Mạt Thế: Trở Thành Giống Cái Hiếm Có, Cùng Thú Phu Sưởi Ấm Bằng Tình Nồng - Chương 11: Trao đủ phúc lợi lòng mãn nguyện, xác nhận thân phận đại công cáo thành

Cập nhật lúc: 2026-02-10 02:39:02
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vậy nghỉ ngơi ."

 

Khắc Lao Đức quy củ xuống ghế, Quách Trân thì nghiêng sofa, đưa mắt những đường nét điêu khắc tinh xảo trần nhà mà ngẩn .

 

Đang lúc tâm trí dần bay bổng, cô bỗng Khắc Lao Đức nhấc bổng ngang hông, đặt xuống chiếc giường lớn mềm mại.

 

Anh hề loạn, chỉ khẽ :

 

"Trân, ngủ , canh chừng cho em."

 

Quách Trân nhắm mắt : "Được."

 

Khắc Lao Đức khẽ đặt một nụ hôn lên má cô, đắp tấm chăn cẩn thận mới rời khỏi phòng ngủ.

 

Nhận thấy Khắc Lao Đức đang ở bên ngoài xử lý văn kiện chứ trong phòng, Quách Trân mở mắt .

 

Cô chẳng hề buồn ngủ, chỉ là hầu hạ Khắc Lao Đức nữa, việc mệt mỏi hơn cô tưởng nhiều.

 

...

 

Đến tối, Quách Trân thừa hiểu là trốn tránh mãi .

 

Sau khi ăn cơm xong, Khắc Lao Đức với đầy vẻ ẩn ý:

 

"Anh tắm đây."

 

"Ừm, ."

 

Khắc Lao Đức cởi bỏ y phục, chỉ mặc chiếc quần lót rộng rãi về phía phòng tắm.

 

Quách Trân theo bóng lưng , trong lòng thoáng qua một tia ác ý.

 

Khắc Lao Đức tắm rửa nhanh, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông bước .

 

Quách Trân cũng tắm xong, cô mặc chiếc áo ngủ của Khắc Lao Đức, vì quá rộng nên nó bao bọc lấy cô một cách lùng bùng. Mái tóc còn ẩm lau sơ qua, xõa tung bờ vai.

 

gương sửa sang mái tóc của .

 

"Trân, để sấy khô cho em nhé."

 

Khắc Lao Đức tiến gần, cầm chiếc lược nhỏ, thành thục chải tóc cho Quách Trân.

 

Những ngón tay mơn trớn làn tóc đen mượt mà, gương mặt hiện rõ vẻ mãn nguyện.

 

Quách Trân cũng lười phản kháng, mặc cho Khắc Lao Đức gì thì .

 

Tiếng máy sấy kêu ù ù, luồng gió ấm từ điều hòa phả vặn, nhưng cả hai đều im lặng, mỗi theo đuổi một tâm tư riêng.

 

"Xong , chúng nghỉ ngơi thôi."

 

Khắc Lao Đức dắt Quách Trân đưa cô lên giường. Anh nghiêng bên cạnh, vươn cánh tay ôm lấy cô, lòng bàn tay xoa nhẹ lên sống lưng cô qua lớp vải mỏng.

 

"Trân, em chuẩn sẵn sàng ?"

 

Giọng khàn đặc, thở nóng hổi phả vành tai nhạy cảm của Quách Trân.

 

Nếu chuẩn xong thì chắc chịu buông tha cho đấy.

 

"Trân."

 

Khắc Lao Đức khẽ gọi cô.

 

Quách Trân xoay , ôm c.h.ặ.t lấy Khắc Lao Đức: "Được ."

 

Khắc Lao Đức hiểu ý, lập tức lật đè lên cô, đặt những nụ hôn nồng cháy lên cổ, xương quai xanh xuống n.g.ự.c.

 

"Ưm~."

 

Cô khẽ thốt lên một tiếng nũng nịu, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Khắc Lao Đức, cơ thể tự chủ mà vặn vẹo.

 

Khắc Lao Đức dùng hai tay chống xuống hai bên cô, ánh mắt cô đầy rực lửa.

