Tô Chính Thanh, hứa với em, khi kết hôn nhất định sẽ ở Đào Dương, bây giờ còn đến một tháng nữa là đến ngày cưới hẹn, Đào Dương lượt cho thuê hết đợt đến đợt khác, cũng thấy đến lượt , hôm nay em , phòng đôi hết, căn hộ một phòng ngủ một phòng khách cũng chỉ còn hai căn, nhiều đăng ký như , đến lượt với em ?"
Đối mặt với câu hỏi của bạn gái, Tô Chính Thanh rối bời, ném điếu t.h.u.ố.c hút dở xuống đất:
"Ngày mai mua ít đồ, đến Đào Dương một chuyến."
Đây là định tặng quà đấy.
Bạn gái ngẩn , lẩm bẩm: "Tặng quà cũng , nhưng cần bỏ tiền chứ, bố , kế của đến giờ vẫn bỏ công sức gì cho hôn sự của ..."
Trước mạt thế kết hôn nhà trai nào mà lo nhà và xe?
Bây giờ mạt thế điều kiện , thuê nhà tặng quà nhà trai thể thiếu một cái nào.
Tô Chính Thanh bực bội thôi: "Thôi , tìm bố hỏi xem ."
Bạn gái lúc mới thôi.
-
Sáng sớm hôm , Trang Uyển tay xách nách mang dắt hai đứa con đến, toát lên sự mong chờ và vui mừng đối với cuộc sống mới.
Trời còn sáng ở cổng lớn Đào Dương tụ tập nhiều , thấy Trang Uyển tay xách nách mang liền nhanh ch.óng vây quanh.
"Xin chào, chị là khách thuê mới của Đào Dương ? Cho hỏi liên lạc của chủ nhà ?"
"Chủ nhà bây giờ đang ở Đào Dương ? Có thể cho chúng đến thăm ?"
"Mang chút quà gặp chủ nhà, nếu tiện thì ơn báo giúp nhé?"
"Cho hỏi điều kiện ở bên chị là gì ? Tại đăng ký nhiều mà ?"
Vô câu hỏi ập đến, tâm trạng vui vẻ của Trang Uyển lập tức hoảng sợ thế.
Nắm tay hai đứa con chạy trối c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-43.html.]
Quản gia thông minh nhận dạng Trang Uyển, chỉ cho cô và hai đứa con , những khác vẫn chặn ở cổng soát vé.
Gặp Tô Đào, Trang Uyển miêu tả cảnh tượng đáng sợ bên ngoài, vẫn còn sợ hãi :
"May nhờ phúc của Hổ T.ử mới thể thuê nhà ở đây, nếu bây giờ lo lắng ở bên ngoài chính là ba con chúng ."
Sau đó vội vàng gọi hai đứa con:
"Thần Dương, Thần Hi, nhanh chào chị ."
Hai đứa trẻ, chị gái mười một tuổi, em trai tám tuổi, đều khôi ngô tuấn tú, giống Trang Uyển, cử chỉ cũng lễ phép, thể thấy dạy dỗ , chỉ là nhút nhát, chuyện lí nhí, khi chào hỏi xong liền lo lắng nắm tay .
Tô Đào xoa đầu hai đứa trẻ, đó dẫn bọn họ đến căn hộ một phòng ngủ một phòng khách chuẩn sẵn từ lâu.
Trang Uyển thấy phòng ngủ, giường tầng đôi xinh xắn thoải mái, bàn học nhỏ nhắn, còn giường đơn, tủ quần áo và rèm che riêng tư chuẩn cho , nước mắt lập tức tuôn rơi.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Bà chủ Tô, thật sự nên gì, cảm ơn cô cảm ơn cô, hai đứa con cũng cảm ơn cô."
Hai đứa trẻ Thần Dương Thần Hi cũng lí nhí cảm ơn chị, chị , trong đôi mắt ngây thơ là ánh .
Tô Đào hổ.
"Chị chủ nhà, cái bàn là chuẩn cho chúng em ? Còn quyển vở vẽ tranh cũng ?"
"Là cho các em đấy, còn b.út màu nước, thước kẻ, b.út chì ở nữa."
Đây đều là những thứ Tô Đào thấy khi mua đồ nội thất trẻ em, khá rẻ nên nghĩ trẻ con chắc đều thích, liền mua.
Thần Dương Thần Hi "oa" lên một tiếng, vui vẻ vô cùng.
Trang Uyển cảm động đến mức sắp thành tuyết, lau nước mắt, sảng khoái chuyển khoản tiền thuê ba tháng, sáu vạn đồng Liên bang chẵn.
Trước khi Trang Hổ để một khoản tiền cho cô và các con, cộng thêm một khoản tiền bồi thường hy sinh lớn và tiền trợ cấp hàng tháng, cùng với tiền lương Tô Đào trả cho cô , đủ để cô thuê nhà nuôi con .