Mạt Thế Thiên Tai Tôi Thức Tỉnh Hệ Thống Vô Hạn - Chương 122: Bàn Bạc Kế Hoạch

Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:10:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mắt thấy mâu thuẫn nội bộ ngày càng lớn, nếu giải quyết vấn đề thực phẩm thì sẽ thực sự loạn, thế là những căn cứ thu nhận tị nạn , nhịn mượn thực phẩm của các căn cứ khác!

 

hiện tại thực phẩm vốn khan hiếm, các căn cứ khác thể cho bọn họ mượn chứ?

 

Tự nhiên là từ chối thẳng thừng.

 

Cứ như , tranh đấu bùng nổ!

 

Diệp Vân Hi xong nguyên nhân của sự cố , nhịn lắc đầu:

 

"Không mạt thế tiên g.i.ế.c thánh mẫu ? nhớ nhiều khắc cốt ghi tâm câu mà, những đó là lãnh đạo căn cứ, thể chuyện hồ đồ như ?"

 

Cô thực sự chút nghĩ .

 

Theo lý mà , thể trở thành lãnh đạo đều là nhân tài thông minh, chuyện hồ đồ đến mức ?

 

Thu nhận tị nạn, chính là đang cắt thịt , chẳng lẽ bọn họ ? Còn lấy thực phẩm của căn cứ chia cho những tị nạn ăn?

 

Điên ?

 

Cũng xem xem bây giờ là lúc nào?

 

Cho dù là mạt thế thu nhận tị nạn, thì cũng trải qua cân nhắc thận trọng, nhiều nơi thậm chí trực tiếp tuyên bố tuyệt đối tiếp nhận bất kỳ tị nạn nào!

 

Không ngờ mạt thế , thế mà còn phụ trách căn cứ, ngốc đến mức độ tiếp nhận cái gọi là tị nạn!

 

Thực sự khiến cảm thấy khó tin!

 

Mộc Cẩn Ngôn : "Đám đó cháy não ? Làm chuyện ngu xuẩn như !"

 

Tiến sĩ Cố : " cũng thấy bọn họ cháy não , bọn họ là vì tình nghĩa, nhưng trong mạt thế vốn dĩ tình nghĩa, vì lợi ích, vì tài nguyên, em ruột còn thể trở mặt, huống chi là ngoài?"

 

"Vì một đám gọi là ngoài, sự việc ầm ĩ đến mức , thậm chí gây chiến loạn, thực sự là nên!"

 

Mộc Cẩn Ngôn đẩy gọng kính, : "Có một thể trời sinh tự cho là đúng thôi, cảm thấy thể trấn áp , nhưng đến cuối cùng, hiện thực tát mạnh mặt !"

 

Diệp Vân Hi : "Được , những chuyện liên quan đến chúng , đừng nghĩ nữa, nghiên cứu của chúng mới là quan trọng nhất!"

 

Mà lúc , Lý Lăng Vân gọi điện cho Diệp Vân Hi, Diệp Vân Hi bắt máy, liền Lý Lăng Vân ở đầu dây bên :

 

"Căn cứ X cầu cứu chúng , chỉ cần chúng thể giải quyết đối thủ, đồng thời cướp đoạt tài nguyên của đối phương, sẽ chia 2/3 tài nguyên cho chúng , cô xem sự hợp tác thể cân nhắc chứ?"

 

"Tình hình cụ thể của bọn họ gửi điện thoại của cô ."

 

Diệp Vân Hi : " xem xem!"

 

Sau khi xem xét thực lực tổng hợp của hai căn cứ , nếu giúp Căn cứ X đ.á.n.h hạ căn cứ đối địch, đó chia một nửa tài nguyên của hai căn cứ bọn họ.

 

Vậy thì, vụ ăn thể , dù tài nguyên của hai căn cứ cộng cũng đủ cho bọn họ sử dụng hơn nửa năm!

 

Hiện tại bọn họ chê nhiều tài nguyên, bởi vì tài nguyên cần dùng chỉ đếm xuể!

 

Diệp Vân Hi : "Được, !"

 

Lý Lăng Vân : "Vậy cô cẩn thận chút, ngàn vạn đừng để thương."

 

Diệp Vân Hi : "Ừ, yên tâm, sẽ chú ý."

 

Cứ như , Diệp Vân Hi dẫn theo cầm theo v.ũ k.h.í, dẫn theo một đội nhân mã, trực tiếp đến chiến trường!

 

Đến chiến trường, Diệp Vân Hi kinh bách chiến trực tiếp thi triển dị năng hệ Hỏa!

 

Ngọn lửa hừng hực thiêu đốt chiến trường, gần như lập tức trấn áp cục diện sân!

