Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 961

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:38:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiếng đó vang vọng bên tai , tiếng vang ngừng thông qua tường vách xuất hiện hết đến khác...”

 

“Cục cục cục!"

 

“Cục cục cục..."

 

Đó là một giọng như nam cũng giống như nữ, giới tính xác định.

 

Nó dường như vui vẻ, nó dường như vẫn luôn quan sát bọn họ...

 

Tiếng rợn tóc gáy đột ngột khiến nổi da gà!

 

“Mẹ ơi, ma!"

 

“Thây ma còn sợ lắm, nhưng thực sự sợ ma mà!"

 

“Quả nhiên nơi thực sự ma tồn tại, A di đà phật a ba ba ba...

 

Phật tổ phù hộ con..."

 

“Ma là bắt !

 

Xong đời , chúng thực sự sẽ ch-ết ở đây mất!"

 

“..."

 

Trong nhất thời, quân tâm đại loạn.

 

“Chuyện gì thế !"

 

Herter lạnh lùng lên tiếng, hiệu cho thuộc hạ trấn an những đang trong tâm trạng hỗn loạn.

 

“Trời ơi, lẽ thực sự ma !"

 

Đông Hàn trốn lưng Tô Hề cẩn thận nắm lấy vạt áo của cô, gì còn dáng vẻ của đứa trẻ bướng bỉnh từng bất chấp tất cả cứu nữa?

 

Tô Hề nheo mắt quét xung quanh, gian tối tăm dường như rõ thứ gì.

 

, thần thức của cô thể giúp cô xuyên qua chướng ngại vật trong bóng tối.

 

“Vút v.út v.út!"

 

Đột ngột, ánh mắt Tô Hề sắc lẹm b-ắn về một phía góc khuất.

 

Cô phẩy tay một cái, vài mũi kim băng b-ắn ——

 

“Đùng đùng đùng!"

 

Trong góc khuất ẩn mật, kim băng va chạm với một lớp màng chắn tên, phát một tràng âm thanh kịch liệt.

 

“Cục cục cục... cô bé thực sự nóng nảy đấy..."

 

Giọng giới tính xác định xuất hiện, tiếng u u khiến cảm thấy chút khó chịu về mặt sinh lý.

 

“Ai!

 

Ai ở đó!"

 

Tô Hề cau mày c.h.ặ.t, cô thể cảm nhận gian ở đó xuất hiện một tia vặn vẹo.

 

Mặc dù dùng mắt thì thấy gì, nhưng thần thức thể nhạy bén bắt sự bất thường.

 

“Chậc ~ cô bé thực sự vô vị quá , cứ căng thẳng cái mặt thế , đúng là uổng công cho bộ da , nhiều lên một chút?"

 

Cùng với sự xuất hiện của câu , một bóng đột ngột hiện trong tầm mắt của .

 

“Chuyện gì thế !"

 

Trần Tư Mộng kinh hô một tiếng:

 

“Chỗ đó rõ ràng nãy vẫn là một mảng tường cơ mà, đột nhiên lòi một ?

 

Nó rốt cuộc trốn ở từ nãy tới giờ!"

 

Người đó mặc một bộ trường bào màu đen mực, mái tóc đen dài xõa xuống tận thắt lưng, làn da trắng bệch đến một tia huyết sắc, lông mày lá liễu môi đỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-961.html.]

 

Rõ ràng là một bộ da mỹ nhân nhưng kỳ lạ ở phần cổ một cái yết hầu lồi !

 

Khóe mắt nó một vệt màu cam đỏ hướng lên , phối hợp với ngón tay hoa lan đang khẽ vuốt ve bên má, càng tỏ quyến rũ vô cùng.

 

Người đó híp mắt chân trần một mẩu xác ch-ết, nghiêng đầu như đang một món đồ chơi thú vị nào đó, trong mắt tràn đầy sự trêu đùa.

 

“Ồ ồ ồ, mỹ nhân xuống cũng ít nhỉ ~ xem , chắc là thể khiến thỏa mãn một trận ?"

 

Khi chuyện, giọng của nó mang theo sự mê hoặc tràn trề, âm cuối kéo dài như câu mất hồn phách của .

 

“Anh rốt cuộc là nam nữ thế?"

 

Đông Hàn nhịn thốt lên một câu, cô thực sự từng thấy đàn ông nào như , nhưng thở tỏa khiến cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

“Ha ha, câu hỏi đấy, tiểu mỹ nhân ~"

 

Nó phất ống tay áo dài, vô cánh hoa hồng từ trong đó rơi xuống lả tả.

 

Những đóa hoa đỏ rực đung đưa trong trung, mang theo một mùi hương lạ lùng, rơi lên vai và lòng bàn tay của ít ...

 

“Nếu em thấy là nam, thì chính là nam; nếu em thấy là nữ, thì chính là nữ.

 

mà, là nam nữ thực sự quan trọng , hửm?"

 

Nó nhướng mày nhếch môi xuống những đón lấy cánh hoa của nó, tiếp tục :

 

“Sự vật xinh phân biệt giới tính, ?

 

Bất kể là nam nữ, chỉ cần , là đủ .

 

Nếu cứ nhất quyết một giới tính, thì giới tính của , chính là xinh ."

 

“...

 

Sao tự luyến đến mức cơ chứ!"

 

Đông Hàn vô ngữ đảo mắt trắng dã.

 

“Cục cục cục... cảm ơn lời khen của em nhé ~ bởi vì đủ xinh , mới vốn liếng để tự luyến chứ."

 

Người đó dường như ý mỉa mai của Đông Hàn, ngược còn coi câu đó như một lời tán dương dành cho .

 

“Vậy xuất hiện ở đây rốt cuộc mục đích gì?

 

Anh ... là ma!"

 

Đông Hàn dù sợ hãi, nhưng vẫn cứng cổ hỏi vấn đề mấu chốt nhất, cũng là vấn đề mà đều .

 

“Ta đương nhiên là con tiểu mỹ nhân ~ ma thể sở hữu vẻ như !"

 

Người đó thậm chí còn lôi từ một chiếc gương nhỏ, soi gương nửa ngày mới mỹ mãn thốt lên một câu:

 

“Chậc ~ thực sự là quá xinh !

 

Bóng tối sẽ cho vẻ càng thêm tỏa sáng ~"

 

Nhìn hành động kỳ quái của mặt, Tô Hề cau mày.

 

Cho đến thời điểm hiện tại, cô dường như nhận ác ý đe dọa gì với họ.

 

Hay cách khác, thuần túy là một kẻ tự luyến đến mức chút thần kinh.

 

hiểu , Tô Hề cứ thấy mang cho cảm giác tệ!

 

Là cái kiểu cảm giác kỳ lạ ẩn hiện, kiểu cảm giác quỷ dị khiến lạnh sống lưng ngay từ cái đầu tiên!

 

Mặc dù nó đang , nhưng mang cảm giác tới nơi tới chốn.

 

“Nếu như , thì mạo phạm .

 

Không vị các hạ đây ở nơi bao lâu, liệu đường ngoài ?"

 

Tô Hề hỏi với giọng nóng lạnh, khi chuyện, đôi mắt cô dán c.h.ặ.t biểu cảm của đối phương, tìm kiếm một chút manh mối nào đó.

 

Người đó trả lời câu hỏi của cô, mà chép chép đôi môi đỏ nửa ngày mới mở miệng:

 

Loading...