“Thế là khi quyết tâm , Dư Thu lén rời khỏi tỉnh U, dấn hành trình phiêu bạt.”
Sau khi Dư Tiền Huy bỏ trốn thì lập tức ban bố tìm lệnh, đồng thời kèm theo thù lao cao ngất ngưởng chỉ để tìm về.
Mà trong thời gian , Dư Thu đang trốn ở căn cứ khác vì sự cám dỗ của KFC mà chạy tới căn cứ nơi Tô Hề ở, lúc mới cuộc gặp gỡ lúc ...
Cậu cảm nhận ấm từng đây ở căn cứ của Tô Hề, còn sự tự do từng đó.
Khi một nhóm quây quần bên ăn cơm, dường như nhớ tới bữa cơm gia đình mấy ngon miệng nhưng khiến hoài niệm vô cùng mà cho thuở nhỏ.
ai mà ngờ mới thực hiện sự đổi thì sắp đưa về cái l.ồ.ng giam một nữa, đối diện với cha lạnh lùng tình cảm nhưng mang quan hệ huyết thống một nữa.
Nghĩ đến đây, đôi mắt đang nhắm c.h.ặ.t của Dư Thu đột ngột mở , chằm chằm phong cảnh ngoài cửa sổ, phong cảnh tượng trưng cho sự tự do đó.
Có lẽ nên về một chuyến ...
Chương 405 Miêu Trại
Bên nhóm Tô Hề vẫn còn đang đau đầu vì tìm đường đến tỉnh U.
Do con đường nhỏ ngoằn ngoèo thực sự quá nhiều lối rẽ nên bao lâu nhóm lạc đường.
lúc , một tiếng lợn kêu truyền từ Tô Hề...
“Hừn hừn hừn!”
“Chíp chíp chíp!”
Tô Hề rũ mắt xuống phát hiện thế mà là Phượng Loan mang heo săn kho báu khỏi gian.
“A Loan, Đô Đô?
Hai đứa ngoài !”
Cô khá bất đắc dĩ tay trái ôm một chú heo con mập mạp, tay nâng một chú chim con mập mạp.
“Chủ nhân, là Đô Đô bảo chuyện tìm chị.
Lúc nó ở trong gian cứ đặc biệt nóng nảy, cứ hừn hừn hừ hừ đòi ngoài, em hết cách mới mang nó cho chị đấy.”
Phượng Loan vươn đôi cánh nhỏ của vỗ vỗ cái m-ông mập mạp của Đô Đô, khẽ đẩy về phía :
“Đô Đô, chuyện gì em mau , chị cảm thấy tâm trạng chủ nhân lúc đang nhé...”
“Hừn hừn hị!”
Tuy rằng trong tai ngoài thì Đô Đô chẳng qua là đang kêu tiếng lợn, nhưng với tư cách là ký kết khế ước như Tô Hề thì tự nhiên là hiểu Đô Đô đang gì.
“Cái gì, mày bảo gần đây thở của bảo vật?”
Vẻ mặt Tô Hề kinh ngạc, ôm lấy c-ơ th-ể b-éo tròn của Đô Đô mặt.
Bởi vì ngay lúc nãy Đô Đô với cô rằng ở gần đây mùi của linh khí và mùi của bảo vật, điều cho thấy ít nhất trong phạm vi vài nghìn mét chắc chắn thứ chứa linh khí tồn tại.
“Chủ... chủ nhân, chị sắp siết ch-ết em !”
Đô Đô ngừng đạp bốn cái chân ngắn ngủi mập mạp của , vùng vẫy một hồi tay Tô Hề, đợi Tô Hề nới lỏng tay mới ngẩng cái đầu heo nhỏ lên hếch hếch mũi:
“Chủ nhân tin năng lực của Đô Đô ?
Gần đây tuyệt đối bảo vật, em ở trong gian cảm nhận !
Cảm giác đó quá mãnh liệt, mùi vị giống hệt gian của chủ nhân.
