Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 141: Hiện Trường Tuyệt Đối Không Chỉ Có 5 Người
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:21:58
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đừng, đừng mà!”
Cát Sở Linh lóc, bóng lưng Ô Sĩ Cao chạy xa dần trong màn mưa.
Cô gọi Ô Sĩ Cao , nhưng lúc , cô dám phát âm thanh nào.
Đứa con gái trong lòng vì tiếng s.ú.n.g mà bắt đầu ré lên.
Cô dám dừng tại chỗ, chỉ sợ đám cướp vật tư điên cuồng đến mức ngay cả trẻ con cũng tha.
Cát Sở Linh nức nở, phương hướng một chút, ôm con chạy thục mạng về phía Thành B. Cô nghĩ, dù cũng giữ một cái mạng để báo tin cho cô Hoa.
Phía cô, Ô Sĩ Cao gia nhập chiến trường, thực đối với cục diện tàn sát nghiêng về một phía như hiện tại, cũng chẳng đổi bao nhiêu.
thủ của linh hoạt hơn nhóm cao tuổi của đội dọn chướng ngại vật nhiều, cõng Trì Xuyên cùng dượng Bảy, dượng Tám, ông Mười... những trúng đạn trở về.
Trong mưa là mùi m.á.u tanh, đội dọn chướng ngại vật 12 , cộng thêm một đứa trẻ sơ sinh đang đòi b.ú, nhóm buôn bán nhỏ của Trì Xuyên 10 , lái 10 chiếc xe tải chở quýt.
Cuối cùng những trúng đạn, cũng chỉ Ô Sĩ Cao và Cát Sở Linh, cộng thêm đứa bé trong lòng Cát Sở Linh.
Những sống sót xung quanh đều chạy sạch, Ô Sĩ Cao chạy về, lấy túi t.h.u.ố.c phúc lợi mà Hoa Mịch phát , lấy gel cầm m.á.u từ bên trong, bôi từng chút một lên vết đạn của đồng bọn.
Mưa rơi lớn, nhưng hiện tại tâm trạng quan tâm đến những thứ khác, chỉ lo cứu .
Mặt đường yên tĩnh hồi lâu, đám Trì Xuyên nén đau, la liệt bên đường.
Vài kẻ cầm s.ú.n.g từ bên đường lật , một khẩu s.ú.n.g chĩa thẳng trán Ô Sĩ Cao.
“Chỗ còn một kẻ sống sót!”
Có lên tiếng, dùng giọng điệu lạnh lẽo, bọn chúng tưởng rằng tiêu diệt bộ đội dọn chướng ngại vật và đội vận chuyển vật tư của Trì Xuyên.
“G.i.ế.c .”
Một kẻ khác thấp giọng .
Dưới màn mưa, Ô Sĩ Cao nhắm nghiền hai mắt chấp nhận phận.
Gã đàn ông chĩa s.ú.n.g định bóp cò, Trì Xuyên vốn dĩ là một cái xác mặt đất đột nhiên nhảy dựng lên, nhào tới quật ngã gã cầm s.ú.n.g.
“Ô Sĩ Cao, chạy ! Chạy !”
Trì Xuyên hét lớn, thực chẳng còn chút sức lực nào, sở dĩ hiện tại vẫn còn ráng chống đỡ một , là vì Ô Sĩ Cao bóp một lượng lớn gel cầm m.á.u cho .
Viên đạn vẫn trong cơ thể , nhưng cảm giác vô cùng kỳ diệu, dường như một cục sắt kẹt trong xương bả vai, nhưng lớp gel cầm m.á.u lạnh buốt cũng chui cơ thể , mà lấp kín lỗ đạn.
Mạch m.á.u phá hủy bên trong cơ thể cũng đông cứng .
Đau, chỗ vết đạn đau c.h.ế.t.
nếu nguy hiểm đến tính mạng , thì cũng đến mức đó.
Gã đàn ông quật ngã xuống đất, chĩa s.ú.n.g bụng Trì Xuyên, b.ắ.n liên tiếp mấy phát.
“Đoàng đoàng, đoàng!” Âm thanh vang vọng cả đêm mưa.
Hoa Mịch đang lên cao tốc Tương B, đột nhiên dừng bước.
Cô c.h.ử.i thầm một tiếng: “Mẹ kiếp”, vội vàng chạy như bay về phía .
Bầu trời xẹt qua một tia chớp, phía vài gã đàn ông mưa, 10 chiếc xe tải chở đầy quýt, t.h.i t.h.ể la liệt bên đường.
Còn Ô Sĩ Cao đang quỳ mặt đất.
Lũ cặn bã, dám đụng đến của cô!
Hoa Mịch lấy một khẩu AK47, bưng tay, cũng thèm , cứ thế xả đạn loạn xạ đám mưa.
Cô coi khẩu AK47 như s.ú.n.g máy, tạch tạch tạch, tạch tạch tạch!
Đám Đường Hữu đang chạy tới từ cách đó xa, vểnh tai ngóng trong đêm mưa, là s.ú.n.g ống của trú phòng đang nổ, hiện tại là cầm AK47 phản công.
Có trú phòng thấp giọng với Đường Hữu:
“Đây chắc chắn là một kẻ điên.”
