Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 386

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:08:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thỏi vàng thời gian, !”

 

Tiếp đó, quát lớn một tiếng, khí xung quanh trong nháy mắt như đông cứng , còn lưu động.

 

Tất nhiên chỉ khí, ngay cả những quần chúng xung quanh, các cán bộ xem thi đấu đài cao, trọng tài một bên, mặt trời bầu trời, bụi bặm rơi rụng... tất cả thứ đều giống như nhấn nút tạm dừng, giữ nguyên vị trí cũ.

 

Có những cư dân đang thảo luận nhỏ cứ thế há miệng, chữ tiếp theo dường như sắp thốt khỏi miệng, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế đó.

 

Trong đó, cũng bao gồm cả Tô Hề.

 

Chỉ thấy phụ nữ mặt cứ thế ngây tại chỗ, khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành vẫn còn lưu biểu cảm nửa nửa , sừng sững tại chỗ như một bức tượng mẫu.

 

Lúc , cả quảng trường, duy nhất thể cử động chỉ một Đặng Xuyên.

 

Hắn bước những bước chậm rãi, từng bước một tiến về phía Tô Hề, nụ dữ tợn nơi khóe miệng tài nào kìm nén nữa.

 

“Tô tiểu thư quả thực là một đại mỹ nhân nha, nếu vì năng lực và thời gian của hạn, thật sự ...”

 

Nghĩ đến đây, Đặng Xuyên lộ một biểu cảm dâm tà ác độc:

 

“Tuy thời gian đủ, chỉ đầy năm phút, nhưng thời gian để sờ soạng vài cái, cởi sạch quần áo của cô thì vẫn .

 

Nghĩ đến lúc cô đột nhiên phát hiện trần truồng xuất hiện mặt công chúng, ngay cả quả cầu bên hông cũng cướp mất, dáng vẻ kinh hoàng lúc đó, thật sự mong đợi vạn phần...”

 

“Ha ha ha ha!”

 

Sau khi phát một tràng d-âm đ-ãng, liền vươn đôi bàn tay tà ác chụp về phía ng-ực Tô Hề...

 

“Chát!!!”

 

“Ư...

 

á!!!”

 

Đột nhiên, một tiếng đ-ánh thịt lợn và tiếng thét t.h.ả.m thiết của đàn ông cùng lúc xuất hiện trong gian tĩnh lặng.

 

Chỉ thấy phụ nữ vốn dĩ đang im nhúc nhích , bỗng nhiên nở một nụ quái dị, đó vung một dải dây leo quất mạnh đôi bàn tay heo thối tha ghê tởm của Đặng Xuyên.

 

Ngay đó, bóng kiếm Hàn Nguyệt trong tay Tô Hề bay lượn, mấy đạo kiếm quang màu xanh thẳm mãnh liệt đ-ánh thẳng khoeo chân của gã đàn ông——

 

“Bùm!”

 

Kiếm quang đ-ánh mạnh gân thịt của , cảm giác đau đớn mãnh liệt ập đến, khiến Đặng Xuyên kìm đôi chân mềm nhũn, cứ thế quỳ xuống mặt Tô Hề!

 

“Ái chà chà...

 

Đặng đội trưởng, gì mà hành đại lễ thế ?

 

Thật khiến ngại quá mà~”

 

Tô Hề rủ mắt xuống, cô cũng hạ thủ quá nặng, chỉ khiến đối phương đau đớn đến mức thể hành động mà thôi.

 

Nếu là bình thường, kẻ dám ý đồ với , cô dù g-iết ch-ết đối phương thì cũng khiến chúng mất nửa cái mạng.

 

Còn việc tại hiện tại hạ thủ tuyệt tình, cô tự nhiên dự tính khác...

 

“Cô... thể cử động?”

 

Lúc Đặng Xuyên còn chút sức lực nào, thậm chí cảm thấy thể sử dụng nổi một chút dị năng nào!

 

Cảm giác vô lực và sợ hãi khi khác mặc xác c.h.é.m g-iết khiến ngừng run rẩy!

 

Theo lý mà , năng lực của thời gian tạm dừng, trong thời gian ngắn , thể nào thoát khỏi sự khống chế của trường thời gian của .

