Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 289: Mang Tôi Chạy Trốn Cùng

Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:30:05
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không ai sinh đ.á.n.h tang thi.

 

Trừ phi là con cưng của thiên đạo sống một đời.

 

Hoa Mịch cũng hiểu đạo lý , cho nên cô oán thầm thì oán thầm, nhưng vẫn định can thiệp việc đám hoảng hốt chạy trốn.

 

Thực tế, Hoa Mịch cũng nhảy xuống khỏi xe tải.

 

Cô định xem thử, đám chạy ?

 

Có thể chạy chứ?

 

Dị năng giả là t.ử địch của tang thi, cũng là những trời xanh ưu ái trong những sống sót.

 

Thân là dị năng giả, thấy tang thi là đ.á.n.h, dường như trở thành bản năng của bọn họ.

 

Cho nên đầu tiên thấy dị năng giả tang thi dọa cho sợ hãi đến mức .

 

Hoa Mịch cảm thấy buồn .

 

Lúc Chu Thành cũng tỉnh táo ít, đỏ mặt, buông khuôn mặt của Sử Thải Hiệp , đầu , nên gì cho .

 

lúc, 12 dị năng giả lực lượng phía vội vã chạy tới, trong miệng còn lớn tiếng hét:

 

“Có quái vật, quái vật a...”

 

Hoa Mịch vác cái bụng to, nhàn nhã tản bộ theo lưng bọn họ.

 

Tư thế đường của cô thoạt chậm, nhưng tốc độ thể theo kịp những đàn ông trưởng thành .

 

Chu Thành thấy thế, vội vàng hỏi Hoa Mịch:

 

“Chị Hoa, tang thi, đ.á.n.h?”

 

Điều phù hợp với tính cách của Hoa Mịch a.

 

Không cô nên thấy tang thi là xông lên ?

 

Hoa Mịch giơ tay, ném một khẩu Gatling cho Chu Thành.

 

Lại giơ tay, ném một khẩu Gatling cho Sử Thải Hiệp.

 

: “Đây là cho hai cơ hội thể hiện .”

 

Nói xong, cô liền theo 12 dị năng giả lực lượng chạy trốn.

 

Bỏ Chu Thành và Sử Thải Hiệp hai , đưa mắt .

 

Sau đó hai dường như đồng thời nhớ điều gì, mặt đỏ bừng, hẹn mà cùng đầu chỗ khác.

 

Những dị năng giả chạy xa , đầu , thấy em Chu Thành của bọn họ, đang cùng một phụ nữ tại chỗ nhúc nhích.

 

liền hét lên:

 

“Chu Thành, gì thế? Chạy mau , những thứ đó , đó là quái vật!”

 

Chu Thành nhúc nhích, mà hướng về phía đám tang thi đang lảo đảo tới đối diện, dũng cảm nâng khẩu Gatling lên.

 

Khoảnh khắc đó, tất cả đều cảm thấy hình tượng của Chu Thành, vô cùng cao lớn vĩ đại.

 

Ngay cả Sử Thải Hiệp cũng cảm thấy như .

 

Đặc biệt là Chu Thành đầu sang, với Sử Thải Hiệp:

 

“Hiệp Hiệp, cô mau, tới đối phó với chúng, !”

 

Nói xong, Chu Thành bưng khẩu Gatling, liền hướng về phía đám tang thi “đát đát đát đát” nổ s.ú.n.g.

 

Đám dị năng giả đang định bỏ chạy thấy thế, chỉ cảm thấy Chu Thành dũng mãnh vô cùng.

 

Sử Thải Hiệp lùi một cách, cúi đầu khẩu Gatling trong tay.

 

Bởi vì dọc đường Hoa Mịch phổ cập kiến thức, cho nên cô dùng đầu óc của học sinh khối tự nhiên bình tĩnh phân tích một chút.

 

Thực chạy trốn là vô dụng, loại quái vật đuổi theo bọn họ, cũng sẽ thấy âm thanh, đuổi theo những sống sót khác.

 

Thậm chí, giữa chúng còn một mối liên hệ bí ẩn nào đó, một con tang thi sẽ gọi bạn bè kéo đến nhiều con tang thi.

 

Hôm nay tha cho chúng, ngày mai chúng vẫn sẽ chặn con đường .

 

Cho nên biện pháp nhổ cỏ tận gốc, chính là tiêu diệt những con tang thi .

 

Cô nghiên cứu khẩu Gatling trong tay một chút, giống như đốt pháo ngày tết , chĩa về phía đám tang thi đang tới đối diện, cũng “đát đát đát” bắt đầu xả đạn.

 

Nhìn đám dị năng giả lực lượng , từng từng trợn tròn hai mắt.

 

Đều bất giác dừng bước.

 

“Chạy .”

 

Hoa Mịch trộn giữa bọn họ:

 

“Sao chạy nữa? Quái vật sẽ đuổi kịp đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-289-mang-toi-chay-tron-cung.html.]

liếc Hoa Mịch, giật nảy :

 

“Nơi từ khi nào thêm một phụ nữ bụng to thế ?”