 

Diệp Vân Hi với các chiến binh Căn cứ X phía :

 

"Các còn ngây đó gì? Còn mau xông lên? Chẳng lẽ để bọn họ san bằng các ?"

 

Chiến binh Căn cứ X trong nháy mắt phản ứng , cầm v.ũ k.h.í xông lên!

 

Cục diện chiến trường đổi trong nháy mắt!

 

Căn cứ X giành thắng lợi cuối cùng!

 

Mà bọn họ cũng trong nháy mắt chia chác hết tất cả tài nguyên và vật tư của căn cứ đối diện!

 

Diệp Vân Hi cũng như nguyện lấy một nửa tài nguyên và vật tư của hai căn cứ!

 

Căn cứ X trừ khử mối họa lớn trong lòng, lấy một tài nguyên.

 

Diệp Vân Hi cũng lấy thứ , cục diện thể là đôi bên cùng lợi!

 

Sau khi mang tài nguyên về căn cứ.

 

Hoa Nghiêm Cẩn hưng phấn : "Tốt quá , tiếp theo các năm năm cần ngoài tìm tài nguyên nữa, tranh thủ trong vòng năm năm nâng tốc độ lên 150.000 km/giây!"

 

"Như thì coi như thành một nửa kế hoạch phi thuyền quang tốc , cho dù thành , 150.000 km/giây cũng thể đưa chúng bay một cách xa!"

 

"Đi đến hành tinh thể sinh sống cũng là chuyện sớm muộn, cho nên thời gian phiền vất vả !"

 

"Không vất vả, đây là việc chúng nên !" Những mặt đều đồng thanh !

 

Bởi vì bọn họ đối với việc đến ngôi nhà mới cũng vô cùng hưng phấn, bọn họ ở cái Trái Đất môi trường khắc nghiệt đủ !

 

Cứ như , thí nghiệm tiếp tục!

 

Một năm , sự nỗ lực của Hoa Nghiêm Cẩn cùng , tốc độ thành công đột phá 50.000 km/giây!

 

Hiện tại cách đến tốc độ ánh sáng 300.000 km/giây, chỉ còn 250.000 km nữa!

 

Hoa Nghiêm Cẩn càng kích động : "Tốt quá , quá , xem suy đoán của là đúng, theo tốc độ , đại khái chỉ cần qua mười mấy năm nữa, chúng thể thành công !"

 

Theo thí nghiệm ngừng đổi, thời gian thí nghiệm cũng đang rút ngắn, hoặc là kéo dài!

 

hiện nay bọn họ tốc độ như , cho dù bây giờ Trái Đất hủy diệt, bọn họ cũng đường lui!

 

Huống chi Trái Đất hiện tại còn ít nhất vài trăm năm tuổi thọ, nhưng cái là đối với con , con hành tinh lẽ sẽ phát triển hơn!

 

Chỉ là đối với con , chỉ còn vài trăm năm thời gian thôi.

 

Vài trăm năm , hành tinh sẽ trở nên triệt để thích hợp cho con sinh tồn. Đến lúc đó, bất kể là ai, chỉ cần sống sót, thì bắt buộc phi thuyền quang tốc rời khỏi hành tinh , tìm kiếm ngôi nhà mới thích hợp hơn!

 

Diệp Vân Hi : "Đừng vui mừng quá sớm, dù hiện tại chỉ thành 1/6, hơn nữa hai năm gần đây cảm thấy một ý thức vấn đề , thể bọn họ cũng đang lặng lẽ chế tạo phi thuyền vũ trụ!"

 

"Dù kế hoạch khá điên rồ, hơn nữa cần lượng lớn tài nguyên, về cơ bản thông minh một chút đều là bí mật xây dựng, thể nào xây dựng quang minh chính đại!"

 

Hoa Nghiêm Cẩn : "Ừ, cô sai, nhưng hiện tại Trái Đất hẳn là ai thể nhanh hơn chúng , chúng tăng tốc hơn nữa!"

 

Cứ như , tiếp tục nỗ lực!

 

Ba năm !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-thien-tai-toi-thuc-tinh-he-thong-vo-han/chuong-122-ban-bac-ke-hoach.html.]

 

Nhìn một chiếc phi thuyền vũ trụ mới!

 

Tốc độ của chiếc phi thuyền thể đạt tới 100.000 km/giây, tốc độ như là tốc độ nhanh nhất trong lịch sử loài cho đến hiện tại, hơn nữa là tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả!

 

Diệp Vân Hi : "Chiếc phi thuyền 100.000 km/giây , bên trang khoang ngủ đông, coi như là phi thuyền dự phòng của chúng ."

