Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 702

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:01:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhìn con khỉ đen tan biến mắt, Lakshmi chỉ thể bám c.h.ặ.t lấy đuôi của Tọa Lang.”

 

Nếu ấm mờ nhạt từ vết m-áu mặt cô vẫn còn, sẽ rằng con khỉ đen đó từng triệu hồi ...

 

“Ngươi im miệng !

 

Chẳng ngươi cũng dựa cái thứ kỳ quái mà con sủng vật của ngươi vẽ trung mới năng lực đó ?

 

Đừng tưởng là !”

 

Lakshmi nhịn hét lên, cô tin một kẻ hạ đẳng thể lợi hại hơn !

 

Mà Tọa Lang tận mắt chứng kiến khỉ đen tan biến mặt , đôi đồng t.ử sâu thẳm khẽ động đậy...

 

hiện tại Lakshmi còn tâm trí để ý nhiều như ?

 

nắm c.h.ặ.t lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, chỉ thể giữ c.h.ặ.t Tọa Lang ở bên cạnh , còn bản thì trốn lưng nó để đề phòng Tô Hề đột nhiên tấn công...

 

“Ồ?

 

Ngươi nghĩ rằng là nhờ A Loan mới thực lực hiện tại đúng ?

 

Nếu ngươi nghĩ như ... thì sẽ cho ngươi thấy thực lực thật sự của nhé ~”

 

Tô Hề Lakshmi đang trốn lưng Tọa Lang mượn oai hùm mà cảm thấy chút buồn .

 

Nói thêm một câu với loại não như dường như cũng giảm chỉ thông minh của bản .

 

Nói xong, cô nhẹ nhàng phất tay với Phượng Loan, :

 

“A Loan, kéo hai con ma thú chướng mắt chỗ khác, đích thị phạm cho công chúa Lakshmi thấy bản lĩnh của con .”

 

“Được thôi, chủ nhân!”

 

Phượng Loan hót vang một tiếng, đó vỗ đôi cánh to lớn đột ngột lao xuống ——

 

“Vút!

 

Vút!”

 

Ngay đó, Tọa Lang đang chắn mặt Lakshmi và con tê giác một sừng ở bên cạnh cứ thế Phượng Loan mỗi vuốt xách một con tha lên trung...

 

Mà Lakshmi vốn đang bám c.h.ặ.t lấy Tọa Lang dường như chịu nổi trọng lượng c-ơ th-ể, khi mới rời khỏi mặt đất vài centimet buông tay rơi xuống.

 

Mất vật cản, Tô Hề nở nụ với đối phương, sát ý khiến rùng lập tức giải phóng ...

 

Lakshmi thấy chỉ cuống cuồng chạy phía , ai ngờ Tô Hề dậm chân một cái, hình nhẹ như bay, nhảy vọt lên cao, trong tích tắc vọt lên cao vài trượng, cứ thế nhẹ nhàng đáp xuống bức tường phía , vững vàng, vạt áo tung bay phần phật.

 

Tô Hề từ cao xuống Lakshmi đang cạnh bức tường, một cú nhào lộn , khi đôi chân chạm đất nhẹ nhàng tiếng động, linh hoạt như một chú chim nhỏ đang bay lượn.

 

Không đợi đối phương kịp phản ứng, cô xoay tay đ-ấm một cú gáy Lakshmi, khiến đầu cô đ-ập thẳng bức tường đ-á cứng nhắc!

 

Kế đó, cô xông như ma quỷ, biến chưởng thành quyền, đ-ấm một cú bụng của cô ...

 

“Ự hự...”

 

“Khụ khụ... khụ... oẹ...”

 

Lakshmi một tay ôm đầu một tay ôm bụng nhịn thụp xuống, miệng phát tiếng nôn khan theo bản năng sinh lý.

 

“Đừng kêu chứ, còn dùng đến dị năng...

 

, siêu năng lực mà, ngươi chịu nổi ?”

