Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 240: Đứa Bé Không Giữ Được
Cập nhật lúc: 2026-03-23 00:53:56
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người tiền ngốc, đương nhiên họ , quyên tiền cho Tần Trăn cũng đồng nghĩa với việc gián tiếp tạo lợi nhuận cho Hoa Mịch.
Cục diện thế giới sắp đổi .
Bây giờ gián tiếp đầu tư cho Cung Nghị và Hoa Mịch, tương lai khi hai vợ chồng phát triển lên, những nhà tư bản như họ chắc chắn sẽ những ngày tháng .
Lựa chọn của Tần Trăn hề sai.
Cô chỉ là chuẩn thời cơ mà thôi.
Lúc , bên ngoài chiếc lều lớn, Tần dẫn theo An Tiếu Vũ cùng hàng chục đàn ông khác, trừng mắt Tần Trăn chuẩn lên xe.
Mẹ Tần thấp giọng :
“Cái con mụ đang cái chuyện của con , vật tư của chúng nó dâng cho Hoa Mịch.”
Bà thực sự nuốt trôi cục tức , lập tức xúi giục An Tiếu Vũ:
“Đi, chúng đòi công bằng với nó.”
Cùng với việc đội ngũ của họ đuổi khỏi Tương Thành, đội trú phòng Tương Thành còn hủy bỏ luôn quyền tiến Tương Thành của họ.
Thậm chí bình thường Tương Thành dạo cũng , căn cước công dân của họ đưa danh sách đen. Nếu họ Tương Thành, hệ thống báo động ở cổng sắt sẽ kêu tít tít tít.
Điều nghĩa là, những như họ ngay cả quyền Tương Thành để lấy sỉ vật tư cũng còn nữa.
Đây là dồn họ chỗ c.h.ế.t mà.
Thế nên Tần và những khác hết cách, chỉ đành bám c.h.ặ.t lấy Mã Chí Tuyển. Hiện tại đội ngũ của họ đ.á.n.h tan tác, chỉ còn hơn 100 .
Mà Mã Chí Tuyển là duy nhất trong hơn 100 tiền, còn thể nghĩ cách kiếm vật tư.
Vì , Tần và những khác đương nhiên bám c.h.ặ.t lấy Mã Chí Tuyển buông, thậm chí bất chấp giá cũng trói buộc Mã Chí Tuyển với họ.
Do đó, Tần, An Tiếu Vũ và những khác dựng những chiếc lều nhỏ đáng thương của xung quanh lều của Mã Vĩnh Thuần và Mã Chí Tuyển.
Chuyện Tần Trăn sắp ly hôn, đương nhiên họ cũng đều .
An Tiếu Vũ chút dám nhúc nhích, lí nhí :
“Dù cũng là quản lý cấp cao của Thành C, cô vật tư, chúng vẫn là đừng đối đầu với cô thì hơn.”
“Dì Tần, bớt một chuyện chi bằng thêm một chuyện.”
Mẹ Tần vẫn kiên quyết:
“Lúc mà cho rõ ràng, đòi vật tư của chúng , đợi nó Tương Thành , chúng còn tìm ai để đòi vật tư nữa?”
“Trời mà lạnh thêm nữa, e là tất cả chúng đều chịu nổi, c.h.ế.t đói thì cũng c.h.ế.t cóng.”
Lúc , mặt tối của nhân tính dần dần bộc lộ .
An Tiếu Vũ vẫn còn đang do dự, dáng vẻ g.i.ế.c của Hoa Mịch dọa cho khiếp sợ, chỉ sợ vì chuyện mà đắc tội với Hoa Mịch.
những đàn ông khác bên cạnh thì mặc kệ nhiều như , sự xúi giục của Tần, từng một .
Có nhanh chân hơn Tần Trăn vài bước, hung hăng đóng sầm cánh cửa xe mà Tần Trăn mở .
Thư ký bên cạnh Tần Trăn giật :
“Các gì ?”
“Làm gì ? Con mụ thối tha, giao vật tư đây, đó là của chúng tao!”
Một gã đàn ông nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, vung vẩy về phía Tần Trăn.
Ngày càng nhiều đàn ông tụ tập , đều là trong đội ngũ của Mã Chí Tuyển.
Phía đám đàn ông , Tần nỗi đau của khác, với An Tiếu Vũ:
“Thấy , sống sót trong cái thời đạo thì tàn nhẫn một chút. Mã Vĩnh Thuần vẫn là quá lương thiện, ông vợ hãm hại đến mức mà vẫn thể để vợ rời ?”
Trong môi trường sinh tồn khắc nghiệt, nể tình chính là nhường cơ hội sống của cho khác.
Thế nên nhiều tình nghĩa để mà nể nang .
“Trước tiên cứ bắt giữ Tần Trăn , trừ phi nó giao vật tư , rút quyết định ly hôn, nếu thì đừng hòng thả nó .”
Mẹ Tần đưa chủ ý, An Tiếu Vũ gì, coi như là ngầm đồng ý.
Vài thư ký che chắn cho Tần Trăn, bảo vệ cô, ngăn cản đám đàn ông đang văng nước bọt tung tóe tiến gần.
