Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:07:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Đào lập tức thu lời thô lỗ, lễ phép khách sáo hỏi một câu: "Xin hỏi ông Mai ạ?"

 

Trang Uyển kinh ngạc với tốc độ đổi sắc mặt của cô.

 

Ông lão nhỏ bên cửa sổ thấy tiếng động, chậm rãi .

 

Tô Đào và Trang Uyển lúc mới thấy, ông đang xe lăn, chiếc xe lăn rỉ sét dường như còn linh hoạt lắm, khi phát tiếng ma sát ch.ói tai.

 

Ông lão tóc mai điểm bạc, vẻ mặt hốc hác, chiếc áo khoác rộng thùng thình càng cho dáng ông thêm gầy gò, chiếc kính sống mũi còn vỡ một mảnh, rõ ràng là chăm sóc .

 

Ông vịn kính, khom lưng Tô Đào và Trang Uyển, nghi ngờ lên tiếng: "Các cô là?"

 

Tô Đào tiến lên, xổm xuống để ngang tầm mắt với ông lão, lễ phép : "Ông Mai, chúng đến từ Đào Dương, mời ông giúp chúng quy hoạch sử dụng đất của Đào Dương và thiết kế một gian liên quan đến cộng đồng."

Mai Hồng Ý đến đây liền định xe lăn , như thể thấy họ.

 

"Ai bảo các cô đến tìm ? Ông với các cô là thiết kế của đều là chủ nghĩa tưởng ? Thời buổi , thể thực hiện ."

 

Tô Đào nắm lấy tay vịn xe lăn của ông, nghiêm túc : " xem tác phẩm của ông , nếu thì sẽ đến tìm ông, Đào Dương cần một nhà thiết kế như ông, ông đừng vội từ chối , đưa ông đến Đào Dương xem thử? Nếu ông cảm thấy bên đó lọt mắt xanh của ông, thì cứ ở đó, việc ăn ở sinh hoạt sẽ lo cho ông."

 

Mai Hồng Ý tháo kính xuống, ngước đôi mắt đυ.c ngầu cô, một tiếng: "Cô bé, cô lo cho đến hết đời ?"

 

Vân Mộng Hạ Vũ

Tô Đào nghiêm túc : "Nếu ông bằng lòng."

Mai Hồng Ý ha hả: "Vậy thì thôi, bộ xương già của vẫn còn chút tác dụng, cô bé, cháu tên gì?"

 

"Tô Đào, quả đào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-66.html.]

 

"Tốt , Đào , sắp hưởng phúc ."

 

lúc Quan T.ử Ninh tìm chỗ đậu xe cũng , cùng Trang Uyển khiêng ông lão xuống lầu.

 

Tô Đào thì ở phía giúp dọn dẹp hành lý đơn giản.

 

Đồ đạc của ông lão ít đến đáng thương, ngay cả một bộ quần áo để cũng , thứ duy nhất thể mang theo chỉ là bảng vẽ dụng cụ và một đống bản thiết kế "" tưởng"".

 

Tô Đào tùy ý cầm một bản lên xem, bản vẽ tay tỉ mỉ phác họa một góc công viên, ghế hình bồn hoa, cây ngô đồng để hóng mát, ở phía xa còn đài phun nước điêu khắc, mấy đứa trẻ đang vỗ nước bên cạnh...

 

Còn một bản là bản đồ quy hoạch trường học, khu giảng dạy, ký túc xá, đường chạy bằng nhựa rộng rãi sạch sẽ, sân bóng đầy đủ thiết ...

Đây là thế giới trong lòng ông Mai .

 

Cũng là của cô.

 

Đàm Phương Xuân thấy ông lão khiêng , lớn giọng hét lên: "Ê ê ê? Các ?"

 

Tô Đào : "Ông trả nợ, chúng đưa ông , nếu cô bằng lòng trả nợ ông , chúng sẽ thả ông ."

 

Đàm Phương Xuân thể trả nợ ông già, lập tức : "Tiền ông nợ liên quan gì đến , các cô bắt thì bắt ."

 

Nói xong sợ Tô Đào bắt cô đòi nợ, liền nhà đóng sầm cửa .

 

Trang Uyển bội phục sát đất, nhỏ giọng : "Cô thật sự giỏi đấy, phụ nữ tham lam, nếu ông Mai theo chúng đến Đào Dương, chừng sẽ lăn ăn vạ đòi lợi ích chịu thả ông ."

 

Loading...