 

"Anh yêu em."

 

Anh lẩm bẩm lặp lặp câu đó, nụ hôn rơi xuống, dày đặc khắp cơ thể cô. Anh thở gấp gáp.

 

"Trân... Anh... Khó chịu quá..."

 

Anh rên rỉ đầy khổ sở. Quách Trân vòng chân qua eo , càng khiến Khắc Lao Đức thêm phần mất kiểm soát.

 

"Trân, em tuyệt quá."

 

Anh cảm thán đầy xúc động. Quách Trân ngước mắt một cái gì, Khắc Lao Đức cúi đầu ngậm lấy bờ môi cô.

 

Đêm dần trở nên mịt mờ tình tứ, thở của Quách Trân ngày càng dồn dập, cuối cùng hóa thành bầu khí ám bao trùm.

 

Khắc Lao Đức cuồng nhiệt lún sâu trong, Quách Trân nắm c.h.ặ.t lấy bờ vai .

 

Anh mãnh liệt tấn công.

 

Tiếng nức nở của cô vùi lấp trong sự cuồng dã của Khắc Lao Đức, cả hai cùng chìm đắm trong sự mê loạn...

 

Sáng sớm hôm khi tỉnh dậy thì mặt trời lên cao.

 

Ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng chiếu rọi phòng, căn phòng sáng bừng, những dấu vết còn sót minh chứng cho sự điên cuồng tối qua.

 

Quách Trân chậm rãi mở mắt, đập mắt cô là gương mặt tuấn mỹ của một đàn ông.

 

Làn da của Khắc Lao Đức trắng, ngũ quan tinh tế và sắc sảo. Sinh với gương mặt là một sự thành công lớn , đằng phận cao quý như thế, đúng là con cưng của ông trời.

 

Khắc Lao Đức mở mắt , hai đắm đuối.

 

"Anh..."

 

Giọng cô vì tỉnh dậy nên khàn đặc. Khắc Lao Đức mỉm , dùng ch.óp mũi cọ nhẹ mũi cô.

 

"Chào buổi sáng."

 

Quách Trân dời tầm mắt chỗ khác, Khắc Lao Đức bật kéo cô lòng, hít hà mùi hương đặc trưng cổ cô, lòng tràn ngập hạnh phúc và thỏa mãn.

 

"Chào ... Anh tỉnh lúc nào thế?"

 

Quách Trân cảm thấy tự nhiên, nóng từ truyền sang khiến cô tê dại, cứ như đang trong lò sưởi .

 

"Anh cũng mới tỉnh thôi."

 

"Em đói ? Anh gọi mang đồ ăn nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-tro-thanh-giong-cai-hiem-co-cung-thu-phu-suoi-am-bang-tinh-nong/chuong-11-trao-du-phuc-loi-long-man-nguyen-xac-nhan-than-phan-dai-cong-cao-thanh.html.]

 

Khắc Lao Đức lật chăn bước xuống giường, chân trần vài bước dừng .

 

Anh đầu cô đang ở giường, bờ vai trắng ngần như tuyết đang lộ .

 

Quách Trân vội vàng kéo chăn che kín .

 

bộ tịch, mà là sợ Khắc Lao Đức nổi cơn "ác quỷ" lao nữa.

 

Khắc Lao Đức rộ lên xoay ngoài.

 

Quách Trân thở phào nhẹ nhõm, cô cũng dậy tìm quần áo mặc .

 

Lại cùng ăn thêm một bữa cơm, Quách Trân thấy thời gian cũng hòm hòm , phúc lợi trao đủ mức, cô cũng nên rút lui trong êm thôi.

 

Thấy cô dậy, Khắc Lao Đức hỏi:

 

"Trân, hôm nay em chơi?"

 

Hiện tại cực kỳ tận hưởng từng khoảnh khắc ở bên Quách Trân, thậm chí còn hy vọng cô thể ở bên cạnh mãi mãi.

 

"Hôm nay chơi cả, việc, đây."

 

Quách Trân nhạt nhẽo trả lời sải bước rời .

