Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 428

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:10:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho đến khi trưởng thành đến năm hai mươi mốt tuổi, từng gặp Ôn Nhiên lấy một .”

 

Mười một năm , từ một bé g-ầy yếu, trưởng thành thành một thủ lĩnh mà ai ai cũng khiếp sợ khi tung hoành trong các khu vực tối tăm.

 

Những tàn khốc trải qua trong thời gian , một ai rõ ràng, cũng... chỉ bản mới hiểu ....

 

Sao nhớ về những chuyện thời thơ ấu nhỉ?

 

Đã lâu như , đáng lẽ quên từ lâu mới đúng...

 

Ôn Trần mặt đất sắc mặt vô cùng tái nhợt, Tô Hề đ-ánh cho một trận tơi bời, nghiêng đầu sang một bên, những đạo lý lớn lao của phụ nữ mắt nữa.

 

Những chuyện trải qua, ngoài hiểu những cay đắng đó?

 

“Cô , trải qua tất cả những gì trải qua, dựa cái gì mà cho rằng yếu đuối?"

 

Nhìn dáng vẻ căm phẫn thế tục của Ôn Trần, Tô Hề thở dài bất lực, nếu vì Ôn Nhiên, cô thật sự nện cho thêm một trận tơi bời nữa.

 

“Hừ, cô chẳng qua chỉ là may mắn hơn một chút, sở hữu năng lực mà khác nghĩ cũng dám nghĩ tới thôi."

 

Đối với những luận điệu của Tô Hề, bày tỏ sự khinh thường tột độ.

 

“Ôn Trần!"

 

Đột nhiên, một giọng nam quen thuộc dịu dàng từ xa truyền đến.

 

Ôn Trần nghiêng đầu qua, phát hiện đến hóa là Ôn Nhiên...

 

“Em... cũng đến để xem trò của ?"

 

Từ lúc nào , tấm màn bóng tối bao phủ trung căn cứ vỡ tan và biến mất.

 

“Đã bao nhiêu năm , chẳng lẽ vẫn còn thù hận chuyện năm đó ?"

 

Sau khi thấy Ôn Trần tạm thời , Ôn Nhiên khẽ thở phào nhẹ nhõm một cách kín đáo.

 

“Em bớt mấy lời mỉa mai đó , Ôn Nhiên, em xứng để nhắc chuyện xưa với !"

 

Trái tim vốn bình tĩnh của Ôn Trần đột nhiên dậy sóng khi thấy câu .

 

, đối với , ai nhắc cũng thể quan tâm, nhưng Ôn Nhiên thì .

 

“Thật ... em..."

 

Không đợi Ôn Nhiên xong, Tô Hề lên tiếng ngắt lời cuộc đối thoại của hai .

 

Nếu cứ để hai năng lề mề như thế, còn kéo dài đến bao giờ.

 

“Ôn Trần, chuyện thấy chắc là sự thật, điều hằng nghĩ chắc như ý nguyện."

 

Trong đồng t.ử của Tô Hề tuy tràn đầy sự thờ ơ, nhưng giọng của cô như ma lực, khiến kìm lắng tiếp.

 

Chương 360 Giây phút cuối cùng

 

“Thật , về 'Sứ giả của Thần' mà , cũng tìm hiểu về quá khứ của .

 

Bây giờ nhiều với cũng vô ích, hãy dùng đôi mắt bóng tối vẩn đục mà tự cho kỹ ..."

 

Nói đoạn, Tô Hề liền trong ánh mắt nghi hoặc của đối phương, đặt hai tay trán, chắp theo hình ngón tay hoa lan, đôi môi đỏ mọng khẽ mở niệm một đoạn thuật pháp tối nghĩa —

 

“Huyễn, hiện!"

 

Cùng với một tiếng quát lớn của cô, luồng khí lưu xung quanh hai đột ngột đổi.

