“Không gì gây sốc hơn việc quan trọng và tin tưởng nhất g-iết ...”
Sau cơn chấn động ngắn ngủi, trong lòng cô dâng lên một nỗi bi thương vô hạn, sự nhiệt tình vui sướng ban đầu dường như một xô nước lạnh dội xuống, lạnh từ đầu đến tận lòng bàn chân.
Tuy nhiên dù là như , Thu Đồng cũng từng một chút oán hận nào.
Dù cô khó hiểu, mờ mịt, đau lòng, nhưng cô hề nảy sinh nửa điểm oán trách đối với Tô Hề.
“Tiểu Đồng, đừng qua đó, Tiểu Hề... con bé vẻ ."
Giọng của Tô Dụ lạnh, đôi lông mày đẽ của khẽ nhíu , tạo thêm một nét u sầu cho gương mặt thanh tú lạnh lùng.
“Tiểu Hề, em thương ?
Bố đều lo cho em, mau đây với ."
Đây là sự quan tâm đến từ một trai.
Anh nhận sự bất thường của Tô Hề, nhưng vẫn nỡ tổn thương em gái .
Đáng tiếc...
“Khục... khục... khục..."
Âm thanh chút máy móc phát từ miệng “Tô Hề", bờ môi đỏ mọng khuôn mặt nhợt nhạt trông đặc biệt quỷ dị.
“Tìm... thấy... ...
ăn... g-iết... bụng"
Những âm thanh đứt quãng thốt từ môi cô.
Giọng vẫn là giọng đó, nếu bỏ qua cách phát âm liên tục và cách chuyện kỳ quái thì nó thậm chí trùng khớp với âm sắc của Tô Hề.
Ngay cả trai ruột thịt sớm tối bên hơn mười năm cũng phân biệt mặt rốt cuộc Tô Hề !
Chương 794 Cuộc đối đầu giữa những
Giọng máy móc khàn đặc dứt, “Tô Hề" bỗng nhiên đưa hai tay , mười ngón tay thon thả xòe thành hình lòng bàn tay, đó mạnh mẽ hất lên ——
“Xè xè xèo xèo..."
Tiếng dòng điện ch.ói tai vang lên, đầu ngón tay của nó thế mà mọc mười sợi dây điện, đó đan xen tạo thành một tấm lưới điện dày đặc!
Tấm lưới điện đó càng lúc càng lớn dần giữa trung, cuối cùng thế mà bao trùm lấy tất cả bọn họ ở bên .
“Tiểu Hề, thời gian em mất liên lạc với bọn , em rốt cuộc trải qua những gì?"
Đôi môi mỏng đẽ của Tô Dụ mím c.h.ặ.t, ánh mắt về phía “Tô Hề" tràn đầy lo lắng và xót xa.
Người mặt, ... bây giờ lẽ nên gọi là nữa.
Con tang thi đó, rõ ràng diện mạo giống hệt Tô Hề, ngoại trừ làn da tái xanh và đôi mắt tỏa ánh đỏ u uất, thì còn nghi ngờ gì nữa, nó chính là Tô Hề.
chính vì sự nhận thức xuất hiện mới dẫn đến việc đều đối diện với sự thật của sự việc.
Họ sợ, họ sợ Tô Hề thực sự tang thi lây nhiễm ...
nếu thừa nhận mặt chính là cận nhất của , thì chiêu thức cô tung giải thích thế nào đây?
Tô Dụ tấm lưới điện màu tím quen thuộc vô cùng bầu trời bằng ánh mắt phức tạp, trái tim trĩu nặng xuống...
, chiêu chính là một trong những chiêu thức Tô Hề thường xuyên sử dụng đây.
Cô từng dùng chiêu để bảo vệ họ, tiêu diệt vô tang thi, bảo vệ tất cả bình an vô sự tấm lưới điện.
Những chiêu thức sắc bén đó, hướng tới luôn luôn là kẻ thù và tang thi.
bây giờ, chiêu thức quen thuộc đối diện với chính .
