“Cô vội vàng giơ tay , chút áy náy chạm chỗ Mục Vũ Thần đ-ập trúng.”
“Cái đó, thật xin nha, ... ái chà....!!!"
Tô Hề còn kịp xong, cô chân trái vấp chân , đó đầu gối va góc ghế đau đến mức rên khẽ một tiếng, c-ơ th-ể mất kiểm soát đổ về phía ——
“Rầm!"
“Loảng xoảng loảng xoảng..."
Tô Hề cả cứ như đè lên Mục Vũ Thần.
Thêm đó, động tác đó của đối phương là nghiêng Tô Hề, điều dẫn đến trọng tâm c-ơ th-ể vững, cũng ngã nhào xuống đất cùng với Tô Hề.
Cảm giác đau đớn như dự đoán ập đến, tay là l.ồ.ng ng-ực rắn chắc mềm cứng.
Mặt Tô Hề áp ng-ực Mục Vũ Thần, đôi bàn tay nhỏ nhắn thật khéo léo ấn ngay bụng .
Gần như theo bản năng, Tô Hề nhẹ nhàng sờ sờ, thầm tán thưởng trong lòng:
“Ừm... tệ tệ, cơ bụng, sờ cảm giác .”
Có lẽ là biểu cảm của Tô Hề quá mức “biến thái", nước miếng sắp trào từ khóe môi, khiến khuôn mặt vốn dĩ đỏ bừng của Mục Vũ Thần càng thêm đỏ hơn.
“Cậu... , đang cái gì !
Còn mau từ dậy?"
Mục Vũ Thần dường như thẹn quá hóa giận mà một cách hung dữ.
dù giọng điệu dữ dằn, đôi mắt vô thức liếc sang một bên cùng với khuôn mặt đỏ bừng vẫn phản bội suy nghĩ thật sự trong lòng lúc .
“Ách... xin xin !"
Tô Hề vội vàng dời bàn tay từ cơ bụng của đối phương sang chính giữa l.ồ.ng ng-ực, dùng đôi tay nhỏ nhắn ấn lên đó để lấy đà dậy.
“Cái đó, bạn học Mục, chứ?"
Tô Hề nghĩ họa là do gây , dù thế nào cô cũng bày tỏ sự quan tâm ngay lập tức chứ thể chỉ mải mê cảm nhận cơ bụng của .
“Ưm...
ửm?"
Kỳ lạ là, Mục Vũ Thần phát một tiếng hừ nhẹ từ cổ họng, là đau đớn, hình như là hổ và thoải mái?
Suy nghĩ một lúc, Tô Hề cảm thấy đôi bàn tay dường như đang ấn ngay chính giữa hai bên ng-ực của .
Cảm giác nhô lên ở lòng bàn tay khiến não cô hình trong giây lát, trong lúc bốn mắt , bầu khí ngượng ngùng mờ ám lan tỏa trong trung...
Khoảng cách giữa Tô Hề và Mục Vũ Thần chỉ vỏn vẹn vài centimet, thậm chí đầu Tô Hề chỉ cần cúi xuống một chút là mũi và môi của hai thể chạm .
Tình tiết m-áu ch.ó trong phim truyền hình xảy !
Chỉ là cô giống trong phim màn ngã xuống là nhất định hôn mà thôi.
“Cái đó cái đó... ... cố ý ..."
Nhận dường như ấn chỗ nhạy cảm của nam sinh, Tô Hề lắp bắp giải thích, theo bản năng dời đôi tay khỏi l.ồ.ng ng-ực .
Cũng chẳng , mỗi đối mặt với Mục Vũ Thần, Tô Hề cảm thấy đầu óc như bay tận đẩu tận , luôn tự chủ mà một vài chuyện ngớ ngẩn.
Quả nhiên, cô dời tay , c-ơ th-ể mất điểm tựa đổ ập xuống nữa!
“Suỵt..."
Cảnh môi chạm môi xảy , trán của Tô Hề đ-ập thẳng mũi và cằm của Mục Vũ Thần.
Mục Vũ Thần hít một ngụm khí lạnh, đau đến mức gầm lên một tiếng:
“Tô Hề!
Cậu... còn mau từ cút xuống!
Cậu định đến bao giờ nữa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1297.html.]
Tô Hề ôm trán vội vàng lật từ Mục Vũ Thần lăn xuống đất, trán truyền đến cảm giác ươn ướt, trong lòng cô vang lên hồi chuông cảnh báo:
“Không xong xong !
Chắc là nước mũi nước miếng chứ!”
Mãi đến khi thấy Mục Vũ Thần dính m-áu nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, cô mới nhận :
“Mục Vũ Thần chảy m-áu cam !
Còn là do đ-ập trúng nữa!
Mình chính là thủ phạm!”
Hay thật, nữ chính ngốc bạch ngọt chính là bản ?
Lúc cũng lo nhiều, Tô Hề vội vàng rút một tờ giấy trong ba lô , xổm bên cạnh Mục Vũ Thần cẩn thận giúp lau m-áu cam.
“Xin xin , thật sự cố ý tin ..."
Tô Hề giúp Mục Vũ Thần lau m-áu cam cẩn thận hỏi.
Dù Mục Vũ Thần cũng là trùm trường thực thụ, chọc sẽ xui xẻo đến mức nào !
Ở thế giới của cô, Mục Vũ Thần cô tin tưởng đối phương sẽ hại trách móc cô, nhưng cái mắt thì...
Nhìn những đường nét ngũ quan quen thuộc thu nhỏ theo tỷ lệ đó, Tô Hề là Mục Vũ Thần mà cô quen .
một cách kỳ lạ, Tô Hề vẫn cảm giác quen thuộc với , cảm giác vẫn khiến trái tim cô kìm mà lỡ nhịp.
Nạn nhân Mục Vũ Thần dính nửa mặt đầy m-áu đang đen mặt mặt đất, giọng mấy thiện cảm:
“Người phụ nữ ngu ngốc như mới thấy đầu đấy!
chẳng qua chỉ gọi một tiếng, thể tạo một chuỗi phản ứng dây chuyền dài như !"
Mặc dù miệng ngừng chê bai, nhưng c-ơ th-ể đất vẫn ngoan ngoãn để Tô Hề lau chùi giúp .
“Phụt..."
Tô Hề nhịn bật thành tiếng.
“Cậu cái gì?"
Mục Vũ Thần khẽ nheo mắt, ánh mắt cảnh cáo.
Tô Hề híp mắt trả lời:
“Không gì gì, chỉ cảm thấy giống với trùm trường trong lời đồn cho lắm, còn... chút đáng yêu nữa chứ."
“Đáng yêu?"
Mục Vũ Thần tự nhiên liếc đầu sang một bên:
“Cậu dám bảo đáng yêu ?
Hừ, là đầu tiên đáng yêu đấy..."
“Thật ?
Có lẽ góc thẩm mỹ của kỳ quặc chăng..."
Sau khi lau sạch vết m-áu cuối cùng mặt Mục Vũ Thần, Tô Hề đưa tay đỡ đối phương dậy, sang trái ngó sang một hồi gật gật đầu :
“Ừm... tệ tệ, vẫn là khuôn mặt trai đó, hủy dung yên tâm !"
Mục Vũ Thần thầm nghĩ:
...
còn cảm ơn nữa đúng ?
“ , lúc nãy gọi chuyện gì ?
Chúng trì hoãn lâu như , và chú tài xế chắc đang đợi sốt ruột ."