Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 264: Tối Nay Đạn Không Có Mắt Đâu

Cập nhật lúc: 2026-03-23 23:35:49
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xe trượt tuyết?

 

Hoa Mịch chút ghen tị bước khỏi lều.

 

Cô bây giờ và Sử Thải Hiệp ở kho chứa vật tư Thành C, để tiện lợi, liền dựng vài cái lều ngay phía kho chứa vật tư.

 

Ngày thường, những lính trú phòng đó đổi gác nghỉ ngơi, cũng sẽ đến đây nghỉ ngơi.

 

Cho nên lều dựng lớn, trong mỗi lều đều lò củi khói, 24 giờ tắt lửa.

 

Trong thời tiết lạnh lẽo bất thường , một cái lều ấm áp, sẽ khiến cảm giác hạnh phúc tăng lên gấp bội.

 

Hoa Mịch cầm lấy ống nhòm trong tay Sử Thải Hiệp, :

 

“Nếu thể một chiếc xe trượt tuyết thì mấy.”

 

Nghĩ đến đây, Hoa Mịch dứt khoát nâng cấp nhà máy cấp 17 của lên thành nhà máy cấp 18,

 

`[Nhà máy cấp 18: Xe trượt tuyết, Giày tuyết]`

 

`[Sản xuất giới hạn: Bánh crepe sầu riêng ngàn lớp X100, Bánh hộp vị Tiramisu X50]`

 

`[Sản xuất tổng hợp:]`

 

`[Sản xuất tổng hợp: Năng lượng ngưng châu X1, Cần: Năng lượng thủy châu tiêu hao X, [Đồng ý][Hủy bỏ]]`

 

`[Nhận rút thưởng X1]`

 

`[Lượt rút thưởng còn X18]`

 

Bởi vì các loại vật tư mà bảng điều khiển nhà máy thể sản xuất quá nhiều, nhiều thứ đều đè xuống trang cấp , bấm mới thấy.

 

Hoa Mịch tùy ý bấm sản xuất giới hạn, thấy cá dưa muối bán thành phẩm, thể sản xuất một 10000 phần, cô cũng xem kỹ các loại thức ăn phía nữa.

 

Về sản xuất giới hạn, cô đều đợi nhà máy nâng cấp, là sản xuất bộ.

 

Sau đó là các loại vật tư sản xuất cố định.

 

Mặc dù lời cầu nguyện của cô linh nghiệm, cho cô xe trượt tuyết, nhưng cô thể sản xuất xe trượt tuyết và giày tuyết .

 

Sau đó bấm trang cấp của `[Giày tuyết]`, còn giày nam, giày nữ, giày bé gái, giày bé trai, cũng như các lựa chọn kích cỡ khác .

 

Hoa Mịch lập tức sản xuất mỗi kiểu giày tuyết 10000 đôi.

 

Cô tìm một cơ hội, cầm ống nhòm hàng dài xe trượt tuyết gò tuyết dừng bên ngoài kho chứa vật tư, gọi điện cho Trì Xuyên.

 

Hoa Mịch với Trì Xuyên, bây giờ Phấn Ca đang trốn trong kho chứa vật tư, bảo Trì Xuyên mang một lô vật tư đồ ăn đến.

 

Nhân tiện kéo thêm một lô giày tuyết đến bán.

 

Trì Xuyên một tiếng, hỏi nhiều.

 

Ngược Sử Thải Hiệp bên cạnh Hoa Mịch, kiểm tra danh sách dự trữ của kho chứa vật tư Thành C:

 

“A Mịch, trong kho chứa vật tư Thành C của chúng , hề giày tuyết.”

 

Vậy Trì Xuyên kéo kiểu gì?

 

Hoa Mịch trả lời Sử Thải Hiệp, chỉ vẫn chằm chằm cửa kho chứa vật tư, Mã Chí Tuyển dẫn theo một nhóm , bước xuống từ xe trượt tuyết.

 

bọn họ tay xách nách mang vận chuyển đồ đạc xuống, nhíu mày hỏi:

 

“Mã Chí Tuyển định dẫn theo nhóm , ở đây luôn ?”

 

“Cái gì?”

 

Sử Thải Hiệp trong gió tuyết, lấy tay che mắt:

 

“Tại luôn cảm giác vị Mã nhị công t.ử ý gì nhỉ?”

 

“Chẳng chỉ là vận chuyển vật tư thôi ? Tại đến nhiều như ?”

 

Một chiếc xe trượt tuyết lớn lắm, nhưng Mã Chí Tuyển mang theo 20 chiếc xe trượt tuyết đến, trong mỗi chiếc xe trượt tuyết đều là từng bao từng bao vật tư.

 

Cộng thêm những vận chuyển vật tư đó, tổng cộng hơn 50 đàn ông, ai nấy đều cao to vạm vỡ.

 

Bọn họ cũng khá thành thật, chỉ chuyển hết vật tư trong lều, lặng lẽ dựng vài cái lều lớn bên cạnh lều của Chung T.ử Mặc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-264-toi-nay-dan-khong-co-mat-dau.html.]

