Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 106: Anh Tuyệt Đối Không Làm Chó

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:21:22
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mạc danh kỳ diệu.”

 

Hoa Mịch chiếc điện thoại kêu tút tút, chỉ là về Tương Thành một chuyến ? Về thì về , cô thiếu vật tư của Cung Nghị, về phía Úc Quang Lâm ?

 

Vừa nãy cô còn ở mặt Úc Quang Lâm, vô cùng bảo vệ Cung Nghị mà.

 

Người lương tâm là Cung Nghị mới đúng.

 

Hoa Mịch bĩu môi, cất điện thoại , xuống xe bắt đầu dọn dẹp rác.

 

Bãi rác của Tương Thành so với Thành B, còn lớn hơn.

 

Đó là bởi vì đội dọn chướng ngại vật thành phố của Tương Thành vẫn luôn việc, khối lượng của cả một thành phố, quy mô của bãi rác , thể tưởng tượng lớn đến mức nào.

 

Nếu Hoa Mịch thu hồi , chất đống ở đây ngàn năm trăm năm cũng vô dụng.

 

Rất nhanh, trạm thu hồi rác của Hoa Mịch nâng cấp.

 

`[Mở khóa trạm thu hồi rác cấp 3, nhận robot hút bụi x2]`

 

`[Nhận lượt rút thưởng x1]`

 

`[Lượt rút thưởng còn x7]`

 

Thu hồi rác là cách dễ dàng nhất để cày cơ hội rút thưởng.

 

Ít nhất Hoa Mịch cảm thấy như .

 

hai con robot hút bụi mới nhận , liếc núi rác mặt.

 

Lần thả một con robot hút bụi đây, nhưng .

 

Điều duy nhất cô là, con robot hút bụi vẫn đang ngừng ăn rác, bởi vì năng lượng của cô, liên tục chuyển hóa.

 

Mặc dù lượng nhỏ, nhưng quý ở chỗ liên miên dứt, tích tiểu thành đại.

 

Cô suy nghĩ một chút, dứt khoát ngừng dùng dầu diesel phát điện, sạc điện cho siêu thị để lấy năng lượng.

 

Số dầu đó dùng một chút là ít một chút, dùng để phát điện quá lãng phí.

 

Hơn nữa thanh năng lượng sạc cũng chậm, nhanh bằng Hoa Mịch thu hồi rác.

 

Chỉ cần rác đủ nhiều, cô sạc đầy năng lượng cho công xưởng cấp 10, vẫn khá nhanh ch.óng.

 

Đã quyết định, Hoa Mịch thả một con robot hút bụi.

 

Con robot hút bụi giống như con , chạm đất, liền vắt chân lên cổ lao biển rác, mắt thường đều tìm thấy bóng dáng.

 

Con robot còn , Hoa Mịch dự định để dành đến Thành B, lén thả bãi rác của Thành B.

 

Như tốc độ thu hồi rác ban đầu của cô, thể nhanh gấp ba , chuyển hóa năng lượng cũng tương đương với nhanh gấp ba .

 

Nâng cấp trạm thu hồi xong, Hoa Mịch lái xe tải tiếp tục về phía Thành B.

 

Sở dĩ lái xe bảo mẫu, là bởi vì Hoa Mịch kéo hàng mặt khác, cô để nhiều thấy, cô kéo một đống vật tư hàng xịn, đến Thành B.

 

Cổng Thành B giới nghiêm, Trì Xuyên và những bạn của , đang dựng một cái sạp, bán vật tư ở cổng thành.

 

Chiếc xe bảo mẫu đó của Hoa Mịch kẹt ở cổng Thành B, cũng yên ở đó.

 

Bởi vì lý do giới nghiêm, cổng Thành B vốn dĩ đông đúc hỗn loạn, trật tự hơn nhiều, nhiều Thành B cách nào bay qua dòng xe cộ, nhanh ch.óng tiến Tương Thành, thì chỉ thể xuống khỏi cao tốc Tương B, trở Thành B mua vật tư.

 

Hoa Mịch đỗ chiếc xe tải chở đầy vật tư bên cạnh sạp của bọn Trì Xuyên, xuống xe, về phía trú phòng đang giới nghiêm.

 

Trì Xuyên tới, chủ động với Hoa Mịch:

 

“Chỉ huy trưởng Cung phái tổ chức trật tự, đến trật tự ở cổng thành liền hơn nhiều .”

 

“Ừm, năng lực của quả thực tồi.”

 

Hoa Mịch bày tỏ sự khẳng định đối với điều , nhớ tới lời Cung Nghị , về chuyện kho vật tư của Thành B, cô dặn dò Trì Xuyên một tiếng, bảo dỡ vật tư xe tải xuống.

 

Liền về phía chiếc xe bọc thép vô cùng bắt mắt ở cổng Thành B.

 

Cách một xa, cô thấy Cung Nghị đang ở cửa xe bọc thép, mặc bộ đồ tác chiến, hình vĩ ngạn, khí thế sắc bén, trong tay đang nghịch một chiếc máy quét của trú phòng.

