Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 463: Bố Của Con Đi Tiêu Diệt Những Người Bạn Tốt Của Con Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-27 08:52:31
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên cạnh Hoa Tụ Ngưng, Cung Lão Đại đang an ủi em gái:
"Không , bố khỏi nhà kiểu gì cũng tiêu diệt một đám kẻ thù mới , em cứ để cho đám thực vật biến dị của em c.h.ế.t bớt một ít, để bố và các chú Trú phòng mãn nguyện là mà?"
"Đây là do bọn chúng tự chuốc lấy, nếu tất cả đều giống như những rễ cây biến dị lòng đất Căn cứ Tương Thành, đều lời em, thì bọn chúng cũng đến mức kết cục như ngày hôm nay."
Cung Lão Đại vô cùng quả quyết, ai thể ngờ những lời , thốt từ miệng một bé nhỏ tuổi như .
"Để bố giúp em nhổ tận gốc bộ những kẻ lời, phần còn sẽ là những kẻ lời em."
Nội tâm Hoa Tụ Ngưng tràn đầy áy náy: "Là do năng lực của em đủ mạnh, cho nên những cái cây đó mới lời em."
Cô bé buồn bã, đầu nghiêng , hoa cỏ đầy một vườn gió mà tự động lay chuyển, dường như đều đang an ủi Hoa Tụ Ngưng .
Hoa Mịch đang chuẩn đến phòng họp, hàng cây xanh hai bên đường ngoài cửa sổ, cô kỳ lạ hỏi:
"Nổi gió ? Sao lá cây đều xào xạc vang lên thế ?"
Tần Trăn theo Hoa Mịch, cũng nghi hoặc ngoài cửa sổ, cuối cùng cô đưa kết luận: "Chắc là nổi gió ."
Không một ai liên hệ thực vật ở Tương Thành với thực vật biến dị.
Sau sự kiện thực vật biến dị thương xuất hiện trong trường học của bọn họ , bất kể là trường học là bộ bên trong Căn cứ Tương Thành, còn xuất hiện bất kỳ sự việc thực vật thương nào nữa.
Điều hợp với lẽ thường.
Thực vật biến dị mà Hoa Mịch từng chứng kiến ở kiếp , đó chính là mối nguy hiểm lớn nhất trong bộ mạt thế.
Khi xuất hiện tình trạng thực vật biến dị thương, thực chất rễ cây lòng đất xuất hiện biến dị .
Dương Hồng Lâm tổ chức , lật tung bộ mặt đất bồn hoa của trường học lên, thậm chí đào sâu xuống tận 10 mét, đều phát hiện bất kỳ rễ cây biến dị nào.
Những rễ cây đào lên , chỉ là những rễ cây bình thường, thoạt bất kỳ sự ngọ nguậy nào cũng tính công kích.
Ngoại trừ việc to khỏe hơn rễ cây bình thường một chút, thì gì kỳ lạ cả.
Hoa Mịch thậm chí còn nghi ngờ, thứ mấy đứa trẻ thương căn bản là thực vật biến dị, mà là một loài động vật biến dị hình rắn nào đó.
Sau đó bộ bên trong Căn cứ Tương Thành tiến hành tự kiểm tra, cũng đúng như Hoa Mịch nhận định, thực vật bên trong Căn cứ Tương Thành vô cùng an .
Chọc thế nào cũng nhúc nhích.
Cây cối vang lên ngoài cửa sổ , nhất định là do một trận gió lớn bất ngờ ập đến.
Hoa Mịch và Tần Trăn phòng họp như thường lệ, nhanh Tầng Lớp Quản Lý của Căn cứ Tương Thành lập kế hoạch, khi xác định việc tiếp tế hậu cần cho Trú phòng, phía Tầng Lớp Quản Lý cũng sẽ cử một nhóm , theo đội hậu cần tiến tiền tuyến.
Hoa Mịch và Tần Trăn, hai đầu và thứ hai của Tầng Lớp Quản Lý, mới lên một chiếc xe bọc thép.
Phía Trương Sở Sở động tĩnh.
Cô cầm điện thoại gửi tin nhắn ngoài: [Hoa Mịch và Tần Trăn khỏi Căn cứ Tương Thành .]
Bên liền trả lời hai chữ: [Hành động].
Trương Sở Sở đeo khẩu trang mặt, thẳng đến bên ngoài biệt thự của Hoa Mịch và Cung Nghị.
Trong biệt thự, Cung Lão Đại và Tần Kiên Cường đang giúp em gái tưới hoa trong vườn, đột nhiên Cung Lão Đại dừng với Tần Kiên Cường:
"Cái cô Trương Sở Sở dẫn theo mấy đàn ông lạ mặt đến ."
Tần Kiên Cường nghiêng cái đầu nhỏ hỏi: "Có là ý đồ ? Có đến để bắt cóc chúng ?"
Cung Lão Đại khẽ gật đầu: "Trông vẻ giống."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-463-bo-cua-con-di-tieu-diet-nhung-nguoi-ban-tot-cua-con-roi.html.]
Tần Kiên Cường lập tức lạch bạch chạy về phòng khách, tìm chiếc đồng hồ trẻ em của , chuẩn gọi điện thoại cho chú Dương.
Mẹ nếu gặp chuyện giải quyết , thì lập tức liên lạc với chú Dương.
động tác của bé Cung Lão Đại ngăn cản: "Mấy giải quyết ."
Đã là chuyện giải quyết mới liên lạc với chú Dương, nhưng Cung Lão Đại cân nhắc một chút, sức chiến đấu của mấy Trương Sở Sở đối với mà chẳng độ khó nào.
Tiếng chuông cửa vang lên, Cung Lão Đại gật đầu với Tần Kiên Cường, bảo Tần Kiên Cường lạch bạch chạy mở cửa.
"Tụ Ngưng nhà ? Tụ Ngưng?"
Trương Sở Sở với vẻ mặt hiền hòa vui vẻ, ngoài cửa.
Cung Lão Đại lộ diện, cô tỏ nhẹ nhõm hơn một chút, dù chỉ thông minh của Tần Kiên Cường cao, Hoa Tụ Ngưng càng là một đứa thiểu năng.
Chỉ cần Cung Lão Đại mặt, dễ dàng đưa Hoa Tụ Ngưng là chuyện dễ như trở bàn tay.
Trên mặt Hoa Tụ Ngưng vẫn còn dính đất, dậy từ trong một đống hoa cỏ cây cối, chiếc váy xòe tiểu công chúa màu trắng cũng vài vết bẩn.
Đáy mắt Trương Sở Sở lóe lên một tia ghét bỏ, cô vẫy tay với Hoa Tụ Ngưng: "Cô Trương đưa con ngoài chơi ?"
Hoa Tụ Ngưng lắc đầu, cô bé ngoài.
"Đi mà! Cô đưa con xem những bông hoa xinh ."
Trương Sở Sở Hoa Tụ Ngưng thích những hoa cỏ đó, cô cũng coi như là gãi đúng chỗ ngứa .
Mắt Hoa Tụ Ngưng sáng lên, mềm mỏng yếu ớt hỏi: "Chúng tìm bố ? Bố của con tiêu diệt những bạn của con , con như ."
Sự khinh miệt nơi đáy mắt Trương Sở Sở càng sâu thêm, đây là đang cái quái gì ? Bệnh thần kinh cộng thêm thiểu năng.
cô vẫn gật đầu: " , chính là tìm bố của con."
Hoa Tụ Ngưng lập tức phủi phủi bùn đất tay, mặc chiếc váy công chúa bẩn thỉu chạy ngoài cửa.
Cô bé một tay nắm lấy Trương Sở Sở: "Vậy chúng thôi."
Trương Sở Sở hận thể hất mạnh bàn tay nhỏ bé của Hoa Tụ Ngưng , bàn tay bẩn như , nãy còn chạm bùn đất, bây giờ đến nắm tay cô thật quá kinh tởm.
nghĩ đến việc bọn họ bây giờ vẫn đang ở trong Tương Thành, khi đưa Hoa Tụ Ngưng khỏi Tương Thành, cô thể để con ngốc lóc .
Thế là chỉ đành cố nhịn sự kinh tởm trong lòng, dẫn Hoa Tụ Ngưng về phía xe ô tô.
Tần Kiên Cường thấy , sốt sắng theo Hoa Tụ Ngưng: "Em gái , chúng theo lạ."
Cung Lão Đại đẩy Tần Kiên Cường một cái: "Hai chúng cũng cùng."
Thân hình Cung Lão Đại nhỏ bé, nhưng sức lực khá lớn, trực tiếp đẩy Tần Kiên Cường trong thùng xe phía .
Đợi đến khi Trương Sở Sở ghế phụ lái phản ứng , mới phát hiện băng ghế thêm hai củ cải nhỏ.
Cô thích tiếp xúc với Cung Lão Đại cho lắm, luôn cảm thấy đứa trẻ quá thông minh, dễ dàng lừa gạt .
bây giờ Tần Kiên Cường và Cung Lão Đại đều đang ở trong xe, nếu cưỡng ép đuổi hai đứa trẻ lên xe , sợ Hoa Tụ Ngưng lóc ầm ĩ.
Cho nên dẫn theo trẻ con thật là phiền phức, mạt thế còn sinh con đẻ cái cái gì cơ chứ?
Thế là Trương Sở Sở nháy mắt với tên tài xế bên cạnh, một động tác cứa cổ.
Ý là để phòng ngừa vạn nhất, khỏi Tương Thành, thì giải quyết luôn hai đứa trẻ Tần Kiên Cường và Cung Lão Đại.
Tên tài xế hiệu "OK", một tay đặt lên đùi Trương Sở Sở, bóp một cái đầy ẩn ý.