Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 217: Người Làm Bố Chính Thức Như Anh Đi Làm Gì?

Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:56:08
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây lẽ là đầu tiên Tần Trăn nổi trận lôi đình lớn như với em chồng của .

 

Mã Chí Tuyển cả đều ngây ngốc.

 

Anh dám tin Tần Trăn, hiểu rốt cuộc sai chuyện gì?

 

Cung Nghị ở bên cạnh, kéo Hoa Mịch xa một chút:

 

“Đi, đưa em về.”

 

Đi xa hơn một chút, Cung Nghị dặn dò Hoa Mịch:

 

“Vị nhị công t.ử nhà họ Mã của Thành C , đầu óc xem tỉnh táo cho lắm, em bớt qua với .”

 

Hoa Mịch lườm Cung Nghị một cái, cảm thấy Cung Nghị giống chồng cô, mà giống bố cô hơn:

 

“Trông em giống ngu ngốc như ? Tên đầu óc tỉnh táo, em từ lâu .”

 

Sau khi từ khu đèn đỏ , Hoa Mịch thấy Mã Chí Tuyển cũng vẻ gì là lo lắng cho Tần Tiểu Lam đến thế.

 

Bây giờ thể vì Tần Tiểu Lam, công khai sai bảo Cung Nghị, thậm chí còn dám tỏ thái độ với vợ của chỉ huy.

 

Hoa Mịch tuy sở thích ngoại giao phu nhân, nhưng cũng thể tưởng tượng , sự tức giận trong lòng Tần Trăn.

 

Ở cửa khu cấp cứu, Tần Trăn tức giận đến mức thèm khám t.h.a.i nữa, cô , vác bụng bầu về phía xe của .

 

Mã Chí Tuyển vội vàng đuổi theo, theo lưng Tần Trăn, lớn tiếng và tủi hỏi:

 

“Chị dâu, tại chị đ.á.n.h em? Hôm nay em sai câu nào?”

 

Tần Tiểu Lam quả thực mất tích, với tư cách là chỉ huy của trú phòng, lẽ nào nên quản?

 

Trong màn tuyết rơi lất phất, Tần Trăn dừng bước, nhắm mắt , hít sâu một .

 

, Mã Chí Tuyển:

 

“Cậu sai ở chỗ, quá coi trọng bản , cũng quá coi trọng một mạng nhỏ bé đáng kể .”

 

“Chí Tuyển, trai đưa đến Tương Thành, vì Tương Thành là thành phố an nhất trong tất cả các thành phố hiện nay, mà là để thể ở trong Tương Thành, thông qua sức mạnh của , kết nối Tương Thành và Thành C sâu sắc hơn.”

 

“Tương lai còn xảy chuyện gì nữa, chúng ai .”

 

“Điều duy nhất là, trong một cái thế đạo ma huyễn như thế , tỷ lệ t.ử vong tăng vọt, chừng ngày nào đó, trong đống t.h.i t.h.ể sẽ , thậm chí còn cả trai .”

 

Lời nặng nề, Mã Chí Tuyển nhíu mày, Tần Trăn với vẻ mấy đồng tình:

 

“Chị dâu, chị trù ẻo cả trai em thế?”

 

Tần Trăn một tiếng, mái tóc uốn chải chuốt vô cùng tinh xảo, chẳng mấy chốc, phủ đầy một lớp tuyết trắng mỏng:

 

“Mã Vĩnh Thuần tinh minh một đời, một đứa em trai đầu óc hồ đồ như , cũng trai những việc hôm nay, sẽ nghĩ thế nào.”

 

Có một vấn đề bịt tai, che mắt, là thể giả vờ như .

 

Mặt trời bao lâu ló rạng ? Lúc độ sáng cao nhất, Tương Thành vẫn thắp đèn đường.

 

Lúc , Mã Chí Tuyển còn với Tần Trăn kiêng kỵ, chuyện đừng trù ẻo khác?

 

Tần Trăn sắp Mã Chí Tuyển chọc tức đến bật .

 

tràn đầy thất vọng với Mã Chí Tuyển:

 

“Bắt đầu từ hôm nay, quản nữa, ngoại trừ việc khỏi Tương Thành, thích gì thì cái đó.”

 

, Mã Chí Tuyển từ nhỏ đến lớn căn bản từng chịu khổ gì.

 

Ngay cả khi t.h.ả.m họa ập đến, cũng Mã Vĩnh Thuần và Tần Trăn bảo vệ .

 

Đứa trẻ cai sữa, căn bản vẫn trưởng thành, về mặt tâm lý, Mã Chí Tuyển vẫn còn ngây thơ đến đáng sợ.

 

Trước đây, Tần Trăn chỉ cảm thấy con trai tâm tính đơn thuần một chút, cũng , nhưng chuyện hôm nay, nhắc nhở cô .

 

Thành C hiện tại dựa dẫm Tương Thành để sinh tồn, bất luận con Hoa Mịch , đây đều là sự tồn tại mà Thành C thể đắc tội.

