Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 96: Ông Là Đang Muốn Cái Mạng Của Ông Đây Phải Không

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:21:12
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người đàn ông đưa vợ, và đứa con trong nôi an ở ghế , vội vàng chạy ngoài thành.

 

Dọc đường, phụ nữ vẫn đang cằn nhằn:

 

“Đường sá trong Thành B đều thông suốt, nhiều mua quýt như ?”

 

Thật sự khoa trương, bọn họ chỉ kéo một cốp xe quýt, cách xe bảo mẫu của Hoa Mịch còn đến một km, dọc đường rao bán một tiếng.

 

Lập tức một đám xúm mua quýt.

 

Dễ bán như , chẳng quýt xe bảo mẫu sẽ nhanh bán hết ?

 

! Quýt nhiều đến mấy, cũng cản nhu cầu quá lớn.

 

Đợi đến khi hai vợ chồng lái xe, đến cổng Thành B, đường ở đó tắc nghẽn .

 

Trì Xuyên và những em của , dùng hết sức bình sinh để bán quýt, mà vẫn theo kịp nhu cầu.

 

Quýt mặt đất cho dù dính bùn, cũng căn bản ai để ý.

 

Một quả quýt 9.9 dính bùn thì chứ? Quýt của Tương Thành bất kỳ khuyết điểm nào, ngọt nhiều nước, một quả hỏng nào.

 

Hoàn giẫm mìn.

 

Nhìn Thành B tụ tập , Trì Xuyên sầu não chiếc xe bảo mẫu sắp trống rỗng.

 

Cậu ngẩng đầu quanh, chị Hoa ?

 

Trì Xuyên vội vàng giao hiện trường cho những em, vội vã chen khỏi đám đông, vòng ngoài gọi điện thoại cho chị Hoa.

 

Điện thoại nhanh kết nối, Trì Xuyên sốt sắng hỏi:

 

“Chị Hoa, chị Hoa chị ? Quýt bán hết , chúng cứ thế , căn bản ngoài .”

 

Không quá, chiếc xe bảo mẫu bao vây trong ba lớp ngoài ba lớp , thể ngoài , xe chắc chắn là .

 

Đến lúc đó xe của bọn họ xa, vẫn bộ về Tương Thành.

 

“Bên trong Thành B, qua đây.”

 

Trong điện thoại, giọng Hoa Mịch bình tĩnh, bảo Trì Xuyên cứ thẳng về phía .

 

Bên trong Thành B cũng là tường đổ vách xiêu, những chiếc xe đè đống đổ nát, chủ nhân của nhà cửa xe cộ đều .

 

Có những chiếc xe thì khá nguyên vẹn, chỉ là đường đều thông, chặn .

 

Trì Xuyên chạy một mạch, vòng qua góc phố một bóng , thấy Hoa Mịch mặc áo mưa, đôi bốt đế bằng, sạch sẽ bên lề đường đầy đá vụn.

 

Cậu chạy tới, vội vàng thúc giục:

 

“Chị Hoa, chúng mau thôi, ước chừng bộ sống sót ở Thành B đều tụ tập đến bên cạnh xe bảo mẫu , nếu bọn họ mua quýt, chúng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t.”

 

Chuyện Trì Xuyên khá kinh nghiệm, ở Thành A cũng như , bởi vì mua nước nữa, những sống sót tụ tập , trút hết sự lo âu và sợ hãi trong lòng, cùng với sự bất mãn tột độ đối với hệ thống quản lý, lên đầu nhóm Trì Xuyên.

 

Nếu , chiếc xe bọn họ lái đến Thành A mà mất .

 

Chính là vì lái khỏi sự bao vây của đám đông phẫn nộ, đành bỏ xe giữ .

 

Hoa Mịch tại chỗ nhúc nhích, hai tay cô đút trong túi áo mưa, Trì Xuyên , đầu, hiệu cho Trì Xuyên sang bên .

 

Sương mù ở Thành B cũng dày, tầm quá 10 mét, do địa thế, nồng độ nước trong khí thấp hơn Tương Thành một chút, đến nay vẫn xuất hiện suy hô hấp.

 

cũng sắp .

 

Trì Xuyên theo hướng Hoa Mịch hiệu, trong sương mù mây khói, quýt chất cao như núi trong một vùng trũng, chất đầy đến tận ngọn.

 

So với chiếc xe bảo mẫu nhỏ bé, thì lớn hơn nhiều.

 

Cậu kinh ngạc trợn tròn mắt, nửa ngày phản ứng :

 

“Chị Hoa, nhiều quýt như , vận chuyển Thành B lúc nào ?”

 

“Lúc các đang thu hút hỏa lực của sống sót.”

 

Hoa Mịch , chỉ góc đống đổ nát, mặt nạ hô hấp và nước suối cao như ngọn núi nhỏ:

 

“Bán , thu hút hết những sống sót đang Tương Thành .”

 

“Ô hô!”

 

Trì Xuyên phát một tiếng hoan hô, lao về phía mấy đống vật tư đó, thích cảm giác ôm trọn tất cả, ngày kiếm đấu vàng .

 

Ha ha ha.

