Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 772

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:14:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếp theo, Trần Tư Mộng giơ tay chỉ về phía :

 

“Tiểu Lục Linh, chạy về phía !

 

Càng nhanh càng , bỏ xa lũ tang thi !"

 

“Khục khục~ rào rào~"

 

Cái cây lớn cành lá xum xuê đó thực sự như hiểu mà gật gật cái đầu đầy lá của , đó hệ thống rễ cùng bỗng bật khỏi mặt đất, biến thành mấy cái chân giống như chân , bắt đầu nhanh ch.óng đạp đất lao về phía ...

 

Cho đến khi những cành cây đan xen của cây lớn, tiếng gió rít bên tai, Đông Hàn mới sực tỉnh , cô vẻ mặt mới lạ sờ sờ cái cây , :

 

“Tư Mộng, cái... cái cây cử động kìa!

 

thể chạy như con , còn hiểu tiếng ?

 

Thật là thần kỳ quá !"

 

“Đây là tuyệt chiêu của tớ, tớ từng để lộ mặt ngoài .

 

Hàn Hàn nhỏ bé, chỉ thôi đấy~ hừ hừ, nếu giữ bí mật cho tớ..."

 

Trần Tư Mộng bộ dọa dẫm định chộp lấy bàn tay nhỏ của Đông Hàn.

 

“Ái chà ái chà, tớ mà~ tớ hứa tuyệt đối sẽ , tớ thề với cái trần nhà luôn!

 

Hi hi..."

 

Đông Hàn rút phắt tay nhỏ , chụm bốn ngón tay đặt bên đầu chỉ lên trần nhà thề thốt, c-ơ th-ể còn tự nhiên nhích nhích sang bên cạnh.

 

Quả nhiên, cái cây lớn giúp đỡ, họ nhanh ch.óng cắt đuôi đám tang thi phía .

 

Tang thi thấy đuổi kịp hai , chỉ đành theo mùi vị tấn công những con khác.

 

Trần Tư Mộng và Đông Hàn cưỡi cây lớn chạy dọc theo con đường về phía .

 

“Tư Mộng, xem những buồng giam hai bên dùng để gì, tại bên trong một bóng cũng ?"

 

Đông Hàn chỉ những buồng giam trống rỗng bên cạnh .

 

“Tớ cũng rõ lắm."

 

Trần Tư Mộng liếc theo hướng ngón tay cô tiếp:

 

“Có lẽ là thành bang dùng để giam giữ t.ử tù hoặc những phạm trọng đại chăng?

 

Chúng đừng quản nữa, tìm chị Hề quan trọng hơn."

 

Vị trí họ rơi xuống khéo, xung quanh tuy cũng buồng giam nhưng bên trong tang thi và con , điều khác với cảnh tượng Tô Hề thấy.

 

Tuy trong buồng giam sinh vật, nhưng màu đỏ thẫm khắp nơi minh chứng cho việc nơi từng xảy chuyện gì.

 

Những vết m-áu đỏ khô cứ thế đông cứng mặt đất, tỏa từng trận mùi tanh hôi...

 

“Tớ cứ thấy chỗ đúng lắm, kết hợp với việc lúc nãy vệ binh cực lực ngăn cản chúng xuống đây, tớ thấy chỗ khả năng cao là khuất tất..."

 

Nghe suy đoán của Đông Hàn, Trần Tư Mộng trầm tư buồng giam xung quanh một nữa trầm giọng :

 

“Trong tất cả đều từng ch-ết ."

 

“Hả?"

 

Bị giọng đột nhiên trầm xuống của cô cho giật , Đông Hàn ngạc nhiên thốt lên:

 

“Tất cả đều ch-ết ?

 

Cậu... , đừng dọa tớ..."

 

Nghe , Trần Tư Mộng nặng nề gật đầu, đồng thời tiện tay chỉ một góc buồng giam trong bóng tối:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-772.html.]

 

“Cậu đằng , một cái đầu lâu ..."

 

“Á... dọa ch-ết tớ ... phù... tớ suýt thì hét lên!"

 

Đông Hàn định hét lên thì cố sống cố ch-ết nén , cô sợ hãi vỗ vỗ ng-ực tiếp:

 

“Đáng sợ quá, tớ cũng phát hiện !"

 

“Tóm , hội quân với chị Hề , chỗ an ."

 

Trần Tư Mộng .

 

“Chúng hội quân với chị Hề kiểu gì đây?

 

Không gian đất trông vẻ khá lớn, bây giờ chúng cứ như hai con ruồi đầu đang chạy loạn ."

 

“Không , tớ cách."

 

Nhìn bộ dạng ủ rũ của Đông Hàn, Trần Tư Mộng liền lấy từ trong cổ áo một con hạc giấy.

 

Con hạc giấy nhỏ màu hồng đặt trong tay cô như thể sắp sống , đôi mắt tròn xoe trông cực kỳ đáng yêu.

 

“Này, cái là chị Hề cho tớ lúc , chị chỉ cần truyền năng lượng thể liên lạc với chị ."

 

Nhìn thấy hạc giấy, Đông Hàn bỗng nhiên vỗ mạnh cái đầu của , bực bội :

 

“Ái chà, tớ quên mất cái nhỉ?

 

Tớ đúng là đầu lợn mà!"

 

Chương 656 Gặp Công tước

 

“Chị Hề cũng cho ?"

 

Trần Tư Mộng tò mò hỏi.

 

Đông Hàn đắc ý gật gật đầu, đó như lấy bảo bối từ cổ áo con hạc giấy màu hồng đó, cẩn thận đặt lên tay, :

 

“Này, xem~ tớ cũng một con.

 

Lúc chị Hề cứu tớ, cho tớ cái .

 

Hi hi~ tớ cũng quên mất là thể thông qua cái để liên lạc với chị Hề đấy~"

 

“Được, liên lạc với chị Hề , tớ tập trung điều khiển Lục Linh , tiện phân tâm truyền năng lượng."

 

“Được , thành vấn đề!"

 

Đông Hàn giơ tay hiệu OK với Trần Tư Mộng, đó nhắm mắt bắt đầu truyền năng lượng hạc giấy.

 

Vài giây trôi qua, một luồng ánh sáng trắng bỗng hiện lên xung quanh hạc giấy.

 

Ngay đó, kỳ tích xảy ...

 

Điều đáng kinh ngạc là con hạc giấy đó mà như sống , vỗ vỗ đôi cánh, đó c-ơ th-ể còn ngọ nguậy tay Đông Hàn, ý tứ đó dường như đang :

 

“Có chuyện gì thì mau , đang vội lắm đây...”

 

Đông Hàn đầu tiên thấy cảnh tượng như , Trần Tư Mộng cũng thế.

 

Thế là hai khỏi chằm chằm con hạc giấy nhỏ sống động mắt, mặt đầy vẻ thể tin nổi.

 

“Cái đó... hạc giấy hạc giấy, thể giúp tớ gọi chị Hề một tiếng ?

 

Chúng tớ là Đông Hàn và Tư Mộng, chút lo lắng cho sự an của chị Hề, bây giờ chị an ~"

 

Con hạc giấy khi thấy âm thanh thì cúi mỏ xuống một cái, tiếp theo là một luồng kim quang từ lưng nó hiện , cuối cùng hóa thành từng điểm tinh quang hội tụ thành một sợi chỉ vàng mảnh, bay về phía xa cho đến khi biến mất trong bóng tối...

 

 

Loading...