 

năng lượng võ thuật thấy trong khí hội tụ bên cạnh Tô Hề, dần dần hình thành nên hình dáng một con , ngũ quan cũng theo thời gian trôi qua mà càng lúc càng rõ ràng hơn...

 

“A Trần, A Nhiên..."

 

Là giọng dịu dàng và quen thuộc trong ký ức ...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-428.html.]

“Mẹ...

 

Mẹ ơi?"

 

Tiếng gọi vang lên, khiến Ôn Trần vốn đang bất động đất đột nhiên bật dậy.

 

Cậu định thần về phía phụ nữ bên cạnh Tô Hề, dung mạo và nụ quen thuộc , bàn tay đặt bên sườn âm thầm nắm c.h.ặ.t...

 

“Tô Hề, diện mạo của phụ nữ đó?

 

Ồ..."

 

Nói đến một nửa, như đột nhiên phản ứng , căm hận lườm Ôn Nhiên:

 

“Là em, là em cho cô đúng ?

 

Chuyện về 'Sứ giả của Thần' cũng là em kể !

 

Hừ, phụ nữ đó thể vì một yếu đuối như cô mà hy sinh tính mạng, thật là ngu xuẩn!

 

Chúng rõ ràng nắm giữ những chuyện về tu chân, vì cái sứ mệnh ch-ết tiệt đó mà bỏ mặc !

 

Ngu ngốc!"

 

Ôn Nhiên đáp lời, chỉ dùng đôi mắt mang theo nỗi nhớ nhung nồng đậm, chớp mắt ảo ảnh của .

 

Bởi vì dù cũng là ảo ảnh, trong ảo ảnh thật, bà sẽ suy nghĩ, nhiệt độ, cũng sẽ đáp lời...

 

Cho nên, bóng dáng của Ôn Tri vì tiếng chất vấn của Ôn Trần mà dừng động tác, chỉ tiếp tục diễn biến theo tình tiết dường như thiết lập sẵn.

 

“Khi các con thấy bức thư , e là...

 

rời xa các con .

 

Ôi~ thật ngắm nụ của các con thêm nữa, thật tiếp tục ở bên cạnh các con trưởng thành, nhưng thời gian của còn nhiều nữa ..."

 

“Có ý gì?

 

Mẹ gạt !

 

Tại đến tận bây giờ vẫn còn dối?

 

Rõ ràng là bỏ rơi bọn con!"

 

Môi Ôn Trần chút run rẩy, gào thét một cách cuồng loạn, rõ ràng đối phương chỉ là một ảo ảnh, nhưng ... vẫn nhịn mà bộc phát những cảm xúc tích tụ bấy lâu nay tận đáy lòng.

 

Tuy nhiên... cái bóng vẫn cứ tự lời của , hề cho câu trả lời.

 

“Các con hiện giờ chắc hẳn lớn nhỉ, cao lên ...

 

trưởng thành thành những trai khỏe mạnh , ... sống ?"

 

“Vào khoảnh khắc các con thấy tờ thư , tin rằng các con lớn , cũng bí mật ẩn giấu ."

 

Ôn Tri vẫn dùng giọng dịu dàng như xưa, kể nguyên do của sự việc.

 

Hóa , tổ tiên của Ôn thị từng thật sự sống trong thời đại tu chân thượng cổ, cả gia đình họ đời đời đều tinh thông thuật bói toán, nhưng tuổi thọ cực kỳ ngắn ngủi.

 

Đến bây giờ, truyền thừa cũng chỉ còn một Ôn Tri, vì cha bà cũng qua đời từ vài năm .

 

Dù chuyện tu chân theo thời gian vài trăm triệu năm, thậm chí hàng tỷ năm, đến nay sớm chìm lấp trong dòng sông dài của lịch sử, hiếm đến.

 

nhà họ Ôn là một ngoại lệ.

 

Họ một sứ mệnh truyền từ tổ tiên, đó là:

 

“Một ngày nào đó trong tương lai, thế giới sẽ đón nhận một hủy diệt, tức là:

 

Ngày tận thế.”

 

 

Loading...