 

Bọn họ thật sự chú ý, chỉ mải hoảng sợ.

 

Hoa Mịch mỉm với những dị năng giả đang sang xung quanh:

 

“Sức lực của các lớn như , một phụ nữ trói gà c.h.ặ.t như , chỉ thể theo các cùng chạy thôi.”

 

“Mang chạy trốn cùng.”

 

Ngay lúc những dị năng giả và Hoa Mịch đang trố mắt .

 

Chu Thành và Sử Thải Hiệp ở phía , cầm Gatling, quét sạch mấy trăm con tang thi một vòng.

 

Gatling đối phó với tang thi thành từng mảng, quả nhiên sướng.

 

Về cơ bản chỉ cần là tang thi đang , đều đạn dày đặc quét gục xuống đất.

 

Trong , phần lớn tang thi đều c.h.ế.t.

 

Chúng kéo theo lục phủ ngũ tạng lộn xộn, tiếp tục bò về phía Chu Thành và Sử Thải Hiệp.

 

Những dị năng giả hệ lực lượng vây quanh Hoa Mịch, dọa cho liên tục la hét.

 

Chu Thành bóp cò khẩu Gatling trong tay:

 

“Mẹ kiếp, hết đạn .”

 

Mặt Sử Thải Hiệp cũng trắng bệch, cô xả đạn quá hăng, khẩu Gatling trong tay cô cũng hết đạn .

 

Hai cùng đầu về phía Hoa Mịch, lúc , , thì đầu hỏi Hoa Mịch chuẩn cần chỉnh.

 

Hoa Mịch rút từ lưng hai thanh d.a.o bổ dưa, trực tiếp ném xuống tuyết:

 

“Trực tiếp c.h.é.m đầu chúng.”

 

Sử Thải Hiệp dám.

 

Cô lớn chừng , cả đời tuân thủ khuôn phép, ngay cả một con gà cũng từng g.i.ế.c, bây giờ Hoa Mịch với cô, cô c.h.é.m đầu tang thi?

 

Ngược là Chu Thành, tố chất tâm lý vững vàng, cũng kiến thức tang thi một , chút do dự nhặt thanh d.a.o bổ dưa tuyết lên, nhắm con tang thi đang bò tới gần nhất.

 

Một đao c.h.é.m đứt đầu.

 

Lần đầu tiên c.h.é.m đầu, nghiệp vụ của Chu Thành chút thành thạo.

 

Chém mấy nhát mới đứt.

 

Sau khi c.h.é.m thêm vài con tang thi nữa, thủ pháp của Chu Thành rõ ràng thành thạo hơn nhiều.

 

Hoa Mịch ở bên cạnh , khỏi cảm thán:

 

“Một bình thường, đều thể việc đối phó với tang thi gọn gàng dứt khoát như , nếu là những sức mạnh vô cùng, chẳng là càng lợi hại hơn ?”

 

Cô thật sự ý mỉa mai những dị năng giả lực lượng bên cạnh .

 

Lúc , những dị năng giả lực lượng dọa cho ngây ngốc , mới phản ứng .

 

lập tức lấy điện thoại , báo cáo cho Chương Kế Phong ở Thành D, về việc cao tốc Tương D xuất hiện tang thi.

 

Chương Kế Phong ở đầu dây bên , nhịn lạnh:

 

“Tang thi? Các đang đùa cái gì ? Tang thi xuất hiện ở Thành D, chuyên chạy lên đường cao tốc?”

 

thấy các bệnh nặng gì , mau ch.óng kéo vật tư về đây, những sống sót đang chờ dùng đấy.”

 

Bị mắng một trận, Lý Hải Phú chiếc điện thoại cúp máy, tức giận :

 

“Cái thá gì chứ? Nếu vì những sống sót ở Thành D, mới thèm chịu cục tức của .”

 

Hoa Mịch ở một bên thấy, cảm thấy kỳ lạ:

 

“Thành D vẫn còn sống sót ? tưởng đều biến thành tang thi hết chứ.”

 

Khựng một chút, Hoa Mịch giống như mới ý thức sai một nửa, vội vàng tìm cách chữa cháy:

 

“Chồng đang ở Thành D, Thành D bây giờ là một tòa thành trống .”

 

Lý Hải Phú lúng túng :

 

“Tổng cộng vẫn còn một sống sót chứ, hệ thống quản lý nhiều .”

 

“Hơn nữa, Chương Kế Phong , đợi thiên tai qua , những Thành D tha hương, chắc chắn vẫn sẽ về Thành D.”

 

Bọn họ là dị năng giả, đối với thiên tai nhân họa bất lực như những sống sót bình thường.

 

Cho nên bọn họ tầng lớp quản lý Thành D chiêu mộ, tự nguyện vận chuyển vật tư dự trữ cho Thành D.

 

Vì chính là để một ngày, những sống sót rời khỏi Thành D, khi về Thành D, phát hiện trong nhà vẫn còn vật tư sung túc đang chờ bọn họ.

 

 

 

Loading...