Sự hỗn loạn bên ngoài cuối cùng cũng khiến Mã Vĩnh Thuần và Mã Chí Tuyển bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-240-dua-be-khong-giu-duoc.html.]
Mã Vĩnh Thuần nhíu mày Tần Trăn đang ngày càng nhiều đàn ông bao vây, ông trách mắng Mã Chí Tuyển:
“Chuyện gì thế ?”
Mã Chí Tuyển về phía Tần và An Tiếu Vũ, ông cũng chuyện gì đang xảy .
Đợi ông tới tìm hiểu tình hình xong, mới lộ vẻ đắc ý bên cạnh Mã Vĩnh Thuần:
“Anh, những đều là của em, đang đòi công bằng cho chúng đấy.”
Thấy , trai ông lúc nào cũng ông vô dụng, hiện tại tuy ông chỉ còn hơn 100 , nhưng cũng năng lực đấy chứ.
Chặn Tần Trăn đều là do các thành viên trong đội bất bình, trong lòng nuốt trôi cục tức .
Cho nên đây là hành động tự phát của các thành viên.
Mã Vĩnh Thuần nhíu mày Mã Chí Tuyển, sang Tần Trăn.
Phía tiếng ồn ào, Tần Trăn cùng với chiếc xe phía thể di chuyển nữa.
Cô cách một đám sống sót đang phẫn nộ, về phía Mã Vĩnh Thuần. Lúc , Mã Vĩnh Thuần với tư cách là cả của Mã Chí Tuyển, chẳng lẽ nên gì đó ?
Tuy nhiên, Mã Vĩnh Thuần vẫn im nhúc nhích.
Mã Chí Tuyển cũng , họ còn thích ứng với vai trò đối lập hơn cả cô. Lúc , cô chính là kẻ thù mà họ dùng thủ đoạn để đ.á.n.h gục.
Tần Trăn lạnh một tiếng, rốt cuộc cô vẫn quá ngây thơ . Cô nên hiểu rằng, một khi xé rách mặt, thì lập tức bước trạng thái cảnh giác cực độ.
Đám đàn ông xung quanh vẫn đang gào thét với cô:
“Trả vật tư cho bọn tao, con tiện nhân , chỉ hại .”
“Có mày cấu kết với Hoa Mịch để lừa gạt vật tư của bọn tao ?”
“Hôm nay mày mang vật tư và thỏa thuận ly hôn về đây, thì đừng hòng rời .”
Tần Trăn rũ mắt, một lời. Lúc , bảo tồn thể lực là điều duy nhất cô thể .
Mẹ Tần ở bên cạnh thấp giọng :
“Nó im lặng là ý gì? Chắc chắn là đang khinh thường chúng , cho nó một bài học.”
An Tiếu Vũ mở miệng:
“Bỏ , một phụ nữ, còn đang ở cữ, cứ chuyện đàng hoàng là .”
Mẹ Tần tỏ vẻ đồng tình:
“Ở cữ thì ? Nói cứ như ai từng ở cữ , là phụ nữ thì ai chẳng lúc ở cữ, đừng vì chút chuyện nhỏ mà mềm lòng.”
Trong tình huống ai ngăn cản, cục diện dễ mất kiểm soát.
Tần Trăn nhíu c.h.ặ.t mày, đám đông xô đẩy. Các thư ký của cô dù bảo vệ c.h.ặ.t đến cũng thể cản nổi cơn thịnh nộ của đám đông.
lúc , một bóng “bịch” một tiếng, rơi xuống nóc chiếc xe phía Tần Trăn.
Giọng trong trẻo của Hoa Mịch vang lên:
“Nhìn chướng mắt quá, trời ạ, các đúng là tự tìm đường c.h.ế.t đến tận nhà, đây là chỗ nào ?”
Đây là bên ngoài cổng Tương Thành, vẫn còn trú phòng tuần tra đấy.
Bọn họ rút bài học nào, mới đuổi khỏi Tương Thành, dám gây chuyện bên ngoài Tương Thành.
Có là kiểm soát nổi ? Nếu kiểm soát nổi, thì dùng cách của họ để giải quyết vấn đề của họ!
Một đám đông lớn kinh ngạc Hoa Mịch từ trời rơi xuống nóc xe, gian bỗng chốc yên tĩnh trong giây lát.
Ngay cả Tần Trăn cũng kinh ngạc Hoa Mịch, vác cái bụng nhô cao, đột nhiên xuất hiện chiếc xe phía cô.
“Cô!”
Tần Trăn vội vàng hét lên:
“Cô gì ? Ở đây nguy hiểm lắm, mau .”
Cô từng nếm trải nỗi khổ của việc sinh non, con trai cô sinh non lúc 6 tháng, bây giờ đang trong l.ồ.ng ấp, cơ hội sống sót mong manh.
Hoa Mịch mới m.a.n.g t.h.a.i đôi hơn 4 tháng, lúc mà xảy chuyện gì, đứa bé sẽ giữ .
Dạo cứ bồn chồn nóng nảy.