“Gần đây thành tích học tập của Đồng Đồng giảm sút nhiều, lẽ nào vì nguyên nhân nên tâm trạng mới ?”
Mấy họ gần như mỗi ngày đều cùng lớp học, cũng chính vì sự xuất hiện của cô , nên Đồng Đồng mới dần dần xa cách với ...
Đã là bạn của Đồng Đồng, hơn nữa còn là lớp trưởng dịu dàng ngày thường, giao cho cô chắc là vấn đề gì nhỉ?
Lúc Tô Hề chỉ một mực cho rằng Thu Đồng là vì sai chuyện gì nên mới thái độ như với , mới lạnh nhạt với .
Cô dám đuổi theo nữa, sợ đối phương thấy sẽ thêm phiền lòng...
Cho nên Tô Hề khi suy nghĩ kỹ mới với Diệp Tư Vũ:
“Lớp trưởng, lúc nãy hình như lỡ Đồng Đồng giận , ... tâm trạng chạy ngoài , sắp lớp , ... lo cho , nên mới định tìm ...”
Nghe , ánh mắt Diệp Tư Vũ đổi một chút, cuối cùng liền vẻ lo lắng :
“Thì là ...
Gần đây quan hệ giữa và Đồng Đồng , cũng lo lắm.
Thế , để ngoài tìm về, bạn cứ yên tâm ở đây tự học buổi tối .”
“ mà... nhưng mà ...”
Thấy dáng vẻ lo lắng đó của Tô Hề, Diệp Tư Vũ dứt khoát ngắt lời cô, :
“Đồng Đồng dạo lẽ tâm trạng thật sự , bạn bạn còn giận, nếu lúc còn chạy ngoài chắc chắn sẽ khiến vui.
Hơn nữa nếu thầy giáo phát hiện, cả hai bạn đều sẽ trừ điểm, bạn cũng Đồng Đồng lo lắng cho bạn chứ?”
“Dạ...”
Tô Hề cảm thấy đối phương dường như lý.
“Mình là lớp trưởng, ngoài tìm dù cũng sẽ trừ điểm.
Yên tâm , sẽ chăm sóc cho , cứ giao cho .”
Diệp Tư Vũ đưa tay vỗ vỗ vai Tô Hề như để trấn an.
“Vâng...”
Thấy đối phương ý kiến gì nữa, Diệp Tư Vũ lúc mới xoay khỏi lớp, bóng dáng nhanh ch.óng biến mất hành lang mờ ảo...
“Đừng !
Đừng để cô !
Cô !”
Nhìn cảnh tượng mắt, linh hồn Tô Hề trong c-ơ th-ể Tô Hề nhịn mà hét lớn thành tiếng.
Có lẽ vì ngoài đời thực Diệp Tư Vũ quá nhiều chuyện quá đáng với , lẽ vì quá hiểu rõ hành vi của Diệp Tư Vũ, cho nên khi cô thấy Diệp Tư Vũ cái đầu tiên, trong lòng lập tức chuông báo động vang lên inh ỏi!
, Diệp Tư Vũ cũng giống đến bảy tám phần so với Diệp Tư Vũ ngoài đời thực, chẳng qua là cô ở đây trông trẻ trung non nớt hơn một chút mà thôi...
bất kể đối phương trẻ trung , điều cũng sẽ đổi cách của cô đối với .
Mà sự dịu dàng Diệp Tư Vũ lộ bây giờ, rõ ràng là giả tạo!
“Tô Hề!
Cậu mau đuổi theo !
Cậu thể để hai họ ở riêng với nữa!
Cậu mau , tìm Đồng Đồng về đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-789.html.]
Linh hồn Tô Hề ở trong c-ơ th-ể cô cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, cô cố gắng điều khiển c-ơ th-ể vận động theo ý .
Tiếc là...
“Thôi , nếu Đồng Đồng gặp , cũng ghét thêm nữa.
Ngày mai, sẽ hái vài bông hoa thích nhất bên lề đường để tết thành vòng tay tặng , như chắc sẽ còn giận nữa chứ?”
Tô Hề cảm nhận rõ ràng suy nghĩ trong lòng học sinh Tô Hề.
Sau đó, liền thấy cô chậm rãi chỗ , vẻ mặt lơ đãng nghĩ ngợi những thứ linh tinh...
Tô Hề trong trạng thái linh hồn dù đây chỉ là một đoạn ký ức, chuyện xảy trong cuộc sống thực của , nhưng cô vẫn nhịn lo lắng.
Cô học sinh Tô Hề mặt tự chủ liền nghĩ đến những chuyện xảy ở kiếp của .
Lúc đó cô, chẳng khác gì học sinh Tô Hề mặt !
Không hiểu , cô thấy bóng dáng của chính kiếp từ đối phương...
Thời gian chờ đợi Thu Đồng mà dài đằng đẵng đến thế.
Thời gian trôi qua từng chút một, lòng Tô Hề lúc cũng giống như kiến bò chảo nóng, nôn nóng bất an.
Cuối cùng, hai tiếng đồng hồ, Diệp Tư Vũ và Thu Đồng cùng xuất hiện ở cửa lớp...
Linh hồn Tô Hề và học sinh Tô Hề hẹn mà cùng về phía hai họ.
Thu Đồng cúi đầu, mái tóc bằng màu đen che khuất gương mặt cô .
Diệp Tư Vũ bên cạnh chậm rãi đưa cô về chỗ , đợi cô xuống mới cúi khẽ với cô :
“Lần đừng chạy ngoài muộn như nữa, dù tâm trạng cũng nghĩ cho bạn đang lo lắng cho chứ, Tô Hề cứ lo sốt vó lên suốt đấy~”
“Biết ...”
Giọng Thu Đồng thấp, khiến cảm xúc của cô .
“Vậy đây, bạn Tô Hề cũng yên tâm mà học bài nhé.”
“Vâng, cảm ơn lớp trưởng.”
Nhìn thấy Thu Đồng bình an vô sự trở về, hòn đ-á lớn trong lòng Tô Hề cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Có lẽ vì tâm lý, hoặc giả là lầm...
Tóm , khi Diệp Tư Vũ , cô hình như cảm thấy đối phương nhấn giọng nặng ở hai chữ “yên tâm”.
suy nghĩ như cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, lúc cô dành nhiều tâm trí hơn cho Thu Đồng.
“Đồng Đồng, chứ?
Lúc nãy hình như chỗ nào sai vui , xin nhé... lo cho lắm, đừng giận nữa ?”
Tô Hề rạp bàn nhỏ giọng với Thu Đồng.
Thu Đồng trả lời ngay, mà im lặng một lúc mới ngẩng đầu lên trả lời:
“Hề Hề, cần xin .
Người cần xin là mới đúng, là bản dạo vì áp lực học tập và chuyện gia đình nên tâm trạng , kết quả đem cảm xúc trút lên đầu , xin , lo lắng , , sẽ như nữa ...”
Lúc Thu Đồng khôi phục dáng vẻ lúc , mặt cô vẫn treo nụ rạng rỡ, y như lúc đầu tiên họ gặp , cô đưa cho một viên kẹo...
Nhìn cô bạn trở như cũ, tâm trạng Tô Hề cuối cùng cũng hơn một chút, cô nắn nắn cánh tay đối phương gầm bàn, :