 

"Trân, đợi chút, bộ quần áo cùng em."

 

Khắc Lao Đức đuổi theo.

 

"Trân!"

 

Quách Trân chạy nhanh, Khắc Lao Đức suýt chút nữa là đuổi kịp cô.

 

"Trân, đợi !"

 

Khắc Lao Đức từ phía ôm chầm lấy cô, áp sát cô mà gọi.

 

Quách Trân cách nào thoát , đành đầu lườm . C.h.ế.t tiệt, xong xuôi đây...

 

Khắc Lao Đức để ý đến biểu cảm của Quách Trân, cứ thế ôm cô mà nũng:

 

"Hôm nay em đừng nữa, cứ ở đây với ."

 

Quách Trân cạn lời, cô mắng . Thân phận thì cấp cho cô, cứ "ăn chùa" mãi thì xong .

 

"Khắc Lao Đức, thực sự việc quan trọng, buông ."

 

"Việc gì cơ?"

 

"Mẹ sắp sinh ."

 

Quách Trân bất đắc dĩ bịa chuyện tào lao.

 

Khắc Lao Đức hiểu: "Cái gì?"

 

Ở hành tinh Lam của họ chỉ khái niệm giống đực và giống cái, con non đều gọi giống cái là "mẫu thú", cách gọi "".

 

Quách Trân đẩy , thực sự ép đến phát cáu: "Buông ."

 

Buông tay , Khắc Lao Đức bộ dạng của cô, khó hiểu hỏi:

 

"Làm ?"

 

"Cho chút gian riêng tư . Lo mà xong cái phận cho , hãy liên lạc ."

 

Nói xong, cô cũng chẳng buồn quan tâm phản ứng của , cứ thế thẳng khỏi phòng.

 

Khắc Lao Đức ngẩn .

 

Thân phận ư!

 

Anh xong từ lâu , ngay chiều hôm hứa hẹn nhập hệ thống .

 

Anh chỉ là đang do dự thực sự nên đưa cho Quách Trân thôi.

 

Anh yêu cô, sẵn sàng cưng chiều cô, nhưng càng sợ khi phận, cô sẽ nhất quyết tham gia đội quân đ.á.n.h thuê.

 

Việc đó quá nguy hiểm, t.ử trận của quân đ.á.n.h thuê cứ tăng lên qua từng năm...

 

Khắc Lao Đức đấu tranh tư tưởng lâu, cuối cùng quần áo khu văn phòng của tòa nhà chiêu mộ.

 

Anh lấy thẻ thông tin từ trong tủ , cắm hệ thống, định bụng sẽ đăng nhập...

 

Bất chợt, hệ thống vang lên thông báo nhắc nhở: "Mã yêu cầu liên kết với phận mới."

 

Khắc Lao Đức ngẩn , nhấn xác nhận.

 

"Liên kết phận tất, mời kiểm tra."

 

"Ngài chắc chắn liên kết ?"

 

Hệ thống vang lên một tiếng, Khắc Lao Đức nhíu mày, chọn chắc chắn.

 

Hệ thống tiếp tục thông báo: "Liên kết phận mới thành công, vui lòng chờ trong giây lát."

 

"Vui lòng nhập họ tên."

 

Khắc Lao Đức lướt qua hai chữ: "A Trân".

 

"Xác nhận phận, vui lòng chờ."

 

"Thân phận trùng khớp."

 

"Đinh đoong."

 

Kể từ lúc , Quách Trân trở thành công dân hợp pháp của nước Cộng hòa Vũ Sơn, là một giống đực nhị tinh trưởng thành.

 

...

 

Quách Trân trở về nhà , cô tắm ngay. Khắp dính dớp đầy mùi hương của Khắc Lao Đức, cô nhịn mà lầm bầm c.h.ử.i :

 

"Đồ khốn, còn đưa phận cho thì sẽ tiêu diệt ."

 

Cô thả trong bồn tắm, mặc cho làn nước bao phủ lấy .

 

Cô thở dài một tiếng đầy khoan khoái nhắm mắt .

 

 

 

Loading...