Một trong hai phụ nữ để tóc mái bằng nhịn lên tiếng mỉa mai:
“Đường lớn thế cô tự , mặt dày mở miệng hỏi đường , trong mạt thế cái gì mà cần tiền chứ, là cô lấy vật tư đổi ?"
Lời phát biểu não chỉ khiến Tô Hề cạn lời, mà ngay cả hai đồng hành của cô cũng mang sắc mặt vui.
Gã thanh niên giơ tay vỗ mạnh lưng cô một phát, ánh mắt hung ác lườm cô một cái, lúc mới cô sợ hãi mà thoát khỏi trạng thái mất kiểm soát .
Nhìn phụ nữ thất sắc kinh hoàng, Tô Hề khẳng định, phụ nữ sợ đàn ông , thì e rằng cũng chút lai lịch nhỏ.
“Thật ngại quá mỹ nữ, em gái tính tình chuyện là như nhưng ý , cô cũng mạt thế đến đều dễ dàng gì, cô đừng để tâm nhé!"
Gã thanh niên để tóc húi cua, cằm còn một chỏm râu nhỏ, lông mày rậm mắt to trông cũng chính trực, chuyện chút chân chất, nếu lưu ý thì thực sự dễ cái dáng vẻ lừa gạt.
“Không , đúng là cũng vội vàng, là địa phương , đường tỉnh A ?"
Tô Hề lắc đầu, nhếch môi nở một nụ dịu dàng, cho gã tóc húi cua đến ngây .
“...
đúng đúng, chúng là địa phương, thực chúng chính là sống sót của Căn cứ Bình An cách đây xa, ngoài nhiệm vụ, kết quả tình cờ gặp các ."
Gã tóc húi cua chằm chằm dung mạo của Tô Hề với vẻ mặt bỉ ổi, miệng mấp máy giải thích.
Tô Dụ cảm thấy em gái bảo bối của mạo phạm, dùng đôi mắt lạnh lẽo lườm gã tóc húi cua một cái, đó ấn Tô Hề dựa lưng ghế tự nhô :
“Vậy thì phiền đưa chúng qua đó, sẽ trả thù lao dẫn đường cho ."
Lần đến lượt hai phụ nữ kinh ngạc, họ bao giờ thấy đàn ông nào trai đến thế!
Sự tà mị mất nét quyến rũ của đàn ông, gọng kính bạc khiến cả toát lên thở của sách vở.
Cú sốc nhan sắc đột ngột khiến tâm tư họ trở nên sôi sục, tức thì sắc mặt đỏ bừng, từ đó càng thêm ghen tị với Tô Hề.
Người chỉ bảo dưỡng da dẻ , mà ngay cả cũng sạch sẽ như , cả đều toát một cảm giác cấm d.ụ.c, qua là dị năng giả thực lực mạnh mẽ.
Mà đàn ông tuấn và lợi hại như , mà b.a.o n.u.ô.i phụ nữ mắt , thật quá bất công!
Thấy hai phụ nữ chằm chằm trai với vẻ mê trai, Tô Hề vui, trai nhà cô cũng là hạng mà cái loại nhược trí thể tơ tưởng ?
“Hỏi đấy, điếc hết thấy ?
Cứ chằm chằm khác như là bất lịch sự!"
Nghe thấy giọng điệu mấy thiện của Tô Hề, hai phụ nữ lập tức lộ vẻ vui, chẳng qua chỉ là một chút thôi cần thiết ?
Chẳng là sợ cướp mất !
Thiếu nữ tóc mái bằng lập tức bất mãn lên tiếng mỉa mai:
“Cô quản rộng quá đấy, mắt mọc chứ mọc cô , thích thì , hiện tại cô đang cầu mới đến chúng , ơn thái độ của cô một chút!"
Người phụ nữ tóc uốn sóng bên cạnh cũng phụ họa theo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-265.html.]
“ thế đúng thế, chúng là lòng giúp các chỉ đường đấy, nếu cô còn như thì chúng mặc kệ luôn."
là hai phụ nữ ngu ngốc!
Tô Hề thực sự thấy nực , hai thực sự phái để lừa gạt sống sót về căn cứ ?
Với cái chỉ thông minh , thể lừa chắc hẳn đầu óc cũng chút vấn đề.
Mặc dù trong lòng cạn lời và định chấp nhặt với loại ngớ ngẩn , nhưng mặt cô vẫn giả vờ một vẻ mặt tức giận:
“Anh, chúng thôi, thèm hỏi đường họ nữa, em thà vòng ch-ết ở đây cũng gặp họ nữa."
Nói xong, cô còn bĩu môi, diễn cái điệu bộ đại tiểu thư kiêu kỳ đến mức nhuần nhuyễn.
“Hả?
Các... các là em ?"
Thiếu nữ tóc mái bằng khi cô gọi trai thì cả đờ , cô cứ tưởng đối phương là tình nhân b.a.o n.u.ô.i cơ, hèn chi thể sống sót bình an vô sự như , hóa là một đứa trẻ nuông chiều quá mức!
Gã tóc húi cua thấy đối phương , lúc cũng hoảng hốt, tức giận lườm hai phụ nữ một cái, thầm nghĩ lát nữa về sẽ dạy dỗ hai con mụ .
“Cái đó, mỹ nữ soái ca, đừng giận đừng giận, hai họ ý gì khác .
Chúng đều là nhân loại, lý nên giúp đỡ lẫn , mặt họ xin cô, là cứ theo chúng đến căn cứ , ở đó bản đồ chi tiết của địa phương thể đưa cho ."
Hai cũng phản ứng , họ vội vàng lên tiếng cứu vãn:
“ đúng , là chúng đúng, xin nhé!"
“Vị soái ca ca và tiểu tỷ tỷ , là hiểu chuyện, tính vốn thẳng thắn, cô đừng để tâm, coi như bồi thường đưa đến căn cứ nhé, ở đó còn an hơn nữa."
Nhìn ba đổi sắc mặt trong nháy mắt, khóe môi Tô Hề từ từ cong lên, cô tiếp tục bóp giọng dùng một giọng điệu tùy hứng đáp :
“Vậy , nể tình các thành tâm thành ý xin như , chúng miễn cưỡng theo các đến căn cứ một chuyến ."
Chương 221 Kế hoạch
“Xì, còn tưởng là chúng cầu gì cô bằng."
Người phụ nữ tóc mái bằng khi thấy dáng vẻ đại tiểu thư của Tô Hề thì nhịn nhỏ giọng lầm bầm một câu, nhưng lập tức ánh mắt của gã đàn ông bên cạnh ngăn .
“Vị mỹ nữ , căn cứ ở cách đây xa, nhưng bộ thì vẫn cần một thời gian, cô xem là..."
Gã tóc húi cua mặc dù hết câu, nhưng ý tứ trong lời đó thể hiện rõ ràng, lên xe của nhóm .
“Soái ca, chúng bộ cũng khá mệt , là đưa chúng cùng , dù chúng cũng chỉ đường cho các ?"
Dường như cảm thấy cách diễn đạt của gã đàn ông quá súc tích, phụ nữ tóc mái bằng bên cạnh trực tiếp lên tiếng yêu cầu, đó mang vẻ mặt mong chờ về phía Tô Dụ.
Đi bộ tương đối chậm cũng là một phần nguyên nhân, nhưng gã tóc húi cua chủ yếu là mượn cơ hội để thăm dò tình hình đối phương.
Ngồi cùng một chiếc xe, thể thông qua trò chuyện để tìm hiểu rõ hơn về lượng , cấp bậc dị năng của đối phương một cách thuận tiện hơn."