 

Nhìn Trì Xuyên bắt đầu gọi điện thoại gọi những em qua đây, Hoa Mịch gọi Trì Xuyên một tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-96-ong-la-dang-muon-cai-mang-cua-ong-day-phai-khong.html.]

 

“Xuyên t.ử.”

 

Trì Xuyên phía đầu , một chiếc túi bay thẳng mặt.

 

Cậu phản xạ điều kiện bắt lấy, Hoa Mịch :

 

“Bên trong là bộ kết nối tín hiệu vạn năng, và những em của mỗi một cái, liên lạc cũng tiện.”

 

Cô đối xử với những việc cho , luôn hào phóng.

 

Đợi đến khi Trì Xuyên lấy một miếng dán Maruko từ trong túi, nghi hoặc ngẩng đầu Hoa Mịch nữa.

 

, bóng dáng chìm trong màn sương mưa.

 

Đội dọn dẹp chướng ngại vật do họ hàng của Hoắc Tĩnh lập đến ngoài thành, chỉ là kẹt ở cổng Thành B.

 

Bọn họ chỉ đành kéo chiếc xe rác nhỏ, nhích từng chút từng chút một trong thành.

 

Hoa Mịch còn vội tiếp ứng bọn họ.

 

Lúc , bên trong Tương Thành, Úc Quang Lâm họng s.ú.n.g của trú phòng, triệu tập tất cả những quản lý của Tương Thành , vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng tra vị trí phòng vật tư của Thành B.

 

Thực tế chứng minh, chỉ cần mỗi đều dụng tâm công việc , hiệu suất vẫn cao.

 

Lấy vị trí, Cung Nghị dẫn theo một tiểu đội trú phòng chuẩn khỏi thành.

 

Anh chia trú phòng Tương Thành thành ba phần, phần lớn nhất ở trong Tương Thành để duy trì sự định, 1000 trú phòng gia nhập đội cứu hộ, phụ trách cứu hộ trong và ngoài thành.

 

Bản chỉ dẫn theo 50 trú phòng, về phía Thành B.

 

Tào Phong và Đường Hữu đều chạy tới, hai vết thương, lớp màng mặt bắt đầu đóng vảy, xem sắp bong .

 

Cũng khi bong , hai sẽ bộ dạng gì, nhưng bộ dạng , chắc chắn là cách nào theo Cung Nghị thực thi nhiệm vụ.

 

Tào Phong lo lắng :

 

“Lão đại, bây giờ bên ngoài trạm kiểm soát đều tắc nghẽn , ngoài bằng cách nào?”

 

Thực sự quá khó quá khó, bên trong Tương Thành, bây giờ đeo mặt nạ hô hấp căn bản cách nào khỏi cửa, nước dày đặc khiến lượng lớn suy hô hấp.

 

Cũng may là lượng dự trữ mặt nạ hô hấp của chị Hoa đủ.

 

Chị cả một hầm để xe lòng đất chứa mặt nạ hô hấp, nước, bạt chống nước và quýt...

 

Cung Nghị lắp ráp khẩu s.ú.n.g trong tay, khoác thêm một chiếc áo mưa bên ngoài bộ đồ tác chiến:

 

“Đi qua bãi rác.”

 

Bãi rác?

 

Đường Hữu và Tào Phong đưa mắt , bãi rác thể ngoài ?

 

Chỗ đó đừng , ngay cả ma cũng sẽ về phía đó.

 

Cung Nghị thu dọn xong xuôi , vỗ vỗ vai Đường Hữu và Tào Phong:

 

“Được , hai trông coi Tương Thành cho , đến Thành B kéo vật tư.”

 

Còn tìm phụ nữ chạy lung tung khắp nơi về nữa.

 

Nói xong, Cung Nghị cũng lề mề, dẫn theo tiểu đội trang tận răng, lái xe bọc thép của trú phòng lao thẳng về hướng bãi rác.

 

Trên đường , Cung Nghị nhận điện thoại của tổng bộ trú phòng.

 

Vừa kết nối, đầu dây bên c.h.ử.i ầm lên:

 

“Cậu chĩa s.ú.n.g trán Úc Quang Lâm?”

 

“Kho v.ũ k.h.í của Tương Thành cũng cạy ?”

 

“Cậu là đang cái mạng của lão t.ử ? Không báo cáo mà dám cạy kho v.ũ k.h.í? Xe bọc thép ? Cậu lái 10 chiếc xe bọc thép ngoài dạo mát đấy ?”

 

Giọng quá lớn, Cung Nghị đưa điện thoại xa một chút, đôi mắt vẫn đặt bản đồ, kiên quyết thừa nhận.

 

“Ai đ.â.m lưng lão t.ử ? Cái gì? Kho v.ũ k.h.í của Tương Thành cạy ? Chắc chắn là ăn cướp la làng, tổng bộ các ngài cứ bình tĩnh đừng nóng, cho là ai đ.â.m lưng, điều tra rõ ràng sẽ gọi cho ngài... Alo? Alo a tín hiệu .”

 

“Cung Nghị, lão t.ử b.ắ.n bỏ !”

 

Bíp-——

 

Thật đáng sợ, chương cũng sai may mà phản ứng kịp thời.

 

 

 

Loading...