đồ đạc nhiều quá, mới một đoạn cô mệt đến thở . Cô đặt đống đồ xuống, nghỉ một lát.
Giá mà thể lập tức dịch chuyển về nhà thì mấy…
Tô Đào tự hoang tưởng. khi cô định nhấc đồ lên tiếp, thì — phù một tiếng — cô cổng khu Đào Dương.
…
Tô Đào nghĩ, khi trí tưởng tượng của nên mạnh tay thêm chút nữa.
Một con nhỏ nghèo rớt mà còn thể bà chủ nhà, thì dịch chuyển gian gì mà lạ ?
Cô quẹt thẻ mở cổng, nhanh ch.óng bê hết đồ trong.
Túi ngủ, xô, chậu — cô đặt một bộ trong phòng đơn, một bộ trong phòng của .
Lần nữa, Tô Đào mở chế độ cho thuê.
[Đã thành điều kiện cho thuê. Xin chọn loại hình: thuê theo ngày / thuê ngắn hạn / thuê theo tháng / thuê theo năm. Sau khi xác nhận, trong thời gian thuê đổi giá thuê, nội thất và trang trí thể điều chỉnh.]
Tô Đào suy nghĩ một lúc, cuối cùng chọn thuê theo ngày.
Vân Mộng Hạ Vũ
Lần đầu bà chủ nhà, kinh nghiệm, cứ quan sát từng ngày một cho chắc ăn.
[Phòng đơn 001 mở chế độ thuê theo ngày. Dựa theo điều kiện hiện tại, hệ thống đề xuất giá thuê: 100 liên bang tệ/ngày. Nếu nâng giá, vui lòng mua thêm nội thất cao cấp.]
Tô Đào: “…Thực tế ghê.”
ngẫm , cái giá cũng chẳng quá đắt.
Trong căn cứ Đông Dương, thuê một phòng một giường bình thường, nhà bếp toilet riêng, cũng mất 80 liên bang tệ/ngày, còn tốn thêm 5 điểm cống hiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-5.html.]
Mà vẫn luôn trong tình trạng cháy phòng — ai thuê phòng riêng thì chỉ còn cách sống chen chúc trong ký túc giá rẻ 20 /phòng, giá giường 600 tệ/tháng + 10 điểm cống hiến. Nam nữ lẫn lộn, ăn ngủ sinh hoạt đều trong cùng một phòng, điều kiện cực kỳ tệ.
Phòng đơn ở khu Đào Dương của cô tuy nội thất còn sơ sài, nhưng ở riêng, cần điểm cống hiến, mà điểm cống hiến thì còn khó kiếm hơn cả tiền mặt.
Ngoài , Tô Đào rõ — mảnh đất gần cổng 3, nơi đội quân khai hoang thường xuyên qua .
Mà thể sống sót trong đội khai hoang, phần lớn đều là những thực lực lẫn tiền bạc, chuyên thực hiện các nhiệm vụ nguy hiểm nhất, đổi lấy khoản thù lao cao nhất.
Phòng sẽ lo ế khách.
Bữa tối, Tô Đào tiêu tốn 2 liên bang tệ mua một túi bánh nhân tạo thôi mất khẩu vị. Nhìn tài khoản chỉ còn 23 liên bang tệ, lòng cô bắt đầu thấp thỏm.
Phải nhanh ch.óng kiếm tiền, kéo khách.
Đêm xuống, bên ngoài trời đổ mưa như trút, lâu lâu còn vang lên tiếng gào rú của tang thi khiến cô co trong túi ngủ.
May mà hàng rào điện t.ử của khu Đào Dương vẫn hoạt động , tang thi thể xâm nhập — an là điều đảm bảo duy nhất, chỉ là chất lượng sống thì còn quá thấp.
Cô cuộn trong túi ngủ, giữa căn phòng trống trơn, ngẩng đầu trần nhà, thở dài.
May là bây giờ mới chỉ đầu xuân, trời ban đêm lạnh lắm. Chứ thì cái túi ngủ mỏng dính chẳng đủ ấm chút nào.
Một nữa, Tô Đào thề kiếm thật nhiều tiền — để ngủ giường lớn, dùng nước nóng, lắp điều hòa, sưởi sàn!
Trong lòng tràn đầy quyết tâm và mơ ước, Tô Đào dần chìm giấc ngủ.
Dù trong nhà chẳng gì, nhưng mang đến cho cô cảm giác an từng .
Không còn chật vật trong nhà vệ sinh nhỏ hẹp, lạnh lẽo, còn lo nửa đêm Giang Cẩm Vi đập cửa đòi vệ sinh, cũng cần nhịn cơn tức vì đứa bé Đường Đậu tè dầm lên giường.
Đây là ngôi nhà của riêng cô.