Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1234

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:17:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

để duy trì thiết lập nhân vật, Tô Hề vẫn gượng ép kéo căng khóe miệng, đôi mắt to ngấn nước Trần Đức Dương, nhỏ giọng :

 

“Ông nội, điện...

 

điện thoại là cái gì ạ?

 

Cháu từng thấy thứ bao giờ, cháu hiểu..."

 

xoa đôi bàn tay nhỏ gục đầu xuống, cảm giác quẫn bách mãnh liệt khiến những xung quanh đều cảm thấy chút ngượng ngùng.

 

Diệp Tư Vũ hổ ?

 

Mục đích những lời chẳng là để cảnh cáo , cô - Vương Đại Nha chỉ là một con nhóc từ nông thôn lên, một trời một vực với thành phố.

 

Thậm chí ngay cả điện thoại là cái gì cũng rõ, nếu hòa nhập với thì còn kém mười vạn tám nghìn dặm.

 

Dùng giọng điệu hạ thấp để chèn ép Tô Hề, khiến cô tự ti, hèn nhát.

 

Hì hì...

 

Ở nơi khác thấy, khóe miệng đang cúi thấp của Tô Hề nhếch lên.

 

Nếu là Tô Hề kiếp , lẽ cô thực sự sẽ vì những điều mà tự ti và hèn nhát, cảm thấy xứng với Trần Đức Dương.

 

Tuy nhiên, Tô Hề hiện tại là linh hồn của kiếp , cô tuyệt đối sẽ để tâm đến những vật ngoài .

 

Nếu Diệp Tư Vũ chèn ép cô, cô tự ti, cô liền tự ti cho đối phương xem!

 

“Nhà cháu nghèo, từng thấy đồ đạc ở thành phố.

 

Cháu điện thoại hình như là thứ tương tự như điện thoại bàn, dùng để liên lạc từ xa ạ?

 

Bố đồ cũng sẽ với em trai , cho nên nhiều thứ cháu đều ...

 

Xin ông nội, cháu... cháu ông mất mặt ạ?"

 

Giọng của Tô Hề càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng gần như thể sánh ngang với tiếng muỗi kêu, dáng vẻ cúi đầu của cô khiến cảm thấy vô cùng đáng thương.

 

“Ôi bảo bối của ông, đừng đừng ..."

 

Nhìn thấy vẻ mặt của Tô Hề, Trần Đức Dương cảm thấy trái tim như thắt .

 

Đặc biệt là tuổi thơ của cô nét tương đồng kỳ lạ với chính ông, điều khiến Trần Đức Dương càng thêm thương xót Tô Hề.

 

Đại Nha , em đừng buồn nữa~"

 

Diệp Tư Vũ thấy bộ dạng của Tô Hề, trong lòng sảng khoái đến nhường nào, cô giả vờ giả vịt lên tiếng an ủi:

 

“Đều tại chị , là chị suy nghĩ chu sai lời mới khiến em khó chịu...

 

Xin nhé, chị quên mất cảnh gia đình của em.

 

cả!

 

Đại Nha , về chị sẽ tặng em một chiếc điện thoại, đến lúc đó em thể giống như tụi chị !

 

Tụi chị sẽ coi thường em, cũng sẽ thấy em gì khác biệt với tụi chị !"

 

Tiếp đó, cô bước tới nắm lấy tay Tô Hề, giọng điệu dịu dàng mở lời:

 

“Đợi khi em lên thành phố thì cần lo lắng, chị sẽ chăm sóc em thật , cũng coi như bù đắp cho hiểu lầm đây của chị đối với em.

 

Em hiểu cứ việc hỏi chị, chị nhất định sẽ đối xử với em."

 

Oẹ...

 

Đối diện với khuôn mặt giả tạo , Tô Hề suýt chút nữa thì nôn !

 

Rõ ràng trong lòng hận đến ch-ết , nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ như chị em tình thâm để buồn nôn!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1234.html.]

Muốn buồn nôn chứ gì, ai mà ?

 

Chương 1052 Dự tính của Diệp Tư Vũ

 

“Diệp tỷ tỷ, chị thật !

 

Mặc dù đây chị hiểu lầm em, còn quên mất em là nông thôn cái gì cũng , nhưng chị thực sự là quá !

 

Chị tặng điện thoại cho em, còn mời em tham gia tụ tập, em thực