Sau khi em ngoài cảm giác càng rõ rệt hơn, em nghĩ chủ nhân chắc chắn cần đến nên mới bảo đại ca Phượng Loan mang em với chị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-481.html.]
Nghe , Tô Hề tự chủ đưa tay lên xoa xoa miếng ngọc bội bên hông, đây là thói quen mới hình thành trong hai năm khi chia tay.
Chỉ cần gặp chuyện gì cần suy nghĩ cô luôn theo thói quen xoa xoa miếng ngọc bội mà Mục Vũ Thần tặng , cảm giác mát lạnh đó dường như thể đem cho cô sự minh mẫn trong chốc lát.
“Cảm giác giống hệt gian của ...
Chẳng lẽ là hòn đ-á xí?”
Ngoại trừ thứ đó cô thể nghĩ ở hiện đại còn thứ gì liên hệ với gian của .
Nếu thực sự là hòn đ-á xí đó thì cô thể dò xét một phen.
“Chủ nhân, em cũng đó là gì nhưng em đó tuyệt đối là bảo vật hiếm thấy, chúng vẫn là mau ch.óng xuất phát xem thử !”
Do hiểu thú ngữ của Đô Đô nên đều lộ vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Thấy sự khó hiểu của những khác, Tô Hề bèn giải thích một phen về chuyện của Đô Đô với .
“Mọi thấy ?”
Ôn Nhiên chỉ suy nghĩ một lát liền trả lời:
“ thấy chúng thể xem thử, dù chúng cũng đường, ở đây vòng vèo nửa ngày trời cũng chẳng , chi bằng cứ theo heo săn kho báu xem xét một phen, chừng còn thu hoạch ngoài ý .”
“ cũng tán thành ý kiến của A Nhiên, nếu chỗ đó thực sự hòn đ-á mà cô cần thì chúng một chuyến cũng lỗ.
Hiện giờ cũng còn cách nào khác để tìm đường, dứt khoát cứ qua đó xem .”
Đối với ý kiến của Ôn Nhiên, A Phách Nhĩ vô cùng tán thành, vì cũng lên tiếng phụ họa theo.
“Em theo , bảo thì em , em vốn dĩ là chủ kiến gì cả.”
Lạc Bạch và Phong Linh đều bày tỏ theo ý kiến của .
Thấy Tô Hề cũng khẽ gật đầu :
“Được, chúng xem thử xem.”
Nói đoạn cô đặt Đô Đô lòng bàn tay:
“Đô Đô, bảo vật mày cảm nhận ở vị trí nào?
Chỉ đường giúp tao.”
“Dạ chủ nhân!
Đầu tiên là thẳng về phía , đó rẽ ...”
Thế là Tô Hề lời chỉ dẫn của Đô Đô truyền đạt cho , cả nhóm cứ như tiến về phía bảo vật.
Một giờ sự dẫn dắt của Đô Đô, nhóm tới bên cạnh một ngôi làng.
Nhìn từ bên ngoài, nơi giống như một bản làng của dân tộc thiểu hơn.
Nơi đây mang đậm nét văn hóa dân tộc nguyên sinh đặc sắc, kiến trúc về cơ bản đều tựa núi kề sông, phong cảnh ưu mỹ.
Từ phong cách kiến trúc của họ thể thấy nơi là Miêu Trại.
Trước mạt thế, Miêu Trại nổi tiếng với việc chỉ cần với tay là dường như thể chạm mây xanh mây trắng, cúi đầu là thể thu trọn thung lũng tầm mắt.
Trong Miêu Trại những thửa ruộng bậc thang và hoa cải dầu rải r-ác, nông nghiệp của họ cực kỳ phát triển, thể tự cung tự cấp trong đời sống.
Cho nên ở một nơi hẻo lánh như thế , Miêu Trại giống như một chốn đào nguyên tách biệt với thế giới bên ngoài .