Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 865

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:19:27
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Em thích ? Vậy cởi ."

 

Nói xong liền định cởi đồ mặt cô.

 

Tô Đào vội vàng ngăn : "Ê ê ê, mặc mặc , thật sự chịu thua ."

 

Thời T.ử Tấn mím môi , buông áo xuống, cô với đôi mắt cong cong.

 

Tô Đào: "Vậy em mặc gì mỗi ngày?" Cô chọn quần áo luôn ngẫu nhiên, một vòng trong tủ quần áo, thấy bộ nào mắt thì lấy mặc.

 

Thời T.ử Tấn còn kịp , Linh Vũ vội vàng hô lên: " cho ! cho !"

 

Được , phá án .

 

Tô Đào hừ một tiếng với và chim, đến nhà ăn.

 

Thời T.ử Tấn bước nhanh đuổi theo cô: "Anh nấu cơm , ăn ? Ăn , cho một cơ hội."

 

Tô Đào: "Đã cho nhiều cơ hội , cơm thì sống, thức ăn thì khét, em còn sống thêm vài năm nữa, xin đấy, để em ăn ở nhà ăn ."

lừa.

 

Sinh nhật hai mươi tuổi, tên tự tay một cái bánh kem, hương vị ngon bất ngờ.

 

Lúc đó cô vô cùng chân thành khen ngợi , còn chút thán phục từ tận đáy lòng, đàn ông trai, thực lực tồi, ngờ bánh kem cũng giỏi, thật .

 

Cho đến khi cô ăn món ăn gia đình .

 

Hóa bánh kem đồng nghĩa với nấu ăn, một miếng suýt nữa đưa cô chầu trời.

 

Thời T.ử Tấn còn tranh thủ thêm chút nữa, thì thấy Lôi Hành cách đó năm mét.

Vân Mộng Hạ Vũ

 

Tô Đào cũng dừng bước, kinh ngạc hỏi: "Anh về khi nào ?"

 

Hai tháng Báo Đồ nhận nhiệm vụ mới, mang theo Thần Dương cùng công tác xa, vẫn tin tức trở về.

 

Hôm nay đột nhiên trở về?

 

Lôi Hành miệng tối hôm qua, nhưng ánh mắt quần áo của cô và Thời T.ử Tấn, đó lộ vẻ mặt phức tạp.

chỉ thoáng qua trong nháy mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-865.html.]

Anh nhe hai chiếc răng nanh sáng bóng với Thời T.ử Tấn: " thể chuyện với Sếp Tô một lát ? Mười phút."

 

Thời T.ử Tấn bề ngoài mỉm gật đầu lịch sự, xa hai bước, sắc mặt lập tức sa sầm.

 

Lôi Hành thấy xa, mới cúi đầu Tô Đào :

 

" cứ tưởng sẽ thêm một năm nữa, ngờ đầy một tháng, tỉnh."

 

Tô Đào hiểu , đây là Thời T.ử Tấn tỉnh , lo lắng đến mức bỏ cả nhiệm vụ nữa.

 

Cô cũng nên gì, một năm nay, Lôi Hành hễ thời gian là đến tìm cô, việc đều xoay quanh cô.

 

Ám chỉ, thẳng, lời cay nghiệt đều hết, cũng thể dập tắt tâm tư của .

 

Vẻ mặt im lặng của cô khiến Lôi Hành đặc biệt nản lòng, đầu tiên cúi đầu, khom lưng một phụ nữ, trái tim rơi xuống tận đáy vực:

" hiểu, tại gì, em cũng chút cảm giác nào với , dù chỉ một chút, bằng một phần vạn tình yêu của dành cho em cũng ."

 

Tô Đào thấy tim nhói đau.

 

"Còn , lúc em cần nhất vì đại nghĩa vì danh dự mà rời , sống dở c.h.ế.t dở để em chờ năm qua năm khác, tỉnh em những trách , mà còn..." Ánh mắt đều là .

 

Vừa miệng cơm nấu khó ăn, nhưng mặt mang theo nụ nhạt và sự bao dung bất lực.

 

Tô Đào cố gắng kìm nén đôi mắt cay cay, hít sâu một :

 

"... Lôi Hành, em thật sự thể yêu , dù chỉ một chút cũng thể, bây giờ như khiến em khó xử, cũng khó chịu, em thể giả vờ yêu , chấp nhận một cách giả dối, với tính cách của , cũng thèm chấp nhận tình yêu bố thí như , ?"

 

Mắt Lôi Hành ngày càng đỏ:

 

"Vậy là em yêu , thể chia sẻ chút nào cho , đúng ?"

 

Tô Đào nghiến răng: "!"

 

"Vậy nếu bây giờ vẫn đeo bám em, tính là kẻ thứ ba xen chuyện của khác ?"

 

"Tính!"

 

Lôi Hành như quả bóng xì , im tại chỗ hồi lâu, đột nhiên , sải bước về phía Thời T.ử Tấn, kịp để Thời T.ử Tấn phản ứng, liền đ.ấ.m thẳng mặt .

 

"Được ! Anh thắng !"

 

Loading...