 

mà...

 

Người phụ nữ trông vẻ tầm thường mắt , thể tự ý hành động trong lĩnh vực thời gian của !

 

Điều thể khiến hoảng sợ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-386.html.]

 

“Chậc chậc chậc, chỉ bấy nhiêu bản lĩnh thôi ?

 

Hiện tại... câu ngoài trời còn trời, còn , hiểu ?”

 

Tô Hề trực tiếp trả lời lời của đối phương, mà đưa ngón tay khẽ b.úng, tiếp đó một đạo kim quang hiện từ trán cô, đó với tốc độ cực nhanh đ-âm thẳng thái dương của Đặng Xuyên.

 

“Cô gì?

 

gì!!

 

Đừng... cô... cô thể g-iết , á!!!”

 

Đạo kim quang theo sự chuyển động của cổ tay cô đ-âm thẳng dây thần kinh não của đối phương.

 

Trong khoảnh khắc, một luồng đau đớn như điện giật và nỗi khổ sở như vạn con kiến gặm nhấm truyền đến từ khắp các bộ phận c-ơ th-ể Đặng Xuyên, lúc chỉ cảm thấy đau đến mức sắp ch-ết .

 

Tiếng thét t.h.ả.m thiết vang lên ngớt, nhưng Tô Hề vì thế mà dừng động tác tay .

 

Mấy chục giây , Đặng Xuyên nôn một ngụm m-áu tươi, đẫm mồ hôi yếu ớt mặt đất, như một con sâu bướm vẫn ngừng co giật.

 

“Chưa ch-ết chứ?

 

vẫn còn sống sờ sờ đó, dậy quỳ cho hẳn hoi!”

 

Tô Hề đôi môi đỏ mọng khẽ mở, thốt một lời mang giọng điệu lệnh, trong âm điệu cũng chứa chút ấm nào.

 

Chương 324 Hai trận thắng liên tiếp

 

điều kỳ lạ là, tuy trong lòng Đặng Xuyên sợ hãi, nhưng đối mặt với sự sỉ nhục như , vẫn kháng cự.

 

Nghĩ đến thời gian cũng sắp hết, sắp khôi phục , cũng sợ, thế là liền mặt đất giả ch-ết, đồ rằng cô cũng dám g-iết .

 

Tuy nhiên...

 

“Bùm...”

 

Lại là một tiếng vang trầm đục, c-ơ th-ể thế mà tự chủ , nhịn đau đớn dậy quỳ xuống, mặc cho ý chí của chống đối thế nào chăng nữa, cũng thể kháng cự mảy may!

 

“Anh dường như cam tâm?

 

Đừng nghĩ đến chuyện phản kháng nữa.”

 

Vẫn là giọng lạnh lùng đó, nhưng khiến khỏi rùng .

 

“Cô... cô rốt cuộc dùng yêu pháp gì, tại thể phản kháng cô?”

 

Hiện tại, thế mà ngay cả tâm tư phản kháng cũng sinh nổi một chút nào nữa!

 

Không hiểu , đối mặt với phụ nữ mắt, trong đầu chỉ một ý nghĩ duy nhất, đó chính là:

 

phục tùng.

 

Không là sự phục tùng của kẻ yếu đối với kẻ mạnh, mà là sự phục tùng thứ gì đó ép buộc trói buộc!

 

Hắn cảm thấy giống như một con rối dây, mà chủ nhân đang cầm đầu dây điều khiển chính là Tô Hề mắt!

 

“Ồ, cũng cần căng thẳng, sẽ nguy hiểm đến tính mạng của , dù thì năng lực của đối với vẫn còn khá hữu dụng.”

 

Tô Hề nhàn nhạt đáp một câu đó tiếp tục lên tiếng:

 

“Thời gian sắp hết nhỉ?

 

ước tính còn hơn một phút nữa năng lực của sẽ giải trừ, ngắn gọn thôi.

 

Anh cưỡng ép ký kết khế ước nô lệ, hiện tại chỉ thể theo mệnh lệnh của .

 

Nếu , tin rằng trải nghiệm cảm giác trái tim đột nhiên nổ tung ~”

 

 

Loading...