Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 848

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:19:09
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ta đến , đến ." Lão thủ trưởng nước mắt lưng tròng, ông oán trách, năm đó ông dẫn dắt Đông Dương từng bước một phát triển gian nan, bao nhiêu khổ sở, thì bấy nhiêu oán trách.

 

Oán trách lão Liêu tâm địa quá nhẫn tâm, cắt đứt là cắt đứt, giúp đỡ cũng , nhưng thuộc hạ của ông sắc mặt ông mà gây khó dễ, đàn áp Đông Dương.

 

Lão thủ trưởng ít mặt lớp trẻ mắng ông lão là lão già lẩm cẩm, lòng độc ác.

 

khi lão thủ trưởng , lão già đổ bệnh, cũng từng sốt ruột đến Trường Kinh thăm, nhưng oán hận nhiều năm kết thành bức tường băng dày, khó tan chảy.

 

Ông cúi đầu .

 

Vân Mộng Hạ Vũ

khi thấy lão già thật sự chỉ còn một thở, trong khoảnh khắc , tất cả oán hận của lão thủ trưởng đều tan biến.

Thù hận và oán trách mặt sinh t.ử, quá nhỏ bé.

 

Lão Liêu vui mừng, còn : "Ông còn nhớ đầu bếp nấu ăn dở tệ của chúng ngày xưa , cái bánh nướng của ông cứng đến mức thể đập c.h.ế.t , mỗi đến lượt ông nấu ăn, ông lén lút đến nhà ăn , xin thêm chút bánh mềm của lớp khác, mang về ông ăn, cho ăn."

 

Lão thủ trưởng: "... Ta là thấy ông dày yếu, mỗi ăn xong buổi tối đều khó tiêu, đau bụng lăn lộn mất ngủ."

 

Lão Liêu hì hì hai tiếng, đột nhiên thở dài: "Đột nhiên nhớ hương vị cái bánh đó."

 

Lúc trong phòng bệnh đều ngây .

 

Bây giờ tìm cái bánh cứng như đá đó?

 

Tô Đào: "Đợi chút, con ."

 

Cô thật sự , trong gian của Lâm Phương Tri, là bánh nướng khô mà sư phụ Tần từ sớm, vốn là để cho Phương Tri đồ ăn đứa trẻ thích ăn đồ cứng giòn.

Sư phụ Tần thương con, đủ kiểu cho con, nào là bánh quy các vị, bánh gato khô, bánh nướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-848.html.]

 

Tô Đào chạy khỏi phòng bệnh, giả vờ lục lọi trong gian, tìm một cái túi đựng .

 

Lão Liêu thấy bánh nướng khô, mắt sáng lên, nhận lấy liền gặm.

 

Ông rụng hết răng, chỉ thể mυ"ŧ ăn.

 

"Ây da, vị đúng, ngon như , lão Hình , xin ông, đến c.h.ế.t cũng thể ông chịu khổ , hối hận, lớn tuổi hơn ông, lúc trẻ ông nhường , già cũng nhường , chịu uất ức vì , với ông."

 

Ông lão ôm bánh nướng khô hu hu.

 

Tô Đào áy náy vô cùng, ngờ một cái bánh nướng khô ngon lành ông lão .

 

Lão thủ trưởng cũng theo ông, trong phòng bệnh cũng lặng lẽ lau nước mắt, mặt .

 

"Lão Hình , đừng trách , xin ông đừng trách , thừa nhận sai lầm, là quá ích kỷ, lúc đó chỉ nghĩ đến việc ông vì một Đông Dương mà trong lúc cần ông giúp đỡ nhất dứt khoát cắt đứt tình bạn chiến đấu mấy chục năm của chúng , lòng khó chịu lắm."

"Ta vẫn luôn đợi ông , đợi ông hối hận, hối hận rời khỏi Trường Kinh, hối hận bỏ rơi bạn cũ , nhưng ông cũng cứng đầu, một cái là hai mươi năm, sắp c.h.ế.t ông mới đến thăm ."

 

Lão Liêu thật sự quá uất ức, ông đem những giằng xé và hối hận hai mươi năm qua hết .

 

Nói xong như trút gánh nặng, tiếng càng ngày càng yếu ớt, bàn tay nắm c.h.ặ.t bánh nướng khô cũng dần buông lỏng.

 

Tim Tô Đào thắt .

 

Lão thủ trưởng cả cứng đờ, bắt đầu gọi to ông: "Lão Liêu! Lão Liêu!"

 

"Đừng gọi nữa... mệt, ngủ một giấc, lo lắng đề phòng hai mươi năm , cũng để chợp mắt một chút chứ."

 

Loading...