“Câu cuối cùng thật sự cần thiết !
Cho dù khác ch-ết ở sa mạc, chúng cũng sống sót ngoài.
Nếu Tiểu Hề đến địa điểm hẹn mà tìm thấy chúng , cô sẽ lo lắng đến nhường nào?”
Ôn Nhiên chút bất lực liếc Alper, em của cái gì cũng , chỉ mỗi cái miệng là đáng ghét...
“A... ha... ha ha ha, chẳng là với rằng sa mạc lớn, khó tìm thấy lối , mới một ngày tìm thấy thì đừng nản chí mà ~ Úi chà, nữa, thật là!
Càng càng sai, phì phì phì...”
“Hôm nay chúng cứ nghỉ ngơi dưỡng sức , dù lo lắng cũng vô ích, tin rằng chúng nỗ lực nhất định sẽ ngoài .”
Phong Linh lên tiếng an ủi, thực trong lòng cô cũng chút bất an, nhưng cô biểu hiện ngoài.
Nghe , Ôn Nhiên gật đầu:
“Ừm, ngày mai chúng sẽ lái xe vòng quanh xem , thể nào cũng bộ một đoạn về lái xe, dù tiêu tốn lượng xăng thì cũng hết cách .
Mọi ngủ , ngày mai chúng sẽ tính tiếp.”
Dưới bầu trời , đêm nay bọn họ ngủ yên giấc.
Ngày hôm ——
Sau khi ăn xong bữa sáng đơn giản, dấu tại chỗ lái xe về phía Nam.
Trên đường , ngoại trừ tiếng gió nóng rít gào thì chỉ sa mạc vàng óng mênh m-ông vô tận.
Bất kể bao lâu, cảnh vật xung quanh đều bất kỳ sự đổi nào.
Đất trời là một mảnh tĩnh mịch, dường như trong gian chỉ còn một chiếc xe việt dã và mấy sống bọn họ, cô quạnh tiếng động.
Chương 800 Ốc đảo
“Hôm qua thử thăm dò thiên cơ, nhưng... vô quả, trong sa mạc dường như thứ gì đó đang ngăn cản việc bói toán của .”
Ôn Nhiên lái xe kể cho về sự kỳ quái của sa mạc, từ góc nghiêng khuôn mặt góc cạnh của thể thấy đôi môi mỏng đang mím c.h.ặ.t.
“ luôn một dự cảm , mảnh sa mạc dường như ẩn giấu bí mật gì đó hoặc trong bóng tối tồn tại thứ gì đó nguy hiểm.”
“A đúng !
bảo cảm thấy kỳ lạ thế cơ mà!”
Phong Linh mạnh mẽ vỗ đùi một cái, cô đổ về phía với xe:
“Lúc cảm thấy sa mạc vô cùng kỳ lạ, nhưng rõ là lạ ở .
Ngay đột nhiên nhớ !
Xương rồng!
Trong sa mạc thế mà xương rồng!
Đây là nhận thức nông cạn của chứ?
Trong sa mạc đáng lẽ kền kền và xương rồng chứ!
Cho dù sa mạc hoang vu đến thì lòng đất vẫn luôn tồn tại nguồn nước, nhưng ở đây chẳng gì cả!”
“ thế!
Phong Linh đúng đấy, ở đây thực sự xương rồng.
Chúng quanh hai ngày , ngoại trừ cát vàng và nắng gắt thì gì khác, điều hợp lý chút nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-938.html.]
An Cố như bừng tỉnh phụ họa theo.
“Ừm... xem khu vực thăm dò hạn, nếu cứ lái xe tiếp như thì đến bao giờ.
Thế , lên chỗ cao xem thử.”
Nói xong, Ôn Nhiên đạp phanh, dừng vững chiếc xe việt dã .
Nhìn Ôn Nhiên mở cửa xe chuẩn xuống, Alper nghi hoặc hỏi:
“Cậu định đấy?”
“ chẳng , lên thử, cao xa.”
Ôn Nhiên bỏ một câu như bước xuống xe.
Đầu tiên quanh một lượt, đó từ trong ống tay áo lấy một cây sáo bạch ngọc, đây chính là cây sáo ngày đó khi mới quen Tô Hề, ép lên đài thổi sáo biểu diễn.
Anh nắm lấy sáo tung lên trung, cây ngọc tiêu đó “vút” một cái bay lên giữa trung, sững ở đó!
Sau đó, giơ ngón trỏ trắng trẻo sạch sẽ cong , nhẹ nhàng kéo xuống cái khóa nhỏ ở cổ họng ——
“Khởi, phi!”
Giọng tràn đầy từ tính truyền từ môi răng của đàn ông, cây ngọc tiêu đó dường như hiểu , ngay lập tức to tới một mét, tiến gần Ôn Nhiên như một con mèo nhỏ đang cúi đầu phục tùng nũng.
Anh nhẹ nhàng vuốt ve ngọc tiêu, tung nhảy lên, nhảy lên một cách thanh thoát điều khiển ngọc tiêu từ từ bay cao.
Gió ấm thổi tung vạt áo rộng của , thiếu niên ôn nhuận thanh y lang, khoảnh khắc quả thực cảm giác như một tu chân giả phiêu nhiên thoát tục như tiên.
“Cái đệch!
Sáo của Nhiên ca thế mà bay?”
“Trời ạ, ở cùng A Nhiên lâu như , bây giờ mới cây sáo tay vốn chỉ là một loại nhạc cụ!”
Lần đầu thấy cảnh tượng , An Cố và Phong Linh đều bày tỏ sự chấn động cảnh tượng mắt!
“Cái quá giống tiên nhân , kiểu tiên quân thanh lãnh vô d.ụ.c vô cầu ~” Dù là từng gặp qua vô mỹ nam như Phong Linh cũng khỏi cảm thấy cảnh tượng mắt thực sự quá bổ mắt.
Alper đắc ý hất cằm, :
“A Nhiên vẫn luôn mà, chẳng qua bình thường ít khi dùng đến thôi.
Dù cây sáo cũng chỉ chở một , khác lên , bình thường chúng đều hành động cùng nên ít khi mang sử dụng.”
Ở cùng Ôn Nhiên nhiều năm, là em nên Alper đương nhiên thấy qua cảnh .
Lần đầu thấy, cũng từng lộ biểu cảm kinh ngạc và ngưỡng mộ như .
Khí chất sạch sẽ tỏa quanh Ôn Nhiên sức hút, sự thu hút phân biệt nam nữ, đó là một sự thưởng thức thuần túy và thấu triệt.
Ôn Nhiên ngọc tiêu càng bay càng cao, cho đến khi sắp rõ bóng dáng của nữa mới dừng .
Anh đưa tay đặt lên chân mày, phóng thần thức về phía xa, ngũ quan của tu chân giả vô cùng mạnh mẽ, ở vị trí thể thu hết tất cả thứ chân tầm mắt.
Nếu hoang mạc quá lớn, trong điều kiện bình thường là thể bao quát bộ.
“Thế mà vẫn là một mảnh mênh m-ông bát ngát, lẽ nào sa mạc thực sự biên giới ?”
Ôn Nhiên cúi đầu trầm tư, bay cao đến giới hạn, còn cách nào điều khiển ngọc tiêu bay cao hơn nữa.
Không khí ở vị trí vô cùng loãng, nếu cao hơn chút nữa, e là sẽ trực tiếp thiếu oxy.
Anh bay về phía một đoạn, mở rộng thần thức gấp đôi.
Cuối cùng, một sự hiện diện khác thường thu hút sự chú ý của .