Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 73: Ngay Cả Quần Lót Và Tất Cũng Không Tha
Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:22:23
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám đàn ông bên cạnh vật tư y tế , và đoàn sống sót dựng lều bãi đất trống gần đó, là cùng một bọn.
Nhìn cái là thể nhận ngay, xem cách của bọn chúng, cũng như vật tư mang theo bên , bọn chúng cũng giống như nhóm , nhắm lô vật tư y tế mà đến.
Hoa Mịch trốn một cái cây, cẩn thận để đám đàn ông phát hiện.
Cô chuẩn vòng sang một hướng khác, tránh sự chú ý của tất cả , lẻn xuống thu vật tư.
Lúc tiện trắng trợn mặt, cũng thể hiện sự đại gian đại ác gì, Hoa Mịch thể xông xuống g.i.ế.c sạch .
Cô chỉ là tâm địa tàn nhẫn, chứ nghiện g.i.ế.c .
Đã định g.i.ế.c , cô cần thiết thu hút sự chú ý.
Trong vùng trũng, hai gã đàn ông lưng về phía Hoa Mịch đang hút t.h.u.ố.c.
Một gã lấy điện thoại , xem video nhạy cảm trong điện thoại, càu nhàu:
“Cái nơi quỷ quái c.h.ế.t tiệt , đến một đàn bà cũng , chúng khi nào mới về?”
“Đưa đống vật tư y tế ngoài hẵng .”
Gã đàn ông bên cạnh sáp tới, cùng xem video nhạy cảm.
Vừa xem, hai gã còn trao đổi về vóc dáng của phụ nữ trong video.
Hoàn thấy hàng chục chiếc xe đầu kéo lưng hai gã, đang trong màn mưa bụi mịt mờ, từng chiếc từng chiếc một biến mất.
Hơn một trăm chiếc xe đầu kéo, cứ thế biến mất vài chiếc cũng thu hút sự chú ý của ai.
Ngược hai gã đang xem video nhạy cảm, đột nhiên nhận một cuộc điện thoại, là em tuần tra bên ngoài của bọn chúng, gặp hai phụ nữ lạc.
Hai phụ nữ?
Hai gã đàn ông đang càu nhàu nơi rừng thiêng nước độc phụ nữ trong vùng trũng, bất giác .
Đáy mắt tràn ngập hormone.
Điều đáng suy ngẫm, nơi cũng là thôn trấn sầm uất gì, khi động đất nơi đều hoang vu.
Hai phụ nữ chạy đến đây gì?
Không chỉ bọn chúng cảm thấy tò mò, ngay cả Hoa Mịch cũng cảm thấy tò mò.
mục đích hôm nay cô đến là thu vật tư y tế, những vật tư y tế Kha Minh Hồng bán cho cô, nên vốn dĩ là của cô.
Vì Hoa Mịch cũng quản nhiều như , chỉ cần nhanh ch.óng thu dọn vật tư y tế của cô là xong.
Và ở vùng núi rừng cách vùng trũng của Hoa Mịch xa, Đới Phương và Phương Hân bẩn thỉu, đang run rẩy hai gã đàn ông mặt.
Hai bọn họ khi quần áo xong, liền lái xe khỏi thành phố, vốn dĩ là để tìm Hoa Mịch, kết quả đường càng lái càng hẻo lánh, cuối cùng xe hỏng giữa đường.
lúc , hai gọi điện cho Tần T.ử Nhiên, Tần T.ử Nhiên vẫn máy.
Thế là hai qua đêm trong xe, điện thoại bi đát hết pin, xe cũng nổ máy , sạc pin cho điện thoại .
Đới Phương và Phương Hân chỉ đành quyết định bộ ngoài tìm đội cứu viện.
Đội cứu viện tìm thấy, để hai bọn họ nhầm đường, gặp hai gã đàn ông mặt .
Một trong hai gã đàn ông , với Phương Hân và Đới Phương:
“Hai vị , lạc đường ? Có đến doanh trại của chúng chút ?”
Đới Phương chút cảnh giác gã đàn ông tỏ khá lịch sự mặt, với Phương Hân:
“Thôi bỏ , Hân Hân, chúng vẫn nên thôi, gần đây sạt lở núi, đội cứu viện chắc ở cách đây xa .”
Thật hối hận vì khỏi thành phố, tình hình ngoài thành giống đây.
Thảo nào nhiều ở Tương Thành như , nhưng ngoài , đường sá đều nát bét thế , đừng Tương Thành ngoài , vật tư bên ngoài cũng nữa nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-73-ngay-ca-quan-lot-va-tat-cung-khong-tha.html.]
