Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 458: Từ Hôm Nay Trở Đi Em Gái Phải Kiểm Soát Hoa Cỏ Của Em Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-27 08:52:25
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Kiên Cường “Ồ” một tiếng tiếp tục đá bóng, cũng những bạn nhỏ sân bóng chú ý đến động tĩnh bên .
Thực sự là vì tiếng la hét của mấy bé lớn đó quá to, nhưng đều Tần Kiên Cường kéo :
“Lão đại cần quản, thấy m.á.u thì .”
Tiếng chuông lớp vang lên, Hoa Tụ Ngưng từ đất dậy phủi bụi váy, cô bé vuốt mái tóc rối bù của , tay cầm chiếc dây chun giật đứt, tìm đến Cung Lão Đại đang ôm bóng chạy về phía tòa nhà dạy học:
“Anh trai, tết tóc.”
Cô bé vươn tay chớp chớp đôi mắt to đáng thương, ngây thơ vô tà trai .
Và cách cô bé xa, chính là mấy bé lớn bắt nạt cô bé đang đó, ngã gục mặt đất sống c.h.ế.t .
Cung Lão Đại liếc mấy bé lớn đó, bọn chúng một lùm cây cối rậm rạp che khuất, chỉ lộ mấy bàn chân.
Cậu bé gì, chỉ kéo Hoa Tụ Ngưng sang một bên, tết mái tóc rối bù cho cô bé, dắt tay Hoa Tụ Ngưng chạy phòng học.
Rất nhanh, chuyện mấy đứa trẻ đó thương mất m.á.u quá nhiều thu hút sự chú ý của nhà trường.
Khi Hoa Mịch đến đón trai và em gái, liền thấy Tần Trăn dẫn theo một đám thư ký của Tầng Lớp Quản Lý, trong trường.
Cô xảy chuyện gì, vội vàng tiến lên hỏi.
“Trong trường xuất hiện thực vật biến dị.” Sử Thải Hiệp hạ giọng .
Hoa Mịch nhíu c.h.ặ.t mày, chạy về phía văn phòng của trai và em gái, Tần Trăn cũng sốt ruột, bỏ đám quản lý vội vàng chạy về phía phòng học của con trai .
Hoa Mịch phía : “Thực vật biến dị thể xuất hiện mặt đất, rễ lòng đất chắc đều biến dị .”
Bây giờ bọn họ vẫn vấn đề rốt cuộc nghiêm trọng đến mức nào, tại trong Căn cứ Tương Thành xuất hiện thực vật biến dị?
Rõ ràng đó hề chút cảnh báo nào.
Trong Căn cứ Tương Thành an như mà còn xuất hiện thực vật biến dị, thể thấy thực vật biến dị bên ngoài tràn lan đến mức nào .
Hoa Mịch và Tần Trăn chạy đến phòng học của con , Cung Lão Đại dắt tay Hoa Tụ Ngưng, phía tập trung một đám em nhỏ, ngoan ngoãn ở đây chờ phụ đến.
Hoa Mịch lập tức chỉ thị Cung Lão Đại: “Mẹ báo cho bố con , con dẫn theo em của con và em gái mau ch.óng khỏi trường, ngôi trường thể ở nữa.”
Cung Lão Đại gật đầu, theo lời dặn, Hoa Mịch thì về phía bồn hoa nơi thực vật tấn công bọn trẻ.
Tần Trăn bám sát phía , mặc dù cô sợ hãi, nhưng theo Hoa Mịch, cô vẫn khá yên tâm.
“Người xung quanh trường học nhanh ch.óng sơ tán, trẻ em vẫn sơ tán đúng ? Những đứa trẻ hiện đang ở trong trường, hãy khám xét chúng một lượt, đặc biệt là những đứa trẻ ngày nào cũng học ngoại trú Căn cứ Tương Thành, xem giấu hạt giống thực vật biến dị , đó mới để phụ của chúng đón về nhà.”
“Nếu xảy chuyện trong trường, chúng gánh nổi trách nhiệm .”
Tần Trăn gật đầu theo Hoa Mịch, gọi điện thoại, theo lời Hoa Mịch dặn dò Tầng Lớp Quản Lý quyền, lập tức sơ tán những sống sót xung quanh trường học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-458-tu-hom-nay-tro-di-em-gai-phai-kiem-soat-hoa-co-cua-em-roi.html.]
Hoa Mịch đến gần khu vực mấy đứa trẻ tấn công kiểm tra một lượt: “Kỳ lạ, những hoa cỏ chỉ là hoa cỏ bình thường, hề biến dị.”