 

"Đến lúc đó nếu thực sự cách nào nghiên cứu phi thuyền quang tốc, chúng sẽ dùng chiếc phi thuyền bước lên hành trình của , chúng thể tiến trạng thái ngủ đông."

 

"Đợi đến nơi , khoang ngủ đông sẽ tự động đ.á.n.h thức chúng , hơn nữa chúng thể luân phiên ngủ đông, để chiêm ngưỡng phong cảnh vũ trụ!"

 

Mọi một cái, đó cũng cảm thấy phương pháp tồi, dù phi thuyền quang tốc nghiên cứu khó!

 

Bọn họ cũng chuẩn sẵn sàng cho thất bại, nhưng thất bại, thì nhất định đường lui!

 

Chiếc phi thuyền chính là một đường lui tồi!

 

Hơn nữa 100.000 km/giây, tốc độ như đối với con nhanh , cho dù trải qua vài chục năm, vài trăm năm trong khoang ngủ đông, đối với bọn họ mà cũng chỉ là một cái b.úng tay mà thôi!

 

Sau đó, cẩn thận bảo quản chiếc phi thuyền vũ trụ , hơn nữa quyền hạn sử dụng chỉ hai !

 

Một là Hoa Nghiêm Cẩn.

 

Một là Diệp Vân Hi!

 

Nói cách khác, chỉ hai mới thể khởi động chiếc phi thuyền vũ trụ , khác cho dù khởi động cũng cách nào khởi động!

 

Lý Lăng Vân khi tin , nhịn : "Các định nhân lúc quản lý căn cứ lặng lẽ bỏ ?"

 

Diệp Vân Hi : "Anh thấy khả năng ?"

 

Lý Lăng Vân : "Trước đều ghi quyền hạn của ba chúng , tại bây giờ chỉ ghi quyền hạn của hai các , lý do nghi ngờ các bỏ rơi ."

 

Diệp Vân Hi : "Vậy nếu nghĩ như thế, chúng cũng cách nào."

 

Lý Lăng Vân nhướng mày : "Vậy tiếp theo thì , các định thế nào? hỏi các một câu, các cách nào trong vòng mười năm tới nghiên cứu phi thuyền quang tốc đạt tốc độ 300.000 km/giây ?"

 

Diệp Vân Hi lắc đầu, : "Rất khó, đầu tiên việc nâng tốc độ lên 100.000 km/giây, tiêu tốn gần như tất cả tài nguyên hiện của chúng , chúng tiếp tục nghiên cứu thì bắt buộc tiếp tục thu thập tài nguyên!"

 

"Mà trải qua mấy năm cướp đoạt và chiến tranh , tài nguyên Trái Đất thực sự còn nhiều, hiện tại phương pháp duy nhất đạt tài nguyên, hoặc là động đến tài nguyên mảnh đất tịnh thổ duy nhất còn Trái Đất."

 

"Hoặc là chúng chỉ thể xâm lược căn cứ khác, đoạt lấy tài nguyên của bọn họ, đó lợi dụng những tài nguyên tiến hành nghiên cứu phi thuyền quang tốc!"

 

Lý Lăng Vân trầm mặc hồi lâu : "Nếu đ.á.n.h đổi bộ tài nguyên của Căn cứ Thiên Không thì ? Có thể nâng tốc độ phi thuyền lên tới tốc độ ánh sáng ?"

 

Diệp Vân Hi : "Anh điên ? Anh hiến dâng bộ tài nguyên của Căn cứ Thiên Không, bọn họ khi mất Căn cứ Thiên Không, nhất định sẽ quần khởi công kích !"

 

"Đến lúc đó chúng đắc tội nhiều như , tình cảnh của chúng sẽ vô cùng nguy hiểm!"

 

Lý Lăng Vân : " , cho nên đây là một hành động vô cùng mạo hiểm, vì mới đang thương lượng với các !"

 

Hoa Nghiêm Cẩn trực tiếp lắc đầu : " tài nguyên của Căn cứ Thiên Không nhiều, nhưng nâng tốc độ lên 300.000 km/giây tốc độ ánh sáng vẫn là đủ!"

 

Lúc , Lý Lăng Vân : "Nếu dâng lên bộ tài nguyên của Căn cứ Thiên Không, cộng thêm tài nguyên của Đại lục NJ thì ?"

 

"Hai thứ cộng , đủ ?"

 

Hoa Nghiêm Cẩn : "Anh điên ? Tài nguyên của hai thứ cộng thể đủ, nhưng nghiên cứu phi thuyền cũng cần thời gian, cho dù trong tình huống đủ tài nguyên, ít nhất cũng cần thời gian mười năm."

 

"Đến lúc đó mất Căn cứ Thiên Không, hơn nữa chúng động đến miếng bánh ngọt cuối cùng Trái Đất, nghĩ những căn cứ đó sẽ đào ba tấc đất tìm chúng , đó gây rắc rối cho chúng ?"

 

Nhất định sẽ, cho nên phương pháp cũng quá khả thi!

 

Diệp Vân Hi : "Lý Lăng Vân, hiện tại chút nóng vội, nhưng phương pháp đưa , chỉ trong tình huống vạn bất đắc dĩ, mới thể sử dụng!"

 

"Nếu chúng còn đường lui khác thì tạm thời đừng cân nhắc động đến phương pháp !"

 

Lý Lăng Vân : " phương pháp vô cùng mạo hiểm, nhưng nếu các thông qua việc xâm lược căn cứ khác để lấy năng lượng, thì những căn cứ đó tất nhiên sẽ liên hợp cùng chống chúng !"

 

"Hơn nữa xâm lược căn cứ đạt tài nguyên tối đa, đủ cho các chống đỡ thời gian nửa năm, thời gian còn ngừng ở trong quá trình cướp đoạt tài nguyên căn cứ!"

 

"Mà trong quá trình , nhất định sẽ chọc giận vô cùng nhiều căn cứ, đến lúc đó, sự việc chỉ sợ sẽ hơn phương án đưa ."

 

Mọi cẩn thận nghĩ hình như cũng là chuyện như .

 

phương án Lý Lăng Vân đưa chừng cũng quá mạo hiểm .

 

Đầu tiên Đại lục NJ là mảnh đất tịnh thổ cuối cùng thế giới , nếu động đến mảnh đất tịnh thổ , thì tuyệt đại đa đất đai đều sẽ nhấn chìm, căn cứ cũng sẽ rơi trận chiến tự bảo vệ sâu sắc!

 

Đến lúc đó Căn cứ Thiên Không cũng nhất định sẽ chịu sự vấn trách của nhiều căn cứ!

 

Bọn họ sẽ dễ dàng tha cho bọn họ!

 

Mà lúc đó tài nguyên của Căn cứ Thiên Không cũng cống hiến cho nghiên cứu ở đây!

 

Đến lúc đó sẽ xảy chuyện gì?

 

Bọn họ thực sự dám tưởng tượng.

 

Hoa Nghiêm Cẩn lúc : "Vũ khí nghiên cứu cũng đạt thắng lợi mang tính đột phá, chỉ cần một quả là thể biến tất cả thứ Trái Đất thành tro bụi!"

 

" sẽ tổn hại đến bản chất của Trái Đất, các cân nhắc xem sử dụng v.ũ k.h.í ?"

 

Diệp Vân Hi : "Ông chắc chắn chứ? nhớ hình như thời gian ông còn v.ũ k.h.í của ông thành công, hiện tại vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm."

 

Hoa Nghiêm Cẩn : " , vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, nhưng chắc cũng tàm tạm , chúng chỉ cần nhẫn tâm một chút, là thể dọn sạch chướng ngại, đó tâm ý tiến hành nghiên cứu!"

 

Diệp Vân Hi lắc đầu: "Không , mấy hôm từ một thủ lĩnh căn cứ, bọn họ cũng đang xây dựng thành phố ngầm , thành phố ngầm sâu mấy ngàn mét!"

 

"Độ sâu thể chống đòn tấn công của ông!"

 

"Đến lúc đó nếu dọn dẹp sạch sẽ, là rắc rối."

 

Trải qua thương thảo phát hiện, bất luận phương án nào cũng hảo!

 

Bọn họ thương thảo một phương án thỏa đáng nhất.

 

Đương nhiên , phương án bảo thủ nhất chính là kế hoạch xâm lược căn cứ khác của Hoắc Tiêu Nhiên!

 

Chỉ kế hoạch là tương đối mà khá thỏa!

 

Hơn nữa Căn cứ Thiên Không một chỗ dựa vững chắc như che chở, các căn cứ khác cũng dám tùy tiện bậy!

 

tài nguyên thu thập như là vô cùng hạn.

 

Nếu thí nghiệm tiếp theo còn tiến hành mười mấy năm, bọn họ xâm lược bao nhiêu căn cứ mới thể thỏa mãn?

 

Lúc , Mộc Cẩn Ngôn : "Cái Căn cứ Mặc T.ử luôn đối đầu với chúng , luôn tự xưng là căn cứ đỉnh cao trong mạt thế ?"

 

"Vậy tài nguyên của căn cứ bọn họ hẳn cũng phong phú nhỉ?"

 

 

Loading...