 

Quách Trân căm hận trừng mắt . Lưng cô m.á.u thịt lẫn lộn, còn màu da ban đầu, trông vô cùng thê t.h.ả.m.

 

"Rốt cuộc còn thế nào nữa?"

 

"Ha ha ha..."

 

Nghe tiếng của Khắc Lao Đức, Quách Trân cảm thấy buồn nôn. 

 

Tiếng như những chiếc gai nhọn nhạo báng địa vị thấp kém của cô.

 

Cơn thịnh nộ bùng lên dữ dội, khiến cô nhất thời quên cả nỗi đau thấu trời phía lưng.

 

Loading...