Gã đàn ông đối diện cô , liền xua tay, tỏ vẻ rộng lượng:
“Không , các cô đến doanh trại của chúng cũng , chỉ là thấy hai chạy lung tung trong nơi rừng thiêng nước độc , sợ là sẽ gặp nguy hiểm gì đó.”
Hắn hề thể hiện bất kỳ điểm nào khiến khó chịu, ngược một loại khí chất nho nhã.
Khiến Phương Hân dấy lên lòng cảnh giác.
Cô ngoái đầu gạch đá vụn và rừng núi phía , cũng khuyên nhủ Đới Phương:
“Chúng bây giờ cũng đang ở nữa , hơn nữa điện thoại của chúng đều hết pin , cơn mưa chúng ướt sũng, vẫn nên đến doanh trại phía chút, ít nhất mượn cục sạc dự phòng, sạc đầy pin cho chúng .”
Thế đạo thể xa tày trời gì chứ? Nhìn cách ăn mặc của hai gã đàn ông đối diện, một bộ đồ việt dã, thương hiệu cũng đắt tiền.
Nhìn cái là trang phục của tiền.
Trước khi động đất, nhiều sẽ ngoài cắm trại, dã ngoại, bộ việt dã gì đó, đều là những sở thích cao cấp và lành mạnh.
Hơn nữa bọn họ gì xui xẻo đến thế, khỏi thành phố để bọn họ gặp , xui xẻo đến thế .
Đới Phương lắm, cô lắc đầu, đang định khuyên Phương Hân.
Lại Phương Hân kéo về phía hai gã đàn ông:
“Ây da, A Phương, chính là cảnh giác quá cao, nghĩ lòng xa như gì chứ, đừng giống như chị gái , tươi sáng như chứ.”
Vừa Phương Hân so sánh cô với Hoa Mịch, Đới Phương liền bước theo Phương Hân.
Cô mới giống như Hoa Mịch, gặp là đ.á.n.h, giống như khuynh hướng bạo lực .
Hai gã đàn ông thấy bọn họ tới, nụ mặt càng sâu hơn, dẫn Phương Hân và Đới Phương về phía doanh trại mà bọn chúng dựng.
Và trong vùng trũng lưu trữ vật tư y tế, hai gã đàn ông đang canh giữ vật tư, cũng nhận tin tức.
Hai gã :
“Loại phụ nữ ước chừng cũng chơi khá thoáng, nếu tùy tiện theo đàn ông chứ?”
“Trời tối , tao về xem hai ả đó trông thế nào.”
Hai gã trao đổi đổi ca, một gã ở vùng trũng canh giữ vật tư y tế, một gã về xem gái...
Dù những vật tư y tế nhiều như , tích trữ trong vùng trũng , cũng ai thể trong thời gian ngắn đưa vật tư y tế ngoài.
Ngay cả đội ngũ chuyên nghiệp trục vớt nhặt nhạnh như bọn chúng, cũng khó mà nghĩ cách trong vài ngày, chi bằng về doanh trại giải trí một chút.
Những canh gác ở các hướng khác cũng ý , hơn một trăm chiếc xe đầu kéo, mỗi chiếc xe đầu kéo đều chở vật tư y tế cao gần 5 mét, để ở đây cũng chạy mất .
Mọi đều về xem gái , vùng trũng chỉ còn lác đác vài .
Và vài chục chiếc xe đầu kéo.
, hơn một trăm chiếc xe đầu kéo, cuối cùng chỉ còn vài chục chiếc.
Cứ thế một cách khó hiểu, biến mất dấu vết.
Mắt thấy trời mãi tối, Hoa Mịch còn đang vội về Tương Thành.
Cô bắt đầu ác từ gan sinh , lấy thanh thép từ trong Kho chứa cấp 10 , lượt gõ gậy lén đầu những canh gác, gõ một gã, kéo một gã, kéo một gã, thu vài chiếc xe vật tư y tế.
Gã canh gác cuối cùng phát hiện phía còn xe vật tư nào nữa, cũng đón nhận một gậy lén.
Hoa Mịch nhanh ch.óng thu xong lô vật tư y tế cuối cùng, cuối cùng rủ mắt những canh gác la liệt mặt đất... quần áo bọn chúng đều là hàng hiệu, cái , coi như rác rưởi thu hồi .
Cô bước tới, ma trảo vươn , lột sạch sành sanh mười mấy gã đàn ông đ.á.n.h ngất mặt đất, ngay cả quần lót và tất cũng tha.
Toàn bộ ném trạm thu hồi, đổi tổng cộng 0.00000001 năng lượng.
Hoa Mịch: thực sự là một đóa hoa nhỏ bé thuần khiết trong nhà kính.
Mười mấy gã đàn ông trần truồng: Á á á á á á~