Hoa Mịch dáng vẻ việc nhanh nhẹn của những , cô với Sử Thải Hiệp:

 

“Khó lắm, cô thông báo cho Chu Thành, bảo Chu Thành cẩn thận một chút, thấy những đàn ông , đều dạng .”

 

Nói thế nào nhỉ, thực Hoa Mịch cũng chắc chắn.

 

Những đàn ông đều mặc áo bông dày rách rưới, mặc dù ai nấy đều cao to vạm vỡ.

 

trong môi trường khắc nghiệt hiện tại, đàn ông khỏe mạnh, tầng lớp quản lý cũng sẽ thuê đến việc.

 

cô luôn cảm thấy khí thế của những đàn ông quá sắc bén.

 

Cho nên nhất là, đừng để những đàn ông lưu cửa kho chứa vật tư.

 

Chu Thành cũng cảm thấy , đợi những đàn ông do Mã Chí Tuyển mang đến dựng xong lều, đến đuổi :

 

“Vật tư của các giao xong , mau ch.óng rời khỏi đây?”

 

“Sao còn dựng lều lên ?”

 

Mã Chí Tuyển co rúm tiến lên, mặt tái mét với Chu Thành:

 

“Bây giờ thời tiết lạnh như , đều mệt lả , cứ để họ ở đây , đợi cửa kho chứa vật tư mở , họ còn vận chuyển vật tư rời .”

 

Nói , Mã Chí Tuyển lấy tài liệu do trai ký, đó còn con dấu của trai :

 

“Đây đều là vệ sĩ do tầng lớp quản lý thuê, tuyệt đối đáng tin cậy, các cũng thế đạo thực sự dễ dàng gì.”

 

“Các cũng bây giờ tuyết lớn phong tỏa thành phố, họ từ trong thành phố qua đây một chuyến cũng dễ dàng, bắt họ về ngay, họ sẽ c.h.ế.t mệt trong tuyết mất.”

 

“Trú phòng đều là vì phục vụ nhân loại ?”

 

Hắn hết nước hết cái, mới tranh thủ cho những đàn ông vận chuyển vật tư một đêm lưu .

 

Chu Thành , sáng mai, những vận chuyển vật tư cho mấy quản trị viên của Chung T.ử Mặc, bắt buộc rời khỏi đây.

 

Chung T.ử Mặc ở một bên thấy Chu Thành rời , nhíu mày bước tới, cầm lấy tài liệu trong tay Mã Chí Tuyển, hỏi:

 

“Chỉ huy Mã ký một bản tài liệu như thế từ khi nào?”

 

Với tư cách là thư ký đắc lực nhất bên cạnh Mã Vĩnh Thuần, Chung T.ử Mặc bao giờ , tầng lớp quản lý của Thành C, thuê một nhóm vệ sĩ.

 

Mã Chí Tuyển giật phắt lấy tài liệu, giọng điệu tồi tệ :

 

“Anh là cái thá gì? Một cái cửa kho chứa vật tư cũng mở , những chuyện đương nhiên cần thông báo cho .”

 

Hắn hậm hực, trong đôi mắt lộ một cỗ hùng tâm tráng chí như đập nồi dìm thuyền, chằm chằm cánh cửa kho chứa vật tư tuyết lấp mất một nửa:

 

“Cứ chờ xem, đợi mở cánh cửa kho chứa vật tư , sẽ khiến tất cả những kẻ coi thường , đều bằng con mắt khác.”

 

Nói xong, cũng mặc kệ sự khinh miệt nơi đáy mắt Chung T.ử Mặc, bước trong lều.

 

Ở đó mấy đàn ông đang , rõ ràng, là thủ lĩnh của hơn 50 đàn ông vận chuyển vật tư .

 

Mã Chí Tuyển đặt bản tài liệu trong tay lên chiếc bàn gấp của mấy đàn ông, :

 

“Chuyện lo liệu xong, các thể ở đây qua đêm.”

 

“Các hứa với , chỉ cần giúp các mở cửa kho chứa vật tư, vật tư bên trong sẽ thuộc về trai , đừng nuốt lời đấy.”

 

Mặc dù Mã Chí Tuyển ép buộc hợp tác với những đàn ông , nhưng điều kiện những đàn ông đưa , khiến Mã Chí Tuyển động lòng.

 

Anh em của bọn chúng kẹt trong kho chứa vật tư, bọn chúng chỉ cần cứu em của .

 

Còn thứ Mã Chí Tuyển là vật tư bên trong kho chứa.

 

Cho nên bọn họ đây cũng coi như là mỗi đạt mục đích riêng.

 

Mấy đàn ông trong lều, trong tay đang lau s.ú.n.g, Mã Chí Tuyển , mấy đàn ông , nhịn ha hả.

 

Một đàn ông trong đó dậy, đưa tay vỗ vỗ vai Mã Chí Tuyển:

 

“Yên tâm, chuyện hứa với , chúng tự nhiên sẽ .”

 

“Có điều, tối nay đạn mắt , trốn cho kỹ đấy.”

 

 

 

 

Loading...