Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 247: Một Người Phụ Nữ Bụng Mang Dạ Chửa Độc Ác
Cập nhật lúc: 2026-03-23 00:54:03
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người phụ nữ đương nhiên đ.â.m trúng Hoa Mịch.
Nếu để loại hạng đ.â.m trúng, Hoa Mịch cũng cần lăn lộn nữa .
Cô thậm chí thèm đầu , tung một cú đá , trực tiếp đá văng con d.a.o trong tay phụ nữ.
Hoa Mịch xoay một cái, liền đá bay phụ nữ từ cửa xe của xa vài mét, đập thẳng xuống nền tuyết.
Tuyết quá dày, vô cùng xốp mềm, nếu , phụ nữ c.h.ế.t thì xương cốt cũng gãy vài cái.
Cô dường như nhận hôm nay đụng kẻ khó nhằn, bò dậy từ lớp tuyết dày xốp, hận thù lườm Hoa Mịch một cái.
Rồi cắm đầu bỏ chạy xa.
Hoa Mịch thể dễ dàng buông tha như ?
Cô ung dung rút một khẩu AK47, nâng s.ú.n.g lên, nhắm chuẩn phụ nữ đang bỏ chạy.
lúc , Cung Nghị và Chu Thành dẫn theo hai tên trú phòng vội vã chạy tới.
Cung Nghị tìm đến theo phương hướng của Hoa Mịch.
Còn Chu Thành thì tình cờ dẫn một đội trú phòng tuần tra gần đó.
Người phụ nữ thấy đồng phục trú phòng họ, lập tức lóc t.h.ả.m thiết hét lên:
“Cứu mạng với, cứu mạng với, đằng một phụ nữ điên, cô g.i.ế.c , a a a, cứu mạng với.”
Trong môi trường khắc nghiệt, một đàn ông lực lưỡng và một phụ nữ yếu đuối thể tự lo liệu, lời của hai họ, ai độ tin cậy cao hơn?
Đồng thời, trong môi trường khắc nghiệt, một bà bầu cầm AK47 và một phụ nữ quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù, khuôn mặt tiều tụy, trông vẻ cũng khá đoan chính, ai thoạt giống hơn?
Hoa Mịch hạ khẩu AK47 xuống, nhàn nhã phụ nữ nhào tới ôm lấy chân Cung Nghị.
Cô lóc t.h.ả.m thiết, bi thương, đau buồn, sợ hãi... tóm là trông đáng thương.
So với phụ nữ nhếch nhác như , Hoa Mịch mặc bộ đồ bầu bằng nỉ san hô sạch sẽ tinh tươm, giống một kẻ .
Một phụ nữ bụng mang chửa độc ác.
Cung Nghị, Chu Thành và các trú phòng khác dừng bước, tất cả đều dùng ánh mắt khó nên lời phụ nữ .
Cô đang gì ? Cô đang Hoa Mịch g.i.ế.c cô ?
Không những trú phòng như họ bao che cho nhà.
Mà là họ cảm thấy, mà Hoa Mịch g.i.ế.c, chắc chắn lý do bắt buộc c.h.ế.t.
Sau đó, Cung Nghị, Chu Thành và các trú phòng đồng loạt về phía Hoa Mịch.
Hoa Mịch xách khẩu AK47 chậm rãi tới, cố ý :
“Trùng hợp thật đấy, gặp trú phòng ở đây, chào các nha.”
Cung Nghị: “...”
Chu Thành: “...”
Trú phòng Giáp Ất: Đây là đang chơi trò trống gì ?
Hoa Mịch như quen Cung Nghị, chỉ phụ nữ mặt đất, giải thích:
“Cô lừa , giả vờ một đám đàn ông cưỡng h.i.ế.p, lừa mở cửa xe, còn định đ.á.n.h lén .”
“Không , dối, dối.” Người phụ nữ lóc lắc đầu, quỳ chân Cung Nghị.
“Nói dối đấy, thời tiết khắc nghiệt thế , t.h.ả.m t.h.ả.m , vất vả lắm mới gặp cô , cô g.i.ế.c !”
Người phụ nữ chỉ Hoa Mịch, dường như đến mức sắp thở nổi.
Cô vươn tay, hai tay chắp một cách hèn mọn và đáng thương, tư thế cầu xin với Cung Nghị:
“ chỉ là một phụ nữ đám đàn ông ức h.i.ế.p, , ...”
Nói một nửa, phụ nữ ngã gục xuống nền tuyết, đưa tay ôm lấy n.g.ự.c , trông cô như thể vì kích động quá mức mà thở nổi.
Cung Nghị và Chu Thành cúi đầu cô , liền... nên phản ứng thế nào.
Trong miệng phụ nữ , cô biến Hoa Mịch thành một nữ ma đầu g.i.ế.c chớp mắt.
Cô quá đáng thương, mới thoát khỏi miệng cọp của một đám đàn ông, gặp Hoa Mịch - một kẻ g.i.ế.c biến thái.
Thật t.h.ả.m quá t.h.ả.m, t.h.ả.m đến mức sắp ngất ~
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-247-mot-nguoi-phu-nu-bung-mang-da-chua-doc-ac.html.]
Không một tên trú phòng nào đỡ cô một cái, thậm chí một tên trú phòng nào tiến lên khống chế Hoa Mịch.
Mọi dường như đang xem kịch, thưởng thức màn biểu diễn xuất sắc của phụ nữ.
Người phụ nữ đây chắc chắn từng học diễn xuất, nếu những trú phòng như họ quen Hoa Mịch, chắc chắn tin cô .
Ngược là Hoa Mịch, hiệu bằng mắt cho Cung Nghị, nhân lúc phụ nữ giả vờ ngất, cô kéo Cung Nghị sang một bên.
Vừa trong xe, Cung Nghị kéo Hoa Mịch kiểm tra cẩn thận từ xuống , nhíu mày hỏi:
“Không thương ở chứ?”
Anh sớm thấy một vòng x.á.c c.h.ế.t xung quanh xe bảo mẫu, đều là trúng đạn t.ử vong.
Hoa Mịch gạt tay Cung Nghị đang ôm :
“Chú ý hình tượng , đừng động tay động chân.”
Sau đó, cô hất cằm về phía phụ nữ đang giả vờ ngất nền tuyết bên ngoài, thấp giọng :
“Người phụ nữ vấn đề, cô cùng một giuộc với đám x.á.c c.h.ế.t nam mặt đất.”
Ngay từ đầu, Hoa Mịch , trời băng đất tuyết thế , một phụ nữ chạy nền tuyết, phía còn một đám đàn ông đuổi theo?
Không Hoa Mịch chứ, cái trò chỉ phim truyền hình thôi, lừa gạt mấy tên trú phòng thiếu kinh nghiệm thì , căn bản phù hợp với tình hình thực tế.
Môi trường khắc nghiệt diễn biến đến ngày nay, những sống sót bắt đầu ôm đoàn với .
Không thấy những t.h.i t.h.ể c.h.ế.t cóng đường đều là c.h.ế.t theo từng nhóm , hiếm khi thấy ai c.h.ế.t cóng một ?
Một phụ nữ thể tách khỏi đội ngũ, chạy tới chạy lui trong trời băng đất tuyết, còn "tình cờ" tìm đến chỗ Hoa Mịch ?
Không Hoa Mịch kinh nghiệm, mà là kinh nghiệm của Hoa Mịch quá phong phú.
Một đám đàn ông chơi một phụ nữ, sẽ chơi ngay tại chỗ, chứ để phụ nữ tách khỏi đội ngũ chạy xa như .
Chẳng lẽ trèo đèo lội suối mệt ?
Hay là đám đàn ông cứ thích đuổi theo một phụ nữ, chạy qua cánh đồng tuyết rộng lớn, đợi đến khi mệt gần c.h.ế.t mới chơi?
Cho nên gặp loại cầu cứu nơi hoang dã , thực sự suy nghĩ cho kỹ, ít nhất đừng coi bên vẻ yếu thế thực sự là bên yếu thế.
Bởi vì ngay từ đầu Hoa Mịch bình tĩnh nghi ngờ phụ nữ , nên hàng loạt hành động mà cô thể hiện đó đều thể giành sự tin tưởng của Hoa Mịch.
Đặc biệt là phụ nữ còn đóng cửa xe của Hoa Mịch , bỏ mặc một bà bầu như Hoa Mịch ở bên ngoài xe.
Hành vi , ở chỗ Hoa Mịch, là c.h.é.m đầu.
Cung Nghị đầu liếc phụ nữ vẫn đang "ngất" nền tuyết, gật đầu:
“Anh .”
Nói vợ là nữ ma đầu, Cung Nghị là đầu tiên tin.
Anh đỡ Hoa Mịch xuống, xổm mặt Hoa Mịch:
“Chuyện em cứ yên tâm, ai vu oan cho em .”
“Anh đưa em về doanh trại trú phòng , dạo mấy em trú phòng hy sinh , Thành C quá nguy hiểm.”
“Chu Thành sẽ sắp xếp trú phòng đưa em đến kho vật tư chiến lược Thành C.”
Vị trí kho vật tư chiến lược Thành C là một bí mật, những phương hướng chỉ trú phòng và quản lý cấp cao.
Trừ phi dẫn Hoa Mịch , nếu Hoa Mịch tự tìm sẽ thể tìm thấy.
Hoa Mịch trả lời Cung Nghị, cô đăm chiêu phụ nữ nền tuyết bên ngoài xe bảo mẫu:
“Cung Nghị, xem phụ nữ liên quan gì đến Trần Hổ ?”
“Biết chúng tương kế tựu kế, theo manh mối, thể tóm Trần Hổ thì ?”
Cung Nghị nhíu mày, rõ ràng là Hoa Mịch chịu ngoan ngoãn về doanh trại trú phòng .
Chỉ Hoa Mịch :
“Bây giờ cô biểu hiện như , thực chất là nhận sự thương hại của trú phòng các , các cử một quản lý cấp cao của trú phòng, tương tác với cô một chút...”
chắc chắn hôm nay thể 8000 bước.