Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 218: Hành Vi Này Chắc Chắn Là Tra Nam

Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:56:09
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tào Phong Cung Nghị đá bay, Cung Nghị đuổi theo đ.á.n.h một đoạn đường dài.

 

Hoa Mịch bên cạnh , đến mức thẳng lưng lên .

 

Lúc cô mới , hóa đây cô tưởng rằng, ba đại đội trưởng trú phòng lớn, tề tựu ở Tương Thành, là đến nhiệm vụ đặc biệt gì.

 

Mà là theo kế hoạch nuôi con, đến để cùng cô khám thai.

 

lúc Dụ Mộng Mộng bước lên xe RV, thấy Hoa Mịch trong xe RV ngặt nghẽo, liền cũng hỏi:

 

“Chuyện gì ? Cười vui vẻ thế?”

 

Hoa Mịch lắc đầu, kể kế hoạch nuôi con của đám Tào Phong cho Dụ Mộng Mộng một lượt.

 

Nhìn nụ cũng nhịn mặt Dụ Mộng Mộng, ánh mắt Hoa Mịch rơi xuống bụng Dụ Mộng Mộng, hỏi:

 

“Ngày dự sinh của cô là khi nào?”

 

“Sắp , cũng còn bao lâu nữa.”

 

Dụ Mộng Mộng xuống đối diện Hoa Mịch.

 

Chiếc xe RV là do A Phúc gần đây tìm , A Phúc dạo đam mê tích trữ xe, những chiếc xe đây mấy chục vạn một chiếc, bây giờ một hai vạn là thể mua .

 

Bởi vì xe cũng vô dụng, bình thường hiếm khi thể kiếm năng lượng như xăng và dầu diesel.

 

Cho dù thể kiếm những loại dầu , đại khái cũng sẽ trực tiếp bán tay Trì Xuyên và Diệp Dung.

 

Xe cộ bây giờ chỉ thể chạy Tương Thành, Thành B, Cao tốc Tương A, Cao tốc Tương B, ngoài mấy nơi , chẳng .

 

Thế là A Phúc thu mua xe, thường xuyên chủ động đến bên ngoài siêu thị xe RV tìm A Phúc.

 

Giống như loại xe RV sang trọng bản full option mới tinh thể mở rộng hai bên và nâng nóc , hiện tại tích trữ hơn 50 chiếc.

 

Càng đến những chiếc xe bảo mẫu khác, từng chiếc từng chiếc vận chuyển nhà kho phía siêu thị xe RV, nếu Hoa Mịch cách một thời gian, về dọn dẹp một chuyến.

 

Ước chừng nhà kho phía đều chứa nổi những chiếc xe bảo mẫu .

 

Về chuyện thu mua xe , Hoa Mịch phản đối, thậm chí cảm thấy mối ăn thể .

 

Thế là những ngăn cản A Phúc, còn đưa cho A Phúc 50 triệu, để A Phúc chuyên môn mang thu mua xe.

 

Một vạn tệ một chiếc xe bảo mẫu sang trọng bản full option, khoan hãy thu mua về thể gì, cứ thu mua tính.

 

Còn chiếc xe RV mà Hoa Mịch hiện đang ở, là chuyên môn đỗ bên ngoài siêu thị xe RV, để cung cấp cho Hoa Mịch chỗ ở và nghỉ ngơi.

 

bụng Dụ Mộng Mộng, hỏi:

 

“Đứa trẻ sinh dự định gì ?”

 

Trên mặt Dụ Mộng Mộng, lộ chút đau thương, cô lắc đầu, đang định chuyện, đột nhiên thấy bên ngoài siêu thị xe RV, tiếng ồn ào.

 

Một giọng nam thô kệch hét lên:

 

“Dụ Mộng Mộng, Dụ Mộng Mộng, cô đây một lát, Dụ Mộng Mộng...”

 

Trong siêu thị, Dụ Mộng Mộng và Hoa Mịch , sắc mặt Dụ Mộng Mộng lập tức trở nên khó coi:

 

“Là giọng của chồng .”

 

Điều thật khiến kinh ngạc, hai họ mới chuyện về đứa con của Dụ Mộng Mộng, kết quả chồng của Dụ Mộng Mộng đến .

 

Hoa Mịch nghiêng đầu, nghiêm túc Dụ Mộng Mộng, hỏi:

 

“Trong thời gian cô mang thai, chồng cô từng đến thăm cô một nào ? Sao lúc đến? Là cô sắp sinh , chồng cô cuối cùng cũng lương tâm trỗi dậy ?”

 

Dụ Mộng Mộng lời nào.

 

Là thật, trong thời gian , chồng cô từng đến tìm cô một nào, về chuyện đứa con của hai .

 

Bây giờ chồng cô lương tâm trỗi dậy, quá phi thực tế ?

 

thế nào nữa, Dụ Mộng Mộng vẫn bước khỏi cửa xe RV.

 

Hoa Mịch đến bên cửa sổ xe RV, mở cửa sổ ngoài.

 

Chỉ thấy Đại Phúc, Tiểu Phúc đang cản một đàn ông xông phía siêu thị, chính là chồng mấy tháng gặp của Dụ Mộng Mộng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-218-hanh-vi-nay-chac-chan-la-tra-nam.html.]