Bây giờ gì còn ai lãng phí đạn d.ư.ợ.c như nữa? Cứ như cần tiền .
Bất kể là trú phòng, là bình dân thông qua con đường bất chính một món v.ũ k.h.í nóng, đều coi v.ũ k.h.í trong tay quý giá vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-141-hien-truong-tuyet-doi-khong-chi-co-5-nguoi.html.]
Lúc , ai cũng , một viên đạn là một mạng , mặc dù mạng ngày càng đáng giá, nhưng chính vì , những kẻ liều mạng cũng ngày càng nhiều.
Một viên đạn, thể quá nhiều việc.
Ví dụ như hiện tại, hơn 20 viên đạn, là thể đổi lấy 10 chiếc xe tải lớn chở quýt.
Hoa Mịch cầm AK47, b.ắ.n 5 tên cướp quýt thành cái rổ.
Cô lao tới, còn bồi thêm một phát s.ú.n.g một tên cướp vẫn còn thoi thóp.
Nhìn cảnh đó, Ô Sĩ Cao sấp mặt đất, sợ hãi đến mức phát âm thanh nào.
“Có ?”
Hoa Mịch xách s.ú.n.g tới, cúi Ô Sĩ Cao mặt đất.
Anh vội vàng bò dậy từ vũng nước mưa, vuốt sạch nước mặt:
“, , cô Hoa, .”
Đây là đầu tiên Ô Sĩ Cao phát hiện g.i.ế.c còn thể dứt khoát gọn gàng như , tư thế nổ s.ú.n.g của Hoa Mịch cứ như đang b.ắ.n đạn BB .
Hoàn sự tàn nhẫn và nặng nề của đám .
, Ô Sĩ Cao rốt cuộc cũng phát hiện Hoa Mịch cảm giác vi hòa gì đó.
Cô g.i.ế.c cảm giác nhẹ nhàng, thậm chí cảm giác coi mạng như cỏ rác.
Điều khiến cảm thấy rợn tóc gáy, bởi vì con hiện tại, nếu ác, nhất định sẽ trải qua một quá trình đấu tranh tâm lý vô cùng đau khổ.
Không ai sinh cũng sẽ giải phóng cái ác đáy lòng, nhất định trải qua một cơ hội hoặc sự dẫn dắt nào đó, mới thể thể hiện cái ác của một cách triệt để.
Từ một môi trường văn minh lễ giáo, chuyển sang môi trường như hiện tại, những kẻ ác cũng sẽ trải qua một quá trình giải phóng mấy vui vẻ.
Cho dù là cướp bóc, cũng là cướp bóc vui vẻ.
G.i.ế.c , cũng từng g.i.ế.c vui vẻ.
Hoa Mịch thì khác, cô vẫn thể thấy một mặt vô cùng , thậm chí phần lớn thời gian, cô thể hiện , còn rạng rỡ và tràn đầy hy vọng hơn bất cứ ai.
Chính là lúc g.i.ế.c , cô cũng giống như đang chơi đùa, giống như đang chơi game .
Cô quá trình đấu tranh tâm lý, dường như bẩm sinh vô cùng ăn khớp với môi trường như thế .
“Chúng c.h.ế.t bao nhiêu ?”
Hoa Mịch xách s.ú.n.g, mặt cảm xúc hỏi Ô Sĩ Cao.
Ô Sĩ Cao định lên tiếng, Trì Xuyên mặt đất “hừ” một tiếng, chậm rãi bò dậy từ đất.
Cậu sờ sờ mấy lỗ đạn bụng , lỗ đạn, nhưng m.á.u.
“...”
Trì Xuyên cũng khiếp sợ, lỗ đạn bôi đầy gel cầm m.á.u của , lớp gel trong suốt lấp đầy.
những lỗ đạn khác của cũng bôi gel cầm m.á.u, bây giờ những lỗ đạn khác cũng chảy m.á.u nữa?
Cơ chế đông m.á.u của cơ thể trở nên như từ bao giờ?
Không chỉ Trì Xuyên, dượng Bảy, dượng Tám và ông Mười cũng giống hệt như .
Việc sáng suốt nhất mà Ô Sĩ Cao , chính là ngay khoảnh khắc đầu tiên khi cứu , liền bôi gel cầm m.á.u cho họ.
Hoa Mịch lướt qua từng một, những cơ bản đều vẫn còn sống.
Nói cơ bản, là bởi vì những cách cái c.h.ế.t cũng xa nữa, chỉ cần ai lấy đạn khỏi cơ thể họ, họ sẽ nhanh tắt thở.
May mắn là Đường Hữu bao lâu chạy tới, một mặt lệnh cho trú phòng trướng, đưa đám Trì Xuyên và dượng Tám trở về Thành B.
Mặt khác, lệnh cho kiểm tra cẩn thận 5 kẻ b.ắ.n thành cái rổ mặt đất.
Cuối cùng kết luận mà trú phòng đưa cho là, hiện trường tuyệt đối chỉ 5 tham gia vụ cướp .
Vốn dĩ một bức thư dạt dào tình cảm gửi cho các bạn, tham gia hoạt động .
hệ thống ba ba duyệt cho .