“ cho dù là , những con bọ cạp vẫn nối đuôi giẫm lên xác đồng đội lao về phía con .”
Chương 804 Ma trận hiện !
“Phong Linh!
An Cố!
Chuẩn chạy!”
Alper hét lớn về phía ốc đảo sa mạc, giọng cũng mang theo một tia năng lượng.
“Là giọng của A Phách ca!”
Phong Linh vẫn đang thám hiểm sâu trong ốc đảo ngay lập tức thấy tiếng của Alper, cô kéo An Cố chạy nhanh về phía xe việt dã.
“Họ thể xảy chuyện , chúng mau giúp một tay!”
Đợi khi hai chạy đến rìa ốc đảo thì thấy Alper và Ôn Nhiên đang bệt đất thở dốc.
“Đã xảy chuyện gì thế?
Hai thương ?”
Phong Linh vội vàng chạy lên phía lo lắng hỏi han.
“Coi như là thoát ch-ết trong gang tấc .”
Alper nhận lấy nước đối phương đưa tới uống một ngụm lớn.
Hóa , ngay lúc thể lực của họ sắp đạt đến giới hạn thì kỳ tích xảy .
Ngay khoảnh khắc hai bước chân ốc đảo, những con bọ cạp sa mạc đuổi theo buông thế mà quỷ dị dừng bước!
Chúng cứ thế canh giữ ở bên ngoài ốc đảo, cách đó vài mét chằm chằm những con đang trong bóng râm của ốc đảo với vẻ thèm thuồng.
Dáng vẻ đó giống như đang sợ hãi một loại sức mạnh nào đó mạnh mẽ hơn, dám tiến thêm một bước.
chúng dường như vẫn cam tâm để miếng mồi đến miệng chạy mất, vì chúng chọn ở tại chỗ, đợi con mồi bước khỏi ốc đảo.
“Hô hô!
Đây là cái thứ gì thế!
Sao trông tởm lợm !”
An Cố những con bọ cạp sa mạc ở ngay gần mắt mà rùng một cái, côn trùng là thứ mà sợ nhất.
So với thây ma mà , cái loại sinh vật nhiều chân thế mới là thứ khiến khó lòng chấp nhận nhất.
Anh nhảy dựng lên cao, run rẩy trốn lưng Phong Linh, đổi là một cái lườm của cô.
“Anh là đàn ông con trai, nhát gan thế?”
Phong Linh cạn lời nhún vai, định hất cái tay đang bấu c.h.ặ.t vai của An Cố xuống.
An Cố chẳng hề thấy hổ vì sự nhát gan của , tiếp tục cẩn thận túm lấy vai Phong Linh trả lời:
“ ... chính là sợ côn trùng mà, thế nào !
Mà , đám bọ cạp đây tấn công chúng nhỉ?”
“Tiểu Linh, A Cố, hai đó trong ốc đảo gặp nguy hiểm gì ?
Có thương ?”
Ôn Nhiên trả lời câu hỏi của ngay mà hỏi han tình hình an của hai .
“Nhiên ca, chúng em .
Trong ốc đảo an , suốt thời gian qua gặp bất kỳ sự cố nguy hiểm nào.”
Phong Linh đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-943.html.]
“Thì là ...”
Nhận câu trả lời, Ôn Nhiên trầm tư xoa xoa lòng bàn tay , đôi mắt đẽ nhàn nhạt về phía bọ cạp sa mạc xa.
“Chúng khi ngoài gặp những thứ .
hiểu , chúng dường như là vô tận, g-iết thế nào cũng hết.
Nếu chỉ đối phó với vài trăm con thì lẽ chúng vẫn xử lý , nhưng điểm mấu chốt là chúng g-iết bao nhiêu con thì chẳng bao lâu từ trong cát chui bấy nhiêu con, đôi khi thậm chí còn hiện gấp bội.
Cứ như , cho dù thực lực chúng mạnh đến thì cuối cùng cũng địch chiến thuật biển , vì và A Phách mới định tìm hai bàn bạc đối sách, lo hai cũng gặp nguy hiểm.”
Alper gật đầu tiếp lời:
“Vốn dĩ chúng chuẩn tinh thần chiến đấu lâu dài, kết quả ngờ đám bọ cạp khi chúng ốc đảo thì dừng , thật là kỳ quái!
Chẳng lẽ trong ốc đảo ẩn chứa bí mật gì ?
Hơn nữa lai lịch của đám bọ cạp sa mạc cũng lạ, chúng rốt cuộc từ chui ?
Tại nhiều con đến thế?”
Nghe , An Cố thò đầu chỉ chỉ xuống đất:
“Hai chẳng bọ cạp đó từ đất chui lên , chắc chắn là sống ở đó !
Ái chà ~ Phong Linh cô đ-ánh gì?”
Phong Linh thu nắm đ-ấm đang giơ lơ lửng giữa trung , khinh bỉ :
“Lúc còn thấy là khí phách, ngờ não như thế!
Cho dù là bọ cạp thì nó cũng thở chứ?
Cho dù chúng cần, thì với lượng bọ cạp nhiều như trốn cát, tại đây chúng chẳng phát hiện chút nào?
cảm thấy mấy thứ giống như từ trời rơi xuống hơn, nếu chúng thực sự trốn ở một nơi nào đó lòng đất, thì chắc chắn là lòng đất sâu, nếu sa mạc sụp lún từ lâu .”
“ ha... cô cũng lý.”
An Cố vỗ vỗ đầu , bộ dạng như bừng tỉnh đại ngộ.
Ôn Nhiên tiếp tục :
“Chúng thử ngoài một chút, phát hiện chỉ cần rời khỏi phạm vi ốc đảo năm mét, đám quái vật sẽ ngay lập tức lao tới, cực kỳ tà môn.
Mọi xem... liệu trong ốc đảo ẩn giấu bí mật gì ?
Ẩn giấu một sức mạnh mạnh mẽ khiến đám bọ cạp cũng dám dễ dàng gần!”
Đối mặt với quân đoàn bọ cạp sa mạc khổng lồ, ngay cả những thành viên đội Tinh Hỏa quen với sóng to gió lớn trong mạt thế nhất thời cũng khó tìm đối sách .
“Tóm , chúng tạm thời ở ốc đảo một thời gian , dù đây cũng là một điểm an tạm thời, đó chúng sẽ tìm cơ hội ngoài tìm lối thoát.”
“Hiện giờ cũng chỉ thể như thôi.”
Alper tán đồng.
Cứ như , nhóm do Ôn Nhiên dẫn đầu bắt đầu hành trình trong sa mạc.
Thời gian như thoi đưa, chớp mắt hai tháng trôi qua.
Mùa hè oi bức vẫn qua , trong gian dường như sự đổi của bốn mùa, từ đầu đến cuối chỉ một mùa duy nhất.
Lúc Alper quăng sạch phong thái quý tộc của , nửa cường tráng mặt trời hun thành màu lúa mạch quyến rũ.
Đám bọ cạp sa mạc khi canh giữ mấy nửa tháng thì bỏ , chắc là ngờ những thể trụ vững đến !
“Nếu Tiểu Hề ở đây, cô sẽ thế nào nhỉ?
Haiz... cũng hiện giờ cô thế nào , thoát khỏi nanh vuốt của gã đàn ông đó ...”