Trời lạnh như , chồng cô lạnh đến mức run rẩy, tính tình cũng thấy , trong miệng c.h.ử.i bới hai đứa trẻ Đại Phúc, Tiểu Phúc.

 

Dụ Mộng Mộng vác bụng bầu tới, kéo chồng cô , nhường sang một bên để chuyện.

 

lúc , chồng của Dụ Mộng Mộng ngẩng đầu lên, về phía Hoa Mịch đang trong cửa sổ xe RV.

 

Tròng mắt Lộ Thụ Ba xoay một vòng trong hốc mắt, bên trong là sự tinh ranh.

 

Hoa Mịch lặng lẽ đóng cửa sổ , ánh mắt của Lộ Thụ Ba khiến cô quá quen thuộc , trong mạt thế, hiện tại nhiều giỏi tính toán, đều cô như .

 

Lúc , Diệp Dung lên xe, nhỏ giọng oán trách với Hoa Mịch:

 

“Cái tên Lộ Thụ Ba đó, cũng chính là chồng của Dụ Mộng Mộng, mấy tháng trời đều đến thăm cô , đến kéo Dụ Mộng Mộng lải nhải ngừng, một câu về chuyện đứa trẻ cũng hỏi.”

 

Vừa động tĩnh của Lộ Thụ Ba lớn như , chỉ kinh động đến trú phòng, ngay cả Diệp Dung và A Phúc đang bận rộn cũng , chồng của Dụ Mộng Mộng xuất hiện .

 

Hoa Mịch khẽ gật đầu một cái, tựa ghế :

 

“Tình hình cụ thể thế nào, lát nữa hỏi cô .”

 

“Thời tiết chỗ chúng ngày càng lạnh, sắp xếp một lô áo bông khâu tay, lô hàng đầu tiên chắc là , hai ngày nay chỗ chúng sẽ sắp xếp lên kệ.”

 

“Một chiếc áo bông bán 1888, chắc là buôn bán tồi.”

 

Mặc dù là vải khâu từ những mảnh vải vụn, lông cừu cũng là nhặt từ khu công nghiệp của Trần Hổ, nhưng Hoa Mịch bỏ vật tư nuôi những cô gái phong trần đó.

 

Áo bông 1888 một chiếc, đặt trong thời tiết thật sự đắt.

 

Diệp Dung ừ một tiếng, oán trách thêm vài câu Lộ Thụ Ba kẻ đến ý , một lát, thấy Cung Nghị , cô liền dậy rời .

 

Cung Nghị cũng thấy Lộ Thụ Ba, nhưng để trong lòng, chỉ mới đuổi Tào Phong , trong tay cầm một đống lớn đồ đạc.

 

Anh đặt từng thứ một mặt Hoa Mịch:

 

“Cái là đồ chơi xúc xắc, em dùng nước sôi luộc qua một chút, cất , đợi các con gái đời thì cho chúng chơi.”

 

“Cái là nhiệt kế, bây giờ thời tiết trở lạnh , em đừng để cảm, luôn chú ý sự đổi nhiệt.”

 

“Cái là giày giữ ấm, cái là quần lót lông cho bà bầu, cái là...”

 

Anh dặn dò từng thứ một, yên tâm khuôn mặt đang thả hồn mây của Hoa Mịch:

 

“Anh gì em thấy ? Có để trong lòng ?”

 

“Ừ ừ ừ.”

 

Hoa Mịch hồn, đáp lời , cực kỳ qua loa.

 

Cung Nghị hít sâu một , mặt Hoa Mịch, lải nhải, dặn dò hết lời thêm nửa ngày trời.

 

Hoa Mịch xoa xoa mặt, buồn ngủ quá:

 

“Cung Nghị, xem em đang mang thai, mấy tháng đến thăm em, quan tâm hỏi han, đột nhiên một ngày, em sắp sinh , xuất hiện, đây là vì ?”

 

Cung Nghị sửng sốt một chút, khuôn mặt tuấn tú mang theo một tia châm biếm:

 

“Vậy thì e là bệnh , mà thật sự loại chuyện , em cứ bắt khuân gạch , hành vi chắc chắn là tra nam.”

 

Anh là tra nam, từ đầu đến cuối, đều chịu trách nhiệm với Hoa Mịch.

 

Cho dù đứa trẻ, cũng sẽ chịu trách nhiệm với cô:

 

“Hoa Mịch, chỉ cần c.h.ế.t, chính là bò, cũng sẽ bò đến bên cạnh em.”

 

“Em đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, đừng nghĩ ngợi lung tung, suốt ngày suy nghĩ vớ vẩn cái gì thế.”

 

Hoa Mịch chớp chớp mắt, trong lòng hiếm khi dâng lên một tia tình cảm khác lạ.

 

Tuy nhiên, mắt thấy Cung Nghị bắt đầu ngàn dặn vạn dò...

 

Hoa Mịch quả quyết phớt lờ tia mềm mại trong lòng , vội vàng giục :

 

“Em , , chịu trách nhiệm, tra nam, đại lão mau bảo vệ hòa bình thế giới , em buồn ngủ ngủ .”

 

Cuối cùng cũng chịu đựng đến lúc ông bố rời .

 

Mí mắt Hoa Mịch sụp xuống, bên ngoài cửa sổ, đột nhiên truyền đến tiếng hét ch.ói tai của Dụ Mộng Mộng.

 

 

Loading...