Hoa Mịch chỉ những sợi dây leo màu đỏ sẫm mặt đất, nếu là thực vật biến dị, cô tới những thực vật thể tấn công cô.
Phải rằng thực vật so với động vật và tang thi, sự lây lan của nó mang tính ẩn nấp cao hơn, thậm chí trong mắt thực vật biến dị, tất cả đều là đất đai để chúng sinh trưởng.
Chúng thể ngày đêm ngừng hấp thụ chất dinh dưỡng để lớn mạnh bản , bất kể là động vật, con bùn đất, đối với thực vật biến dị đều bất kỳ sự khác biệt nào.
Đây mới là điểm thực sự đáng sợ của thực vật biến dị.
Chúng lẽ khó g.i.ế.c, nhưng khiến sống sót phòng thắng phòng, thậm chí ai khu vườn nhà một ngày nào đó cũng sẽ sinh biến dị .
Hoa Mịch đau đầu trở về nhà, hoa cỏ phát triển dị thường mạnh mẽ trong vườn nhà .
Bởi vì Tần Trăn đang bận rộn, nên Tần Kiên Cường cũng theo Cung Lão Đại về nhà họ, bây giờ trai em gái và Tần Kiên Cường đang chơi trò mèo vờn chuột trong vườn.
Hoa Mịch xoa trán lên lầu, gọi điện thoại cho Tần Trăn hỏi xem trong túi bọn trẻ ở trường giấu hạt giống thực vật biến dị .
Tần Trăn tức giận : “Hạt giống thực vật biến dị thì phát hiện , nhưng bên đang loạn lên , những phụ bên ngoài đó chịu đón con về, bọn họ vất vả lắm mới đưa con trong Căn cứ Tương Thành, thể để con ngoài chịu khổ nữa?”
Lời còn dứt, Hoa Mịch thấy đầu dây bên Tần Trăn vang lên những âm thanh ồn ào nối tiếp , còn cả tiếng la hét ầm ĩ.
Cô Tần Trăn bên đó lẽ giải quyết , thế là xách trường đao của xuống lầu.
Vừa bước xuống lầu, trai lạch bạch chạy tới, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lên:
“Mẹ ơi, nếu bắt đứa trẻ mang hạt giống thực vật biến dị trường, sẽ xử lý cô bé đó thế nào ạ?”
Hoa Mịch cần suy nghĩ khẩy một tiếng, dọa đứa trẻ: “Đương nhiên là treo lên đ.á.n.h c.h.ế.t .”
Sắc mặt Cung Lão Đại trong nháy mắt trắng bệch như tuyết, Hoa Mịch chỉ xoa đầu Cung Lão Đại một cách qua loa:
“Con ngoan ngoãn ở nhà chăm sóc em gái, đừng chạy lung tung khắp nơi, bây giờ trong Căn cứ Tương Thành đang loạn cào cào, cẩn thận xảy chuyện gì.”
“Còn nữa lát nữa bảo bố con về, nhổ sạch hoa cỏ đầy vườn , nhỡ biến dị, chúng ngủ giường lúc nào trở thành chất dinh dưỡng của đám hoa cỏ cũng .”
Cung Lão Đại do dự nửa ngày mới gật đầu, chỉ đợi bóng dáng Hoa Mịch rời khỏi biệt thự, Cung Lão Đại mới lặng lẽ kéo tay Hoa Tụ Ngưng, Tần Kiên Cường theo, ba đứa trẻ trốn trong tủ quần áo họp kín.
“Chuyện hình như lớn , sẽ cho phép hoa cỏ của em gái động đậy lung tung , từ hôm nay trở em gái kiểm soát hoa cỏ của em .”
Hoa Tụ Ngưng chớp chớp đôi mắt ướt át, nhịn nước mắt lã chã tuôn rơi.
Tần Kiên Cường bên cạnh vỗ lưng em gái: “Không , chỉ là chúng thể để hoa cỏ trong Căn cứ Tương Thành động đậy lung tung thôi, nhưng nếu chúng khỏi Căn cứ Tương Thành, vẫn thể để hoa cỏ bên ngoài động đậy lung tung mà đúng ?”
“Em gái em ngoan nữa nhé.”
Tần Kiên Cường giống như một ông cụ non an ủi Hoa Tụ Ngưng, Cung Lão Đại bên cạnh giữ khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc :
“Anh đùa , nếu để hoa cỏ của em gái thể động đậy lung tung, sẽ treo em gái lên đ.á.n.h c.h.ế.t.”