Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 515

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:19:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiếc , cô chẳng gì nữa, cô chỉ thể thấy đôi môi đóng mở của đối phương, chỉ thể cảm nhận đối phương đang ngừng lay chuyển c-ơ th-ể ...”

 

Cơn đau ở l.ồ.ng ng-ực hề giảm bớt, cứ như , mí mắt của Tô Hề cuối cùng cũng chống đỡ nổi, từ từ khép ...

 

——

 

“Hề Hề, Hề Hề!

 

Cậu tỉnh ?"

 

“Chị tiên t.ử!

 

chị tỉnh ?"

 

“Chị Hề, chị chứ!

 

Chị Hề chị chứ?"

 

“Tiểu Hề, nếu cháu thấy chúng chuyện thì hãy cử động ngón tay ..."

 

Ồn quá...

 

Tô Hề nhịn mà nhíu mày nghĩ thầm như .

 

Sao ồn thế ?

 

Rốt cuộc là ai đang gọi ?

 

Những giọng quen tai thế, khiến cảm thấy vô cùng hoài niệm...

 

“Ưm...

 

đừng ồn..."

 

Tô Hề vô thức rên nhẹ thành tiếng, ngón tay cũng khẽ cử động một chút.

 

“Tiểu Hề!

 

Tiểu Hề cháu thật sự tỉnh !"

 

Một giọng đầy kích động vang lên, ngay đó, Tô Hề cảm thấy c-ơ th-ể đang ai đó lay mạnh một cách kịch liệt, lực đạo suýt chút nữa lắc văng cả não của cô ngoài !

 

Cô nhớ ...

 

Cái giọng đáng đòn chính là của Alper!

 

“Cậu... chậm một chút, sắp lắc ch-ết !"

 

Tô Hề chút yếu ớt mở lời, đồng thời cũng nỗ lực nhấc đôi mí mắt nặng trĩu của lên, cuối cùng cũng rõ tình hình mắt.

 

Ngay khoảnh khắc cô mở mắt, đ-ập mắt đầu tiên chính là bốn khuôn mặt to lớn đang áp sát cách gần đến mức vô lý.

 

“Không... chứ, ?"

 

Rõ ràng, Tô Hề mới tỉnh mấy dọa cho giật .

 

“Hu hu hu, chị Hề, cuối cùng chị cũng tỉnh !

 

Trời ạ, nếu chị còn tỉnh, em sẽ sợ ch-ết mất..."

 

Phong Linh lao đến ôm chầm lấy Tô Hề, ghì c.h.ặ.t lấy cô.

 

“Khụ khụ...

 

Phong Linh, em sắp siết ch-ết chị !!!"

 

Nhìn thấy sắc mặt Tô Hề nghẹn đến mức đỏ lên, Phong Linh vội vàng buông tay , chút ngại ngùng :

 

“À... xin chị Hề, nãy là do em kích động quá..."

 

“Phù..."

 

Tô Hề hít một thật sâu, cô đưa tay sờ lên l.ồ.ng ng-ực , khi thật sự cảm nhận trái tim đang đ-ập , cô mới tỉnh ...

 

Cảm giác đau đớn và cảm xúc của phụ nữ áo đỏ trong giấc mơ ban nãy dường như vẫn còn đọng trong c-ơ th-ể cô, xua tan .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-515.html.]

 

“Bây giờ là lúc nào ?

 

Chúng đang ở ?

 

Chúng đang gì?"

 

Cô trực tiếp hỏi ba câu liên tiếp với các đồng đội, dù chính cô cũng rốt cuộc hôn mê bao lâu.

 

“Tiểu Hề, chúng hiện vẫn đang ở trong hang động lòng đất, cháu hôn mê một tiếng đồng hồ, chúng thoát khỏi vụ sụp lở, đang chuẩn đuổi theo kẻ địch, nãy mới đuổi kịp thằng nhóc , chặn ở đây!"