 

Một đứa trẻ hỉ nộ đều thể hiện rõ mặt, tầng lớp tâm lý vẫn cai sữa, căn bản thích hợp xuất hiện trong những dịp ngoại giao bước kinh tâm động phách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-217-nguoi-lam-bo-chinh-thuc-nhu-anh-di-lam-gi.html.]

 

Về sự độc ác tàn nhẫn của Hoa Mịch, Tần Trăn qua, hôm nay là Hoa Mịch tâm trạng , đối mặt với sự khiêu khích nhiều của Mã Chí Tuyển, Hoa Mịch phát tác.

 

Đổi sang một nơi , nếu Hoa Mịch thần quỷ g.i.ế.c c.h.ế.t Mã Chí Tuyển, Tần Trăn cũng .

 

Cho dù , Tần Trăn thể gì? Chẳng vẫn tươi đón chào Hoa Mịch .

 

Thế giới của trưởng thành, lấy nhiều thị phi trắng đen như , phần lớn đều là vùng xám.

 

Tần Trăn xa trong màn tuyết ngày càng lớn, để một Mã Chí Tuyển tại chỗ.

 

Không bao lâu , điện thoại của Mã Chí Tuyển, nhận một khoản chuyển khoản.

 

Tần Trăn quản Mã Chí Tuyển nữa, chỉ nuôi ở trong Tương Thành, chỉ cần Mã Chí Tuyển khỏi Tương Thành, tùy ý Mã Chí Tuyển gì.

 

đến cạnh xe của , lập tức dặn dò tài xế:

 

“Chuẩn một ít quà tặng, loại mà trẻ sơ sinh chào đời thể dùng , chúng tìm bà Cung.”

 

Bên Hoa Mịch Cung Nghị đưa đến siêu thị xe RV, Tào Phong lập tức sáp tới, đòi Cung Nghị báo cáo khám thai.

 

Cung Nghị liếc xéo dáng vẻ đương nhiên của Tào Phong, hỏi:

 

“Báo cáo khám t.h.a.i của vợ , đưa cho ?”

 

Tào Phong nghiêm, vẻ mặt nghiêm túc :

 

“Chỉ huy, báo cáo khám t.h.a.i của chị Hoa, đều đầu tiên, bởi vì ngài là bố của đứa trẻ, cho nên chúng đều miễn cưỡng nhẫn nhịn, tìm ngài lấy báo cáo ngay lập tức, xin ngài phối hợp.”

 

“Cái gì?”

 

Cung Nghị nhíu c.h.ặ.t mày kiếm:

 

“Cậu rõ xem, các đây là gì?”

 

Nhìn thái độ của Tào Phong, giống như cướp con , phận địa vị nhầm lẫn chứ?

 

Cung Nghị mới là bố của hai cô con gái, sai chứ?

 

Tào Phong thở dài một , phảng phất như đang đối mặt với một ngoài cuộc, kiên nhẫn giải thích.

 

Đây là một kế hoạch nuôi con khổng lồ của hơn 5000 trú phòng, bởi vì chỉ huy của họ vô cùng bận rộn, cũng hiếm khi cùng chị Hoa khám t.h.a.i một , cho nên dành sự thấu hiểu lớn nhất cho chỉ huy.

 

thực , hôm nay định sẵn , sẽ do ba đội trưởng nhỏ khác cùng chị Hoa khám thai, chuyện đều sắp xếp trong bảng kế hoạch.

 

Ba đội trưởng nhỏ trú phòng đó ngay cả ca gác cũng đổi xong .

 

Mọi đều nỗ lực.

 

Trú phòng phụ trách kể chuyện , bây giờ mỗi ngày học thuộc 10 câu chuyện , nhất định thuộc làu làu những câu chuyện .

 

Trú phòng phụ trách chăm sóc ở cữ, mỗi ngày đều ôm sổ tay chăm sóc sản phụ .

 

Trú phòng phụ trách nuôi dạy trẻ, đang học các nội dung về giáo d.ụ.c sớm, giáo d.ụ.c mầm non, học tập tiểu học, tuổi dậy thì trung học...

 

sự xuất hiện của chỉ huy, xáo trộn kế hoạch của hơn 5000 trú phòng, đối với việc một ức điểm ý kiến.

 

Mọi đều .

 

Cung Nghị xong, dùng một ngón tay, chỉ Tào Phong, tức giận đến mức ngón tay run rẩy:

 

“Đây là kế hoạch gì? Tại báo cáo cho phê chuẩn? Các đây là tự theo ý !”

 

Cái cũng phê chuẩn ? Tào Phong chút do dự Cung Nghị, họ đều cảm thấy, đây là một chuyện riêng tư, liên quan đến việc bảo vệ thành phố và sống sót.

 

Thuộc về chuyện riêng tư ngoài chức trách của họ.

 

Tại còn báo cáo cho cấp ?

 

Chỉ thấy Cung Nghị bảo vệ báo cáo khám t.h.a.i của Hoa Mịch, gầm lên với :

 

“Con của ông đây, các đây là gì? Đi việc chính của các , suốt ngày chỉ hành hạ ông đây!”

 

Còn phối hợp? Anh phối hợp với đám nhóc tì các , bố chính thức như gì?

 

 

Loading...