Anh thể tự thuyết phục bản rằng mặt Tô Hề, là đứa em gái từng nâng niu trong lòng bàn tay.
Bởi vì con tang thi thậm chí ngay cả thủ pháp giải phóng kỹ năng cũng giống hệt cô , thể cưỡng ép bảo bản rằng đối phương chỉ là một con tang thi ngoại hình tương tự?
“Chị Hề... cách chuyện của chị Hề vẻ... vẻ giống tang..."
Hà Ninh lắp bắp ý kiến của , nhưng một nửa thì Thu Đồng lạnh lùng ngắt lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-931.html.]
“Không bậy!
Đó chính là Tiểu Hề!
Cậu ... lẽ thương hoặc gặp kích động gì đó.
Tiểu Hề sẽ ... mạnh như , sẽ ..."
Nếu bỏ qua bàn tay đang siết c.h.ặ.t khi cô chuyện, lẽ đoạn hội thoại sẽ thêm một chút sức thuyết phục.
Dù cảnh tượng mắt quá đỗi quen thuộc, quen thuộc đến mức thở của tất cả đều hẹn mà cùng khựng một nhịp!
Những thành viên thường xuyên cùng Tô Hề mạt thế đều , chiêu chính là chiêu cô thường dùng nhất!
, họ sớm tối bên sẽ nhớ nhầm...
“Tiểu Hề!
Tiểu Hề tớ !
Là tớ đây!
Cậu quên ?
Tớ là Đồng Đồng đây, chúng cùng lớn lên từ nhỏ, chúng hẹn ước sẽ cùng sống yên đến khi thành bà lão trong mạt thế, quên !"
Thu Đồng gào thét khản cả giọng về phía Tô Hề, nước mắt ngừng rơi xuống.
“Tiểu Đồng, bình tĩnh !
Bây giờ cuống quýt chỉ hại thôi!"
Giọng mang theo chút quở trách của Tô Dụ truyền tai Thu Đồng, khiến trái tim đang hoảng loạn của cô bình tĩnh một chút.
Cô giống như tìm chỗ dựa, đôi mắt đỏ hoe, ngón tay nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của Tô Dụ, giống như vớ cọng cỏ cứu mạng mà :
“Anh Dụ, em... em .
Tiểu Ninh, chị cố ý mắng em .
Chỉ là... chỉ là chị thừa nhận, chị tin mà!
Đây...
đây thực sự là Tiểu Hề mà!
Kỹ năng đó giống hệt chị sẽ nhận nhầm ...
Tại , tại Tiểu Hề biến thành... biến thành..."
Hai chữ tang thi cuối cùng vẫn thể thốt từ miệng cô, tận sâu trong lòng cô thừa nhận điều đó.
“Anh , đều cả, đừng vội."
Giọng dịu dàng của Tô Dụ dường như khả năng xoa dịu lòng , khiến các thành viên đội Tinh Hỏa phía bình tĩnh đôi chút.
Hà Ninh cũng đỏ hoe mắt, dùng sức lắc đầu, cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi mới ép bản thành tiếng:
“Chị Đồng, em trách chị , chị cần xin em.
Tâm trạng của chị em thể hiểu , dù chị cũng là ở bên cạnh chị từ nhỏ, em hiểu nỗi đau của chị.
Chỉ là...
Đội trưởng Dụ, chúng liệu cách nào hại đến chị Hề hoặc hại nghiêm trọng đến chị , mà vẫn thể bắt chị ?"
Nghe , Thu Đồng vội vàng gật đầu theo:
“ đúng đúng, đúng !
Anh Dụ, chừng Tiểu Hề chỉ là lây nhiễm hoặc tổn thương gì đó thôi, chừng vẫn còn cứu ?
Chúng cố gắng giảm thiểu thương tổn đến mức thấp nhất, dù trói cũng trói về!
Chỉ cần mang về, chúng chừng sẽ tìm cách giải quyết!
Dù thời gian còn nhiều, em nhất định cứu về!"