“Cái gì mà thời gian lâu?
Giữa chúng rốt cuộc quan hệ gì?
Tại cô cho những điều ?
Những giấc mộng đây của liên quan đến cô ?”
Lúc Tô Hề chỉ cảm thấy thắc mắc trong lòng ngày càng lớn, nhận câu trả lời cô một nữa đưa một loạt câu hỏi, nhưng vẫn nhận sự đáp của đối phương.
“ sẽ đợi cô ở điểm kết thúc...
Những ngày sắp tới, mong cô hãy nỗ lực sống tiếp...”
Nói đoạn, bóng hình đó bắt đầu hóa thành một làn sương mù dần dần tan biến...
Thấy , Tô Hề vội vàng lao về phía , cô đưa một bàn tay tóm lấy bóng hình sắp tan biến :
“Cô khoan hãy !
Cô còn nhiều chuyện vẫn giải thích rõ ràng!
...”
những gì cô bắt chỉ là một cụm sương mù mà thôi...
Tiếp theo đó là một cảm giác ch.óng mặt ập đến, Tô Hề cảm thấy mí mắt đặc biệt nặng nề, nặng nề đến mức lịm .
Tô Hề bóng hình tan biến mặt biển, ngay khoảnh khắc đôi mắt sắp nhắm , cô đột nhiên thấy thắt lưng của bóng hình tan biến đó treo một miếng ngọc bội quen thuộc!
Sau đó, c-ơ th-ể cô nặng nề ngã xuống...
——
“Ầm ầm ầm...”
Là tiếng xe đang chạy.
Cảm nhận phía c-ơ th-ể một trận xóc nảy, Tô Hề lờ mờ mở mí mắt.
“Ưm...”
Cô khẽ rên một tiếng, đưa tay xoa xoa thái dương, xoa dịu cái trán vẫn còn ch.óng mặt.
“Hề tỷ tỉnh !
Anh Alper, Nhiên, Lạc Bạch!
An Cố!
Hề tỷ tỉnh !”
Nhận thấy động tác yếu ớt của bên cạnh, Phong Linh vội vàng phấn khích hét lớn với .
“Tiên nữ tỷ tỷ, chị cuối cùng cũng tỉnh !”
“Tiểu Hề, em chứ?”
“...”
Lại là những câu quen thuộc và cảnh tượng quen thuộc, Tô Hề lắc lắc cái đầu vẫn còn ch.óng mặt, khi khiến tỉnh táo hơn một chút mới lên tiếng hỏi:
“Ưm... chuyện gì , hiện tại chúng đang ở ?”
“Hề tỷ, chúng hiện đang đường đến tỉnh V!
Chúng ở xe , ước chừng còn lên đường một thời gian nữa.”
“Cái gì?
Chúng đang ở xe?
Và hiện tại đang đường đến tỉnh V ?”
Tô Hề chút thể tin nổi bật dậy thẳng , cô ngoài cửa sổ, cho đến khi xác định cảnh tượng mắt mới hỏi:
“Chúng chẳng đang ở Miêu trại ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-544.html.]
Sao đường nhanh như !
Mọi ai thương chứ?
Sau khi nơi đó sụp đổ xảy chuyện gì?”
Thấy Tô Hề lộ vẻ mặt đầy thắc mắc, Lạc Bạch liền nhẹ nhàng lên tiếng giải thích:
“Tiên nữ tỷ tỷ, kể từ ngày hôm đó chị hôn mê ròng rã ba ngày !
Lúc đó chị mới vài bước đột nhiên ngất xỉu báo , cũng may nhanh tay nhanh mắt đỡ chị.
Sau đó theo sự sụp đổ của hang động, Alper cõng chị suốt quãng đường lên , hữu kinh vô hiểm thoát khỏi nơi đó.”
Nghe câu trả lời của Lạc Bạch, Ôn Nhiên bổ sung thêm một câu:
“Sau đó nhất trí quyết định, tiên đến tỉnh V tìm Dư Thu, sẵn tiện thành nhiệm vụ chính thức luôn.
Trên đường chúng An Cố quen thuộc địa hình tỉnh V, nên cũng đỡ rắc rối lạc đường.”
“Mình mà hôn mê lâu như ...”
Tô Hề lẩm bẩm một , cô cảm thấy dường như vẫn thoát khỏi giấc mộng .
Những lời mà thiếu nữ bí ẩn đó lẩn quẩn trong tâm trí, khiến cô trăm phương ngàn kế hiểu nổi.
Cái gì mà mệnh trung chú định, cái gì mà tất nhiên gặp gỡ?
Và câu “Thời gian của chúng còn dài” mà đối phương , lẽ nào là tu chân, tuổi thọ sẽ dài hơn nhiều so với bình thường ?
“ Tiểu Hề, nhưng cũng may hiện tại em bình an vô sự...”
Nghe thấy giọng của Ôn Nhiên, khi ngước mắt lên, cô thấy ánh mắt lo lắng của các bạn đồng hành, lúc mới chôn giấu những suy tư sâu trong lòng.
“Vâng, em .
Còn về lý do ngất xỉu, lẽ là do đó tiêu hao quá nhiều thể lực thôi, cần lo lắng cho em, hiện tại em vấn đề gì, một bữa thể ăn mười cái màn thầu!”
Tô Hề khôi phục dáng vẻ như khi mặt các bạn đồng hành, nở một nụ rạng rỡ trêu chọc.
Cô thể để đám lo lắng cho thêm nữa...
“Ồ đúng , An Cố, hóa là tỉnh V ?”
Nghe Tô Hề gượng ép chuyển chủ đề, cũng vạch trần cô.
“ , Miêu trại của chúng vốn dĩ ở vùng ven tỉnh A , là tỉnh A, vì thế bình thường cũng đến tỉnh A dạo chơi thăm , căn cứ mà các bạn đến , yên tâm .”
An Cố gật đầu, giải thích đơn giản về tình hình của .
“Hóa là ...
Vậy chúng còn mất bao lâu nữa mới đến đích?”
“Khoảng một ngày rưỡi nữa là chúng thể đến đích, dọc đường thây ma cũng nhiều lắm, chúng cứ yên tâm lên đường là .”
Thấy , Tô Hề mới dựa lưng trở ghế xe nhắm mắt dưỡng thần:
“ nghỉ ngơi một chút, mới tỉnh dậy đầu vẫn còn ch.óng mặt, đến đích thì gọi là .”
“Hề tỷ, chị chứ...”
Phong Linh còn gì đó nhưng Ôn Nhiên ngắt lời, xua tay khẽ “ừ” một tiếng, đó hiệu cho đối phương đừng phiền Tô Hề nữa, để cô yên tĩnh nghỉ ngơi cho khỏe.
Cùng lúc đó, miếng ngọc bội treo bên hông Tô Hề cũng khẽ lóe sáng ba trong bóng tối, đó liền tắt lịm , giống như từng sáng lên ...
Chương 460 Biến dị dung
Hai ngày ——
“Tiểu Hề, chúng đến đích !”
Lúc Tô Hề sớm điều chỉnh xong trạng thái, cô khẽ gật đầu, bắt đầu quan sát kỹ lưỡng cảnh tượng xung quanh.
Kể từ khi liên tiếp hôn mê hai trong một ngày cách đây ba ngày, Tô Hề liền cảm nhận tu vi trong c-ơ th-ể dường như dấu hiệu lỏng lẻo mờ nhạt.
Mặc dù nguyên nhân cụ thể, nhưng đối với cô mà tóm là một chuyện .