“Thấy khí của mấy cuối cùng cũng chuyển từ trạng thái căng thẳng lúc sang trạng thái , Hách Nhĩ Đặc thở phào nhẹ nhõm, chuyển sang chằm chằm trung tâm đấu trường với vẻ mặt thưởng thức.”
Lúc Tô Hề vì trận đ-ánh lúc mà mái tóc dài xõa xuống tận thắt lưng, cô thuận tay vuốt mái tóc rối bời của , ba ngàn sợi tóc mây nhẹ nhàng bay trong gió, ánh nắng rực rỡ, càng tôn lên vẻ thoát tục như thuộc về cõi trần...
Lakshmi trợn tròn mắt Tô Hề, lúc cô thậm chí quên bẵng cơn đau tay, run rẩy bằng giọng đầy kích động:
“Cô cô cô...
Cô luôn giả vờ giả vịt?
Đây mới là dáng vẻ vốn của cô!
Con tiện nhân!
Con tiện nhân!
Chẳng trách...
Chẳng trách Hách Nhĩ Đặc hướng về phía cô, chẳng trách đột nhiên đổi thành một khác, hóa chính là cô dùng cái bộ dạng lẳng lơ để quyến rũ !"
Phải rằng, tình yêu của Lakshmi dành cho Hách Nhĩ Đặc đúng là sâu đậm, sâu đậm đến mức bệnh hoạn.
Ngay cả khi đối mặt với cảnh như thế , cô mà vẫn thể vì đối phương mà sỉ nhục ...
Tô Hề nhẹ nhàng vén lọn tóc con bên tai, đó lấy từ trong gian một sợi dây chun tùy ý buộc mái tóc dài xõa tung lên.
Dù để mái tóc dài như đ-ánh thì vẫn chút vướng víu.
“Hì hì, cô quả nhiên chỉ còn mỗi cái miệng là cứng thôi nhỉ~"
Sau khi buộc tóc xong, Tô Hề lạnh lùng Lakshmi đang bò đất, ánh mắt độc địa chằm chằm , môi nở nụ :
“ mà, hôm nay sẽ trả nguyên vẹn cho cô tất cả những gì cô mong đợi nhé~"
Nói đoạn, cô lấy từ trong gian một chiếc kéo, đó vươn tay túm c.h.ặ.t lấy mái tóc dài của cô , tay cầm kéo bắt đầu “xoẹt xoẹt" cắt xuống.
“Xoẹt xoẹt xoẹt..."
Mái tóc dài vàng óng từng mảng từng mảng rơi rụng xuống đất, chẳng mấy chốc, Lakshmi biến thành một bộ dạng tóc tai nham nhở, chỗ hói chỗ xơ xác.
“Mày!
Con tiện nhân!
Tao liều mạng với mày!"
Lakshmi dùng sức vùng vẫy thoát khỏi tay Tô Hề, giải phóng năng lực triệu hồi ma thú để đối kháng.
Tuy nhiên...
“Rắc rắc..."
“A!!!"
Còn đợi động tác giải phóng của cô thực hiện xong, tay chân của cô đứt lìa!
Tô Hề vung nhẹ thanh Hàn Nguyệt tay, đó vẫn còn đang liên tục nhỏ những giọt m-áu tươi.
Mọi chuyện xảy quá nhanh, đến mức khi Lakshmi phản ứng cơn đau thì c-ơ th-ể cô thể cử động nữa ...
“ là đứa trẻ ngoan, cắt đứt gân tay gân chân của cô, xem cô thế nào là an phận ...
Còn cái miệng nữa~"
Tô Hề suy nghĩ đăm chiêu đ-ánh giá cô một lượt, ngay đó nở một nụ khát m-áu:
“Ồn ào."
Hai chữ thốt , tay cô hành động ngay lập tức.