 

Sau đó, Ôn Nhiên liền kể vắn tắt tình hình xảy từ lúc Tô Hề hôn mê cho đến bây giờ, trong đó bao gồm cả kế hoạch của Tuyền Bác và c-ái ch-ết của An Cố cùng Nhiễm Hân.

 

“Hóa mới chỉ trôi qua một tiếng thôi ?"

 

Tô Hề chằm chằm Tuyền Bác xa lạ ở cách đó xa, lúc cô chỉ cảm thấy một loại ảo giác như thể cách cả một đời.

 

Rõ ràng lúc hôn mê, những giấc mơ chân thực và dài lâu đến thế.

 

Chân thực đến mức ý thức của cô thể cảm nhận đau đớn, dài lâu đến mức thể chứa đựng nhiều mảnh vụn như , kết quả tỉnh mới chỉ trôi qua một tiếng?

 

Mặc dù những cảnh tượng trong giấc mơ rời rạc khiến thể chắp vá thành một câu chuyện chỉnh, nguyên nhân hậu quả và những liên quan đều giống như bao phủ bởi một lớp sương mù khiến thấu.

 

Tô Hề hiểu rõ một điều, đó là những trong giấc mơ thật sự từng tồn tại, là những chuyện xác thực xảy trong quá khứ, là mơ.

 

Không cần bất kỳ lý do gì, trực giác chính là như , hoặc cũng thể là giác quan thứ sáu của phụ nữ .

 

tại loại ký ức như chỉ xuất hiện cô?

 

Nếu cô nhớ lầm, chính bắt đầu xuất hiện tình trạng từ khoảnh khắc đối mắt với đôi mắt của bức chân dung .

 

Chẳng lẽ mảnh vỡ ký ức chính là trải nghiệm của trong bức họa hoặc là của chủ nhân hang động ?

 

vô tình kích hoạt một cơ quan nào đó mới dẫn đến ký ức tràn não bộ?

 

Hơn nữa căn cứ theo hình ảnh trong giấc mơ, thế giới mà chủ nhân câu chuyện đang sống dường như cũng thể sử dụng thuật pháp.

 

Chẳng lẽ những cũng là tu chân?

 

Nữ ma đầu... thần giả... vị đại nhân đó...

 

Sự thật thế nào, Tô Hề .

 

Ngay khi đang suy nghĩ đến mức đau đầu, một giọng xuất hiện ngắt quãng cô.

 

“Này!!!

 

Yo ho~ cô Tô Hề! Alper! Ôn Nhiên! Lạc Bạch! cô Phong Linh!

 

đây!!!"

 

Chương 435 An Cố còn sống

 

Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc truyền đến, đều ăn ý đầu , liếc mắt một cái liền phát hiện tới chính là An Cố - đó lựa chọn c-ái ch-ết.

 

Trải qua đoạn chen ngang của đối phương, Tô Hề cũng thu hồi tâm trạng đang suy nghĩ lúc , cô chút thắc mắc các đồng đội của :

 

“Mọi ... ch-ết ?"

 

Thấy Tô Hề hỏi như , những khác nhất thời nên trả lời thế nào cho , dù bọn họ cũng tận mắt thấy đối phương ôm lấy thây ma nhảy xuống hố đất...

 

“Anh , rốt cuộc là ma?

 

Không là hồn ma của An Cố hối hận , đó chạy đây tìm chúng đòi mạng chứ!"

 

Trí tưởng tượng của Alper vẫn phong phú như khi, cộng thêm vẻ ngoài lôi thôi lếch thếch, đầy m-áu hiện tại của đối phương, càng cảm thấy đối phương là hồn ma hiện về, thế là giơ ngón tay chỉ đối phương ngắt quãng:

 

“Anh đừng qua đây!

 

Trước đó níu kéo , bảo đừng nhảy xuống.

 

Oan đầu nợ chủ, mau bên , đều là Tuyền Bác hại , liên quan gì đến chúng nhé!"

 

Nói xong, ngón tay xoay hướng, chỉ về phía Tuyền Bác chặn đường cách đây lâu.

 

 

Loading...