Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1256

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:18:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chỗ khắc chữ thật !

 

Để xem...

 

Tạ...

 

Xuân...

 

Hoa... ngày 23 tháng 6...”

 

“Ôi đúng đúng , cái tên chẳng là vợ nhà Vương Đại Minh !

 

Cái thể là vòng của bà già nhà !

 

Làm thể chứ!

 

Chẳng lẽ bà già nhà còn đặc biệt khắc tên con dâu lên vòng ?

 

Chẳng bảo đó là bảo bối để dành cho thằng cháu nội lấy vợ , tên con dâu ở đây !”

 

Lời thốt , trường xôn xao.

 

Gia đình Vương Đại Minh phen ngây , họ thế nào cũng ngờ tới chiếc vòng sắp xếp đó biến mất , thế mà đột nhiên nhảy một chiếc vòng từng thấy bao giờ!

 

“Sao... thể!

 

Không thể nào, thể nào , rõ ràng là Đại Nha trộm vòng của bà nội nó mà!

 

chắc chắn, trong chuyện tuyệt đối vấn đề!”

 

Tạ Xuân Hoa xông đến mặt bà Tôn giật phắt chiếc vòng , bà lật lật xem xét kỹ lưỡng, lúc mới phát hiện chiếc vòng quả thực chỗ khác biệt so với chiếc vòng ở nhà.

 

“Sao thế ?”

 

Chiếc vòng đó rõ ràng là do bà đích đặt giường Tô Hề mà, giờ biến dạng thế !

 

Vòng vàng ngoại hình đều na ná , cộng thêm đây là chuyện họ sắp xếp từ , nên lúc tìm thấy dây chuyền vàng và bông tai thì mấy mới nghi ngờ quá nhiều.

 

Giờ nghĩ , dây chuyền và bông tai đều thấy , lòi một chiếc vòng kỳ quặc.

 

Nếu lúc đó họ thể quan sát kỹ hơn, định thần thể nhận sự khác biệt giữa hai chiếc vòng.

 

Tô Hề bộ dạng kinh ngạc của họ chỉ thấy nực .

 

Chẳng là sẽ kinh ngạc ?

 

Chuyện vốn dĩ chắc như đinh đóng cột đột nhiên xoay chuyển tình thế, còn hùng hồn tuyên bố giờ chỉ trố mắt .

 

“Hức hức hức, , con chẳng qua là chuẩn một món quà sinh nhật cho thôi mà.”

 

Tô Hề đến mức thở thông.

 

“Quà sinh nhật cái gì!

 

Mày chuẩn quà cho tao mày sớm?

 

Vương Đại Nha, mày cố ý !”

 

Thấy Tạ Xuân Hoa điều Tô Hề cũng giận, cô sụt sịt giải thích:

 

“Con chẳng dành cho một sự bất ngờ , thế nên mới với .

 

Ai ngờ... ai ngờ xảy cái chuyện .

 

Mẹ, giờ rốt cuộc thể tin con ?

 

Mọi đều đang đấy, con căn bản trộm đồ của , con cũng tại em trai cứ nhất định vu khống tận mắt thấy con trộm nữa.”

 

Tạ Xuân Hoa vẫn chịu buông tha, lên tiếng tiếp tục chỉ trích:

 

“Không liên quan đến Tiểu Bảo, Tiểu Bảo cũng thể là nhớ nhầm thôi.

 

Hơn nữa mày cho tao , cái vòng của nhà tao rốt cuộc biến ?

 

Ban ngày ban mặt đều ở cùng , chỉ mày từng phòng ngủ bên trong thôi, mày mày thì còn ai đây nữa!”

 

Chương 1071 Mẹ nuôi đ-ánh

 

“Chứng cứ rành rành mắt , , vẫn nhất định nghi ngờ con đúng ?”

 

Tô Hề ngước mắt Tạ Xuân Hoa, trong mắt đầy vẻ cam tâm và thất vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1256.html.]

 

“Mày tao như thế là ý gì?

 

Sao hả, trong nhà mất đồ chẳng lẽ quyền nghi ngờ một chút !

 

Em trai mày tuổi còn nhỏ, nó thể nhầm nhưng tuyệt đối sẽ dối, trẻ con dối .”

 

Tạ Xuân Hoa tiếp tục.

 

ơi, chiếc vòng cũng thấy đấy, chính là món quà sinh nhật con chuẩn .

 

Em trai thấy con trộm đồ của bà nội, nhưng con từ đầu đến cuối từng phòng ngủ, thấy ?

 

Con thương em trai, giờ con còn chẳng con ruột của , thiên vị cũng là bình thường.

 

thiên vị đến cũng thể mặc kệ em trai vu khống con như chứ!”

 

Tô Hề lóc kể lể nức nở:

 

“Con ở với bao lâu nay, kiểu gì cũng chút tình cảm chứ, những thứ vàng bạc đó là em trai mang chơi mất thì ?

 

Nếu xem, tại trong phòng con những thứ mất đó!

 

Mọi nếu vẫn tin, cứ việc phòng con mà lục soát, tuyệt đối thể !

 

Vu khống khác, là chuyện bằng chứng cứ đấy...”

 

Câu cuối cùng Tô Hề giọng nhẹ, chỉ hai bọn họ mới thấy .

 

Thấy Tô Hề chắc nịch như , phản ứng đầu tiên của Tạ Xuân Hoa chính là đối phương !

 

“Có mày ?

 

Hôm nay mày là cố ý!

 

Không thể nào, thể nào ...

 

Những thứ đó rõ ràng là tao đích đặt trong, tao...”

 

Nói một nửa Tạ Xuân Hoa đột nhiên bịt c.h.ặ.t miệng , bà đó mới nhận lỡ lời nhưng quá muộn.

 

“Mẹ... , cái gì cơ!”

 

Đồng t.ử Tô Hề đột ngột co rụt , cô đau đớn ôm ng-ực lùi vài bước, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây từng giọt từng giọt rơi xuống.

 

Cộng thêm bộ quần áo rách rưới cô đang mặc và hình đơn mảnh, cả cô yếu ớt giống như một tờ giấy mỏng manh chỉ cần một cơn gió thổi qua là bay mất.

 

“Mẹ... là chính trộm đồ đích đặt gầm giường con ...

 

Tại !

 

Mẹ, tại như !”

 

C-ơ th-ể run rẩy một hồi, Tô Hề cứ thế ngả , bà Tôn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy ôm lòng.

 

“Cái gia đình đúng là cái loại gia đình kỳ quặc nhất từng thấy!

 

Cho dù con bé con ruột của các thì cũng thể chà đạp như chứ?

 

Đứa trẻ các nhặt về nuôi lớn quả thực là nên ơn, bình thường các khắt khe với nó chúng cũng đều phong phanh, nhưng bây giờ thì thật sự là quá đáng lắm .”

 

Bà Tôn nghiêm giọng :

 

“Làm gì cha nào trộm đồ cố ý đặt phòng con cái để vu khống con cái chứ?

 

Đại Nha rốt cuộc với các mà khiến các hận nó đến thế!”

 

“Đứa trẻ là đứa trẻ , nhưng bậc phụ thì... chậc chậc chậc, cha nào thì con nấy thôi, hèn chi Đại Nha con ruột của các .

 

Người là trẻ con mà còn nghĩ đến chuyện dành tiền mua quà cho , kết quả cha thì , hận thể cho đứa trẻ bại danh liệt, con ruột đúng là thương mà.

 

thấy chẳng ai dám gả nhà Lai Phúc nhà , chắc là cũng chẳng giáo d.ụ.c loại lành gì.”

 

“Không... , nhầm!

 

lỡ miệng, lỡ miệng thôi...”

 

Tạ Xuân Hoa liên tục lắc đầu, bà xua tay lùi , lắp bắp giải thích:

 

“Ý đích lục soát phòng, nhịu nên sai, ...”

 

 

Loading...