Tô Đào còn kịp phản ứng, Thần Hi dẫn theo một đám cô bé mặc váy nhỏ chạy đến, đội mũ sinh nhật cho cô, đưa bó hoa.
Cô nhanh ch.óng trang điểm xong, đẩy đến nến để ước.
Ước gì bây giờ?
Cô thật tham lam, vắc-xin nhanh ch.óng phổ cập quốc, thậm chí là cầu, đồng bào trở cuộc sống giàu hòa bình như mạt thế.
Muốn Thời T.ử Tấn đừng ma nữa, mau mau tỉnh .
Muốn phù hộ lão thủ trưởng, ông cụ Mai thể khỏe mạnh.
Còn Mạn Mạn sớm con của riêng .
Muốn vợ của ớt cay và Hiểu Bác đều sinh nở thuận lợi.
Còn Ngũ Chấn thể bước khỏi bóng tối , tìm cùng sống hết đời.
Còn Lôi Hành thể buông bỏ cô, chính phóng khoáng.
Thêm cả Cố Minh Trì nữa, hy vọng bệnh Alzheimer của ông cụ Cố thuyên giảm, nhận cháu ngoại của ...
Quá nhiều , chọn ba điều nào, thôi thì ước hết .
Ước xong, thổi nến, cắt bánh kem lớn.
Trên bánh kem còn hình đại diện hoạt hình Q của cô, vẽ công phu, là tay nghề của thầy Tần.
Quà nhiều quá, bóc đến mềm tay, chỉ quà của bạn bè thiết, mà còn quà của những thuê nhà quen , cư dân Đông Dương, và quà mừng sớm từ các căn cứ khác...
Cảm giác như cô bóc hết quà sinh nhật mười tám năm qua .
Thật hạnh phúc, nếu là mơ, xin đừng để cô tỉnh .
Lúc , bà cụ Ngu chỉ huy mấy đàn ông lực lưỡng, đẩy một vật to lớn , đó còn phủ vải đỏ, thắt ruy băng.
"Đào ngốc, đây."
Tô Đào bóc quà đến tê liệt, dậy cũng mềm chân.
bà cụ gọi, vẫn nhanh ch.óng chạy đến.
Bà cụ Ngu dùng cằm chỉ vật to lớn: "Bóc ."
Tô Đào ngơ ngác hỏi: "Quà ?"
"Ừ, bóc , đừng nhảm."
Tô Đào bước lên ghế, tháo ruy băng, lật tấm vải đỏ .
Một khẩu pháo cao hai xuất hiện trong tầm mắt .
Tô Đào há hốc mồm: "Cái... cái gì đây?"
Bà cụ Ngu : "Pháo năng lượng tinh thể, mỗi tiêu hao mười tinh hạch, thể san bằng một căn cứ năm vạn , vốn định dùng trong trận chiến hôm qua, nhưng kịp đẩy thì kết thúc, tiếc, cũng còn dùng nữa , con cứ giữ lấy đồ chơi lớn mà chơi ."
Mọi đều ngây , bà tặng Sếp Tô một món quà lớn, thì thật sự là lớn...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-862.html.]
Tô Đào tít mắt: "Cảm ơn bà."
Bà cụ Ngu còn ngại ngùng: "Thôi, cần cảm ơn , chỉ hy vọng từ nay về con thể sống thoải mái vui vẻ hơn một chút, mới mười chín tuổi, nên chơi thì chơi, chuyện gì thì mấy lão già chúng sẽ gánh cho con."
Trang Uyển và những khác: ... Chúng còn trẻ mà.
Lúc , giữa tiếng chúc phúc và , đèn đột nhiên tối , một chùm đèn chiếu màn hình phía , một giọng nam quen thuộc vang lên từ video:
", phiêu bạt nửa đời , tìm thấy nhà ở Đào Dương."
Trên màn hình lớn cũng hiện lên câu .
Tất cả trong bữa tiệc sinh nhật đều im lặng, về phía màn hình lớn.
Tô Đào thấy giọng quen tai, câu cũng quen tai.
Quả nhiên giây tiếp theo, giữa màn hình lớn xuất hiện một bóng .
Ánh đèn chiếu , lộ khuôn mặt tươi của Phạm Truyền Huy.
Tô Đào lập tức nhớ tất cả thứ về , lúc đó Đào Dương còn mấy phòng, Phạm Truyền Huy coi như là một trong những thuê nhà đầu tiên, lúc đó thuê chung một phòng đôi với một dị năng giả hệ Hỏa.
Kết quả dị năng giả hệ Hỏa dù nhắc nhở nhiều , vẫn luyện tập điều khiển ngọn lửa trong phòng, cuối cùng một buổi tối đốt cháy căn phòng.
May mà lúc đó Tô Đào phát hiện sớm, gây thương vong.
Sau khi đuổi dị năng giả hệ Hỏa , Phạm Truyền Huy còn bạn cùng phòng nữa.
Tô Đào những giận , mà còn mở riêng cho một phòng mới.
Vân Mộng Hạ Vũ
Sau đó phát hiện Phạm Truyền Huy là một nhân tài tuyên truyền, một bài văn chân tình thực cảm ", phiêu bạt nửa đời , tìm thấy nhà ở Đào Dương", gây sốt ở Đông Dương, thu hút ít thuê nhà cho Đào Dương.
Sau càng đảm nhiệm công việc tuyên truyền văn hóa và ghi chép của Đào Dương.
Video tiếp tục phát, lấy góc của Phạm Truyền Huy chủ, dùng một chiếc máy ảnh cũ kỹ ghi từ lúc đầu thấy quảng cáo, vất vả tìm bạn cùng phòng, với tâm trạng lo lắng và nghi ngờ mà dọn ở.
Đào Dương lúc đó ở cổng lớn, giống như một căn nhà lớn sân.
Bên trong cũng mấy phòng, đều là phòng đơn, phòng đôi chật hẹp.
Sau đó dần dần, khu vực công cộng trống trải xuất hiện máy giặt, máy bán hàng tự động, còn cửa hàng tạp hóa, bắt đầu cung cấp đồ dùng sinh hoạt hàng ngày.
Dần dần, thuê nhà ngày càng đông, Sếp chút bận xuể, Trang Uyển dẫn theo hai đứa con xuất hiện.
Lúc đó cô quen với việc dựa dẫm khác, khi mất chồng và em trai, cô dám đối mặt với cuộc sống tiếp theo.
Công việc ở Đào Dương cho cô hy vọng, nhưng vẫn còn lo lắng, cho đến khi Tô Đào khẳng định năng lực việc của cô :
"Cô thể tự nuôi con mà, cần dựa khác."
Cho dù qua lâu như , Trang Uyển ở hiện trường thấy câu trong video, vẫn che miệng thành tiếng.
Video tiếp tục kể, đó Trang Uyển bắt đầu giúp đỡ quản lý, càng càng , đặt những quy tắc cơ bản ban đầu của Đào Dương.
Người thuê nhà quá đông, một tầng đủ ở, xây thêm tầng hai.