 

Thấy Hoa Mịch tới, nhấc mí mắt quét cô một cái, tiếp tục cụp mắt máy quét.

 

Nói chuyện với cô nữa, chính là ch.ó!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-106-anh-tuyet-doi-khong-lam-cho.html.]

 

Cung Nghị hôm nay chút lạnh nhạt.

 

Đây là cảm nhận trực quan đầu tiên của Hoa Mịch, cô tại chỗ suy nghĩ nửa ngày, cô đắc tội ?

 

Vậy thì , Cung Nghị là một cái đùi vàng, bây giờ tầm xa trông rộng như , tương lai chắc chắn là chỉ huy trưởng căn cứ, thì cũng là phó chỉ huy trưởng căn cứ.

 

Vài năm nữa, những sống sót mạt thế hành hạ vô từ trong ngoài từ xuống , bắt đầu từ bỏ đơn vị thành phố , cuối cùng thành lập căn cứ sống sót.

 

Căn cứ sống sót lớn nhỏ cái, nhưng việc thành lập hầu hết các căn cứ, đều do trú phòng đầu, cuối cùng do chỉ huy trưởng trú phòng, trở thành chỉ huy trưởng căn cứ.

 

Người như Cung Nghị, nếu thể sống đến cuối cùng, căn cứ thành lập chỉ lớn chứ nhỏ.

 

“Lão đại?”

 

Hoa Mịch nở nụ , gọi Cung Nghị một tiếng.

 

Thấy vẫn cụp mắt máy quét, cô sáp gần, trong tay lấy một chai cola:

 

“Mời uống cola nha, lão đại.”

 

Cung Nghị cầm máy quét, nghiêng , lưng về phía Hoa Mịch, cũng nhận cola của cô.

 

Anh tuyệt đối ch.ó.

 

Trong xe, máy thu báo vang lên tiếng bíp bíp bíp, binh biến ở Tương Thành, tổng bộ trú phòng nổ tung chảo .

 

Bên cửa xe, Hoa Mịch chân thành dành hai giây, suy nghĩ xem rốt cuộc sai ở .

 

Nhìn cơn giận của Cung Nghị, tuyệt đối hề nhỏ.

 

Cô chọc chọc chai cola cánh tay Cung Nghị:

 

“Haizz, đó là, chuyện bên trong Tương Thành quá bận , nên nhất thời gấp gáp thông báo cho lão đại, đúng , trưởng thành cũng thể giống như một đứa trẻ, vì chút chuyện , mà giận dỗi thì .”

 

Cung Nghị nhận, khuôn mặt tuấn tú vẫn lạnh nhạt.

 

Thế là Hoa Mịch chủ động nhét cola túi áo tác chiến của Cung Nghị, hì hì tiếp tục :

 

“Lão đại, cơn giận của cũng lớn quá , xem mạc danh kỳ diệu mắng một trận, là một phụ nữ đều tức giận, ông già tức giận cái gì chứ? Anh rộng lượng, rộng lượng a~”

 

Cung Nghị ngoắt đầu , hung hăng trừng mắt cô, đúng , bây giờ biến thành hẹp hòi, tính toán với một phụ nữ đúng .

 

Không, chuyện với cô, ch.ó!

 

cô từ đầu đến cuối đều hiểu rốt cuộc đang bực bội chuyện gì.

 

“Anh xem, đôi mắt của giống như con sói , sợ quá , dọa c.h.ế.t , tức giận là ma quỷ.”

 

Hoa Mịch vỗ vỗ n.g.ự.c , Cung Nghị tiếp tục trừng mắt cô.

 

Giả vờ! Tiếp tục giả vờ, kẻ l.ừ.a đ.ả.o khẩu phật tâm xà.

 

Anh mím c.h.ặ.t môi, ch.ó, ch.ó, ch.ó.

 

Hoa Mịch thấy chuyện, sáp lên, lấy lòng:

 

“Lão đại, thề đấy, khi cúp điện thoại của , trong lòng thấp thỏm, phóng xe chạy đến Thành B nhận với , bây giờ nên đưa xem kho vật tư của Thành B a?”

 

“Em phóng xe?!”

 

Cung Nghị chịu nổi nữa, trực tiếp nhảy từ xe bọc thép xuống, trừng mắt gầm lên với cô:

 

“Em đường là tình hình gì ? Em phóng xe?”

 

Quốc lộ dễ , đường chỉ đá rơi, mà còn những đoạn đường ngoặt gấp dốc , hơn nữa còn lan can bảo vệ.

 

Phóng xe loại đường , chẳng khác nào tìm c.h.ế.t.

 

Hoa Mịch lùi về hai bước, trong miệng “A” một tiếng, đương nhiên :

 

“Đây là vội vàng đến xin , sai , phóng xe nữa.”

 

Cung Nghị chỉ cô, dùng ngón tay điểm điểm trong khí vài cái, dường như nên gì nữa .

 

Anh định , hai bước, chống nạnh bước nhanh trở , giọng điệu tệ c.h.ế.t:

 

đang chuyện em phóng xe ? đang em căn bản coi mạng sống của gì!”

 

 

Loading...