Chỉ thấy đầu ngón tay cô khẽ động, vô những chiếc kim nhỏ màu nâu xanh mang theo những sợi tơ cỏ cây mảnh khảnh b-ắn về phía giữa làn môi của Lakshmi với tốc độ cực nhanh...
Những chiếc kim theo động tác ngón tay của chủ nhân, từng mũi từng mũi xuyên qua xuyên giữa đôi môi của phụ nữ, lâu , mà trực tiếp khâu c.h.ặ.t đôi môi của cô !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-756.html.]
Chương 642 Tha cô một mạng
“Ư ư ư...
Ư ư ư..."
Lakshmi thể gì, lúc chỉ thể đau đớn rên rỉ, cô thậm chí Tô Hề tước đoạt luôn cả quyền hét lên thật to.
Tiếp đó, cô huyễn hóa một con d.a.o găm bằng băng lạnh lẽo, tới mặt đối phương đưa tay bóp lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô , đôi môi đỏ mọng dán sát tai cô thầm thì:
“ nhớ hình như cô thích hủy dung khác nhỉ...
Đã thích như , sẽ chiều lòng cô nhé, ?"
Nói xong, cô còn dùng d.a.o găm băng vỗ nhẹ lên mặt Lakshmi hai cái.
Tất cả đều tương tự như !
Đây chẳng chính là cảnh tượng đó khi đối phương khống chế , để Rulfray cầm d.a.o găm vỗ lên mặt Tô Hề ?
Lakshmi trợn tròn mắt, vẻ kinh hoàng hiện rõ mồn một gương mặt cô .
, cô sợ , cô thực sự sợ ...
Chẳng trách đó cho dù d.a.o găm rạch thế nào thì mặt Tô Hề cũng chảy một giọt m-áu nào!
Chẳng trách cô cảm thấy đau, đối mặt với sự sỉ nhục như vẫn luôn giữ vẻ mặt biểu cảm!
Thì ... thì mặt của cô vốn là giả!
Trên mặt cô bộ đều là mặt nạ giả bằng thạch cao đất sét!
“Ư ư...
Ư ư ư...
Ư ư ư ư..."
Lakshmi nỗ lực phát những tiếng hừ hừ từ trong cổ họng, cô đang hét ... mau dừng tay ... cầu xin cô đấy...
Thế nhưng, cô thành lời, cái miệng của cô khâu một cách tàn nhẫn!
Đối mặt với cảnh tượng , khán giả đài một nữa ngơ ngác...
“Lẽ nào ai phát hiện , chúng thấy ba sân đang cái gì!"
“À đúng đúng đúng, nhắc mới phát hiện , tại trong màn hình lớn âm thanh nhỉ?"
“Chao ôi, nếu vì đây là cuộc thi, xung quanh tang thi tồn tại, sắp tưởng đây là một bộ phim ."
“Tình tiết đảo ngược nhanh quá, phản ứng kịp!"
“Còn nữa còn nữa, chỉ là nhan sắc đột ngột đổi của cô , mà còn tại đột nhiên cô thể phản kích ?"
“Chi đậm cầu xin nội dung hội thoại của ba họ đấu trường!"
“ cảm thấy lẽ loa của màn hình lớn hỏng , nên mới dẫn đến việc chúng thấy đối thoại của mấy họ."
“Âm thanh gay cấn mấu chốt nhất mà , khó chịu quá!
Cái máy thu âm r-ác r-ưởi gì thế , mau đổi !"
“Mạt thế mà máy thu âm là lắm , còn đòi xe đạp gì nữa?
Vẫn là nhanh ch.óng phản hồi với nhân viên công tác ..."
“..."
Khán giả đài lo lắng thôi, Tô Hề đài mang dáng vẻ thong dong tự tại.
Cô nheo đôi mắt đào hoa của , vô cùng hài lòng thưởng thức biểu cảm đau đớn của Lakshmi, sát khí tỏa quanh khiến dựng tóc gáy...