 

Giọng của Tô Hề nhẹ, mang theo một luồng hàn khí mờ ảo lọt tai Lakshmi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-702.html.]

Lúc dường như nhớ cảnh tượng đối phương cầm cây lau nhà nhấn đầu bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh ngày hôm đó, lúc giọng của Tô Hề cũng mang theo lạnh thấu xương như ...

 

bất kể cô nhớ điều gì, phụ nữ cũng sẽ , và cũng sẽ tha cho cô .

 

Lẽ nào thực sự ch-ết ở đây ?

 

Không !

 

Đối phương tuyệt đối dám thực sự g-iết mặt bao nhiêu như thế !

 

Nghĩ , Lakshmi lấy một luồng sức mạnh, cô bỗng hô lớn một tiếng, triệu hồi một con chim lớn màu nâu, cưỡi lên lưng nó bay xa.

 

“Đi, về phía Tọa Lang!

 

Bay nhanh lên!”

 

Con chim lớn vỗ đôi cánh rộng, ngay đó vỗ cánh bay cao, lao nhanh về phía Tọa Lang và Phượng Loan.

 

Nhìn bóng lưng bay xa, khóe miệng Tô Hề nhịn giật giật...

 

Phải là, trình độ bỏ chạy của kẻ đúng là hạng nhất.

 

“Tọa Lang, Linh Hy, cứu !

 

Ta mà ch-ết các ngươi cũng sẽ tan biến!”

 

Từ đằng xa Tọa Lang thấy tiếng lóc om sòm của cái đứa nhóc nhân loại , nó đang trong cuộc chiến khỏi nhe răng, đó một vuốt hất văng đòn tấn công của Phượng Loan, sang dùng đuôi cuốn lấy Lakshmi kéo .

 

Con thực sự quá phiền phức, giúp ích gì thì thôi, còn gây thêm rắc rối!

 

Cùng lúc đó, tê giác một sừng húc cái sừng sắc nhọn lao thẳng về phía Phượng Loan.

 

“Bành!”

 

Mặc dù đòn hụt, nhưng vị trí nó đ-âm trúng thực sự đ-âm thủng một lỗ lớn.

 

Từ đó thể thấy uy lực của đòn lớn đến mức nào, nếu thực sự húc trúng thì ít nhất cũng ch-ết hoặc tàn phế...

 

Nhân lúc Phượng Loan đang né tránh, Tọa Lang cũng đặt c-ơ th-ể Lakshmi lên lưng .

 

Ngay đó, nó gầm rống cuộn tròn cái đuôi .

 

Cái đuôi khổng lồ xoay tròn điên cuồng trung, tốc độ cuối cùng giống như một bánh xe lửa cuốn theo một lượng lớn gió lốc!

 

Luồng gió lốc đó mang theo cát đ-á tạo thành những cơn bão, lao thẳng về phía Phượng Loan!

 

Cộng thêm con tê giác một sừng một đòn thành bồi thêm đòn nữa quấy rối từ bên cạnh, nhất thời thực sự khiến Phượng Loan rơi trạng thái động.

 

Phượng Loan đòn tấn công của tê giác một sừng, còn kịp tránh cơn bão của Tọa Lang...

 

Lúc ngàn cân treo sợi tóc ——

 

“Tranh!”

 

Một bóng hình nhỏ nhắn đột nhiên xuất hiện.

 

Cô cứ thế chắn mặt Phượng Loan, thanh trường kiếm đỏ thẫm tỏa ngọn lửa rực nóng, ngăn cản cơn gió lốc cuồng bạo ngay lưỡi kiếm!

 

“Chủ nhân!”

 

Phượng Loan đầu tiên là xúc động kêu lên, chủ nhân của nó đến cứu nó !

 

Sau đó nó chút ngại ngùng lắc lắc cái đầu nhỏ:

 

“Xin chủ nhân... ... vướng chân !”

 

 

Loading...