“Đương nhiên, thẻ vô hạn cũng còn một tên gọi khác, chính là thẻ đen kim cương, tục gọi là thẻ đen.”
Thứ mà Diệp Tư Vũ dùng nhất chính là thẻ vàng, hạn mức sử dụng cao.
Chắc hẳn Diệp Lỗi chắc chắn cảm thấy là một xuất nghèo khó, căn bản sẽ nhận công dụng của những chiếc thẻ , cũng sẽ hạn mức bên trong.
Ông cảm thấy cho một chiếc thẻ tín dụng hạn mức khá lớn là một loại ân tứ , dù cũng thương hiệu cao cấp nào, tiêu hết bao nhiêu tiền .
Quả là một cha từ ái nha...
Tô Hề lạnh một tiếng trong lòng, nhưng mặt biểu lộ , cô tỏ vẻ vô cùng kích động:
“Cha... cha, thứ con gái thể nhận ạ... thứ quý giá như thế , con... con thể nhận..."
Thấy dáng vẻ tiểu gia t.ử khí của Tô Hề, Diệp Tư Vũ bắt đầu châm chọc khiêu khích.
“Tiểu Hề , đây là tấm lòng của cha em cứ đừng từ chối nữa.
Mặc dù cả đời em bao giờ thấy hạn mức thẻ tín dụng như thế , nhưng ở bên vẫn còn những loại cao hơn nữa cơ, cái của em tính là gì ."
“ đấy Tiểu Hề, chị con đúng đấy, con cứ nhận lấy ."
Nghe , Tô Hề giả vờ đùn đẩy với hai một phen, lúc mới trong sự bất đắc dĩ mà nhận lấy chiếc thẻ.
Chương 705 Chị em
Tiền dâng tận cửa, gì lý do nhận chứ?
Hơn nữa tiền còn là của cha tồi tệ của , nếu tiêu, chẳng là với phận “con gái" của !
Thế là, Tô Hề liền hớn hở nhận lấy thẻ tín dụng, chuẩn một thời gian nữa sẽ tiêu xài xả láng, nhất định quẹt cho nổ hạn mức của chiếc thẻ mới thôi.
Còn Diệp Tư Vũ thì chiếc thẻ tín dụng phổ thông trong tay cô thầm đắc ý, dù loại thẻ cấp độ , cô giờ bao giờ thèm dùng, cha cũng sẽ đưa cho cô loại thẻ cấp thấp như .
“Tiểu Hề, nếu con bây giờ về , thì hãy đổi họ ."
Diệp Lỗi .
Đổi họ?
Gọi là Diệp Hề ?
Tô Hề đương nhiên , nhưng lúc vẫn lúc thể hiện .
Thế là cô liền tìm một cái cớ :
“Cha, bây giờ con mới về bao lâu, nên lấy việc học trọng.
Nếu bây giờ chạy rầm rộ đổi họ nọ, khó tránh khỏi sẽ ảnh hưởng đến việc học của con và danh tiếng của Diệp Tư Vũ ở trường."
Diệp Tư Vũ đương nhiên cũng để Tô Hề đổi họ , nên cô thế mà hiếm thấy cùng chung chiến tuyến với Tô Hề, lên tiếng phụ họa:
“ đấy ba, em gái mới về nhà, bây giờ vội vàng đổi họ, khó tránh khỏi sẽ là bám víu giàu sang.
Chi bằng đợi thứ định , qua một hai năm nữa đổi cũng muộn."
“Được , thì theo các con."
Diệp Lỗi cũng cảm thấy lời họ dường như lý, nên nhắc chuyện nữa.
Sau đó, mấy hàn huyên với một hồi, Diệp Lỗi liền dặn dò quản gia sắp xếp hai phòng cho họ.
Phòng của là căn phòng ngủ đối diện với Diệp Tư Vũ ở tầng hai, bất kể độ thoải mái độ xa hoa đều kém Diệp Tư Vũ bao nhiêu, chỉ điều vì Diệp Tư Vũ là đại tiểu thư, nên căn phòng lớn hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-829.html.]
Mà Diệp Bình sắp xếp phòng là một căn phòng khách nào đó ở tầng một, tuy so với ngôi nhà đây hơn ít, nhưng nếu so với địa vị phu nhân nhà họ Diệp mà thì kém quá xa.
Qua đó cũng thể thấy , gia đình hề coi trọng Tô Bình.
may mắn là mặt nổi, nhà họ Diệp hề khắt khe với bà, nhu cầu vật chất cung cấp cũng coi như khá .
Chỉ là Tô Bình quen với nghèo khổ, khí thế như phu nhân nhà họ Diệp.
Cho dù Diệp Lỗi bảo đảm sẽ nuôi họ cả đời, nhưng Tô vẫn khăng khăng đòi ngoài việc, vì tuy Diệp Lỗi thừa nhận , nhưng thừa nhận Diệp Bình.
Tuy nhiên những thứ đều quan trọng, dù cái danh hiệu mẫu chủ nhà họ Diệp , bà cũng thèm .
Lúc đầu, trong lòng Tô Bình vẫn còn chút oán hận.
Tô Hề sớm nhận điều nhân lúc đêm tối bố trí một lớp màng linh khí xung quanh, đó tâm sự thâu đêm với Tô Bình một .
Kể từ đó, hai con còn để chuyện của Diệp Lỗi ở trong lòng nữa, mà tự sống những ngày tháng của .
Ngày hôm , do khu biệt thự cách trường thực sự quá xa, vì sự sắp xếp của Diệp Lỗi, Tô Hề và Diệp Tư Vũ cùng lên một chiếc xe đến trường.
Diệp Tư Vũ, khi cửa vẫn còn nở nụ dịu dàng với , khoảnh khắc lên xe liền lạnh mặt xuống.
Hiện tại tâm cơ của cô vẫn sâu sắc như , vì nhiều cảm xúc đều thể hiện thẳng thừng khuôn mặt.
Cô dùng ánh mắt oán hận lườm Tô Hề một cái, :
“Tô Hề, ngờ cô mặt dày mày dạn theo như !
Sao, cuộc sống của nhà giàu khiến cô nhịn nhanh như ?
cho cô , đại tiểu thư của nhà họ Diệp chỉ một, cũng chỉ thể là , cô đừng mơ tưởng, ba căn bản yêu cô ."
“Vậy ?"
Tô Hề khẽ một tiếng, cô hề thể hiện bất kỳ sự thiếu kiên nhẫn tức giận nào, ngược rạng rỡ lên tiếng:
“Nếu như , thì chúng cứ chờ xem ."
“Hừ, sớm muộn gì cũng sẽ đuổi hai con cô khỏi nhà!"
Diệp Tư Vũ ngạo mạn hừ lạnh một tiếng.
Tô Hề cũng lười để ý đến cô , chỉ ghế thản nhiên ngoài cửa sổ.
Ngồi xe đến trường thực sự nhanh hơn nhiều so với việc cô bộ, ít nhất còn điều hòa để thổi, đừng nhắc đến việc thoải mái như thế nào.
Rất nhanh, tài xế đưa hai đến cổng trường học, đó xuống xe mở cửa cho Diệp Tư Vũ , đó mới mời Tô Hề xuống.
Khoảnh khắc hai cùng xuất hiện ở cổng trường, liền những bạn học mắt tinh nhận họ thấy hai .
Trong đó một nữ sinh cùng lớp tò mò chạy nhỏ đến bên cạnh hai , ngạc nhiên :
“Lớp trưởng!
Tư Vũ!
Hai cùng học thế , hôm qua lớp trưởng ở nhà bạn ?"
Sắc mặt Diệp Tư Vũ tối sầm , nhưng nhanh điều chỉnh cảm xúc.
Cô đổi dáng vẻ kiêu căng ngang ngược xe, mà dùng biểu cảm chút thất lạc nhưng cố tỏ vui vẻ khẽ mở lời: