Mạt Thế: Trở Thành Giống Cái Hiếm Có, Cùng Thú Phu Sưởi Ấm Bằng Tình Nồng - Chương 1: Tham gia quân thuê, nhận thử thách từ quý tộc
Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:06:19
Lượt xem: 19
Một nam thú nhân trẻ tuổi chậm rãi tiến đến.
Anh mặc bộ đồng phục đen tuyền, bên hông dắt một chiếc roi da nhỏ, mái tóc đỏ rực như lửa đầy ngạo nghễ.
Gương mặt mang nét chuẩn phương Đông nhưng sở hữu làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, tuấn tú tà mị.
Sống mũi cao thẳng, đôi lông mày rậm thanh mảnh, bờ môi mỏng quyến rũ toát lên vẻ thanh lịch.
Đặc biệt nhất là đôi huyết nhãn sâu thẳm, đỏ rực như ma lực, khiến bất cứ ai cũng cảm thấy như mê hoặc.
Vị thú nhân quý tộc ngay lập tức chú ý đến Quách Trân – dáng nhỏ nhắn, đeo mặt nạ đang ở hàng đầu, đôi mắt khẽ lóe lên một tia sáng lạ lùng.
Quách Trân , tim khỏi đập nhanh một nhịp.
Anh quá mạnh, mạnh đến mức áp đảo tất cả ở đây.
Dù hiện tại cô đạt đến thực lực Nhị Tinh Hoàn, nhưng vẫn cảm nhận thở nguy hiểm và uy áp thâm sâu lường từ .
"Là quý tộc đúng ?"
"Trông mạnh kinh khủng!"
"Hôm nay chỉ là buổi chiêu mộ quân đ.á.n.h thuê thôi mà, cả quý tộc cũng đích đến đây?"
Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán rộn ràng.
Anh đến , ánh mắt của dồn đến đó.
Anh chẳng mảy may bận tâm đến những cái dò xét kinh ngạc, cứ thế thẳng tới quầy đăng ký.
Theo sát phía là hai thú nhân mặc quân phục xanh lá, hộ tống hai bên với ánh mắt đầy thù địch như lời cảnh báo bất cứ ai cũng phép gần.
Tên thú nhân béo đôi mắt híp thấy liền đổi sắc mặt, vội vàng tiến lên nịnh bọt:
"Ngài Khắc Lao Đức kính mến, hôm nay ngài đích ghé thăm nơi , thật là vinh hạnh cho chúng quá!"
Khắc Lao Đức là một quý tộc hạng hai, thực lực Ngũ Tinh Hoàn, sở hữu địa vị cao quý trong thế giới thú nhân.
Sự xuất hiện của khiến xung quanh đồng loạt ngoảnh .
Thì điển trai chính là Khắc Lao Đức – một trong những quyền lực và nổi tiếng nhất Cộng hòa Vũ Sơn.
Việc trực tiếp xuất hiện tại hiện trường chiêu mộ khiến đám đông trở nên sôi sục, họ tin rằng tuyển quân chắc chắn sẽ coi trọng.
Khắc Lao Đức chẳng buồn đếm xỉa đến những lời nịnh hót, chỉ dùng ánh mắt dò xét chằm chằm Quách Trân đang trong góc.
Anh tò mò tìm điểm gì đó đặc biệt ở cô, nhưng thầm đ.á.n.h giá.
Cái tên "đực rựa" dáng vẻ gầy gò, nhỏ bé đến đáng thương, cao đầy một mét bảy, ngợm thì khô khốc chẳng chút cơ bắp nào.
Một thú nhân như mà cũng đòi chiến đấu ?
Lên chiến trường chắc chỉ bia đỡ đạn mà thôi.
Anh vẫy tay hiệu cho hai binh sĩ bên cạnh, giọng trầm thấp đầy từ tính cất lên:
"Các đuổi cái loại phế thải , đừng để mất thời gian nữa."
Hai thú nhân quân phục xanh nhận lệnh liền tiến về phía Quách Trân, thô bạo đẩy cô khỏi khu vực tuyển dụng.
Đám thú nhân đang chờ đăng ký chẳng một ai nghĩ Quách Trân là giống cái.
Tại ư?
Vì ở đây giống cái quá mức hiếm hoi, họ chỉ sống trong những cung điện hoa lệ, kết bạn đời với những thú nhân quyền lực nhất quốc gia.
Ở vùng rìa phía Đông của nước Vũ Sơn , tuyệt đối bao giờ giống cái xuất hiện.
Nơi đây chỉ những tòa nhà đổ nát, trị an hỗn loạn, đầy rẫy những kẻ liều mạng và các vụ bạo lực – một vùng đất ngoài vòng pháp luật.
Ngoại trừ giới quan chức quyền quý, dân thường thậm chí còn bao giờ tận mắt thấy giống cái.
Họ chỉ thể qua phim ảnh báo chí, và ai cũng hiểu rõ giống cái quý giá đến nhường nào.
Những thú nhân sinh từ giống cái năng lực cực mạnh, vượt xa hàng nghìn so với những thú nhân lai tạo bằng công nghệ.
Nếu một thú nhân bình dân thể liều vươn lên vị trí đỉnh cao để giống cái để mắt tới, địa vị xã hội của kẻ đó sẽ thăng tiến nhanh như diều gặp gió.
Bị đuổi ngoài, Quách Trân khẽ cau mày, bất mãn với Khắc Lao Đức:
"Chiêu mộ quân đ.á.n.h thuê là dựa thực lực chứ xuất . Chẳng lẽ ngài khinh miệt vì là thú nhân sinh ở khu Đông ?"
Giọng của Quách Trân truyền qua mặt nạ tạo thành một thứ âm thanh mang hướng kim khí, rõ nam nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-tro-thanh-giong-cai-hiem-co-cung-thu-phu-suoi-am-bang-tinh-nong/chuong-1-tham-gia-quan-thue-nhan-thu-thach-tu-quy-toc.html.]
Cộng thêm cách ăn mặc trung tính với áo hoodie đen, quần thụng và dùng băng quấn n.g.ự.c phẳng lì, cô chẳng khác nào một thú nhân yếu ớt.
Xuyên cùng ngôi nhà nửa tháng, cô hiểu rõ quy luật của xã hội qua hệ thống.
Thú nhân khu Đông là loại hạ đẳng lai tạp, năng lực tối đa chỉ đạt đỉnh Nhị Tinh Hoàn, thể đột phá hơn nữa.
Cô tham gia tuyển dụng là để khiến mạnh hơn, vì hệ thống ban cho cô thực lực ban đầu là Nhị Tinh, thăng cấp thì tự nỗ lực thành nhiệm vụ.
" ý đó."
Khắc Lao Đức thản nhiên đáp, vẻ mặt quan tâm nhưng trong lời ẩn chứa sự chế nhạo.
Quách Trân sự khinh kỉnh , cô lườm một cái:
" gầy thấp, nhưng nghĩa là thực chiến của kém. Ít nhất ngài cũng cho một cơ hội để chứng minh chứ!"
"Ồ? Vậy vốn liếng gì để chứng minh cho thấy? Dựa cái lớp mặt nạ dám lộ diện cái cơ thể xí chăng?"
Khắc Lao Đức cúi đầu thèm cô, giọng điệu bắt đầu tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Tên béo nịnh bọt lập tức nhảy dựng lên chỉ trích sự hèn mọn của Quách Trân:
"Chỉ riêng việc là thú nhân khu Đông quá đủ để loại . Cút !"
Những thú nhân khác cũng hùa chế giễu dáng vẻ nhỏ thó của Quách Trân để tự đề cao bản :
"Bé tẹo thế chắc chẳng hóa thú nổi nhỉ?"
"E là chịu nổi một đ.ấ.m của đo đất ."
"Biến lẹ , đừng đây ngứa mắt nữa."
Quách Trân c.ắ.n răng chịu đựng, cam lòng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Cô xoay định bỏ , nhưng vài bước khựng . Nếu như chẳng là công cốc ?
Cô , thẳng Khắc Lao Đức, chậm rãi :
"Những sinh trong cung điện như các mãi mãi hiểu sự gian khổ của chúng . Các luôn tự cho là thượng đẳng."
" hỏi ngài, ngay cả lòng nhiệt huyết sinh t.ử bảo vệ quốc gia, cũng tư cách ?"
"Dáng nhỏ thật, nhưng đột phá lên Nhị Tinh Hoàn , thực lực!"
Nghe thấy lời , Khắc Lao Đức mới thực sự ngẩng đầu cô.
Đám đông xung quanh bỗng chốc im bặt.
Đôi mắt đỏ rực sâu như vực thẳm của lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Dưới đuôi mắt một nốt ruồi lệ khiến gương mặt càng thêm yêu mị, khí thế sắc sảo bức khiến ai thể phớt lờ.
Quách Trân tự chủ mà nuốt nước bọt.
Cô cảm giác như... Anh đang nổi giận.
Khắc Lao Đức xoáy cô như lột trần thứ để nghiên cứu.
Quách Trân chột lảng tránh ánh mắt .
"Cậu tên gì?"
Khắc Lao Đức cuối cùng cũng lên tiếng, giọng lạnh thấu xương.
"A Trân."
Quách Trân trả lời.
Khắc Lao Đức lướt máy tính bảng vài cái nhưng chẳng thu hoạch gì, bất kỳ thông tin nào về cô.
cũng , chỉ là một thú nhân khu Đông, thêm một bớt một cũng chẳng khác gì .
Anh hờ hững : "Vậy thì ngày mai cứ tham gia thử luyện ."
Quách Trân thì vui mừng khôn xiết, vội vàng cúi cảm ơn rối rít.
Ôi, cô cũng chẳng còn cách nào khác.
Nhiệm vụ mà hệ thống giao phó bắt buộc cô tiêu diệt quái vật mới tích lũy điểm .
Nếu cứ dậm chân tại chỗ, cô sẽ chỉ một con đường duy nhất là sống như những giống cái khác ở thế giới : nuôi nhốt và ép sinh con cho giới quý tộc.
Cô thà c.h.ế.t chứ bao giờ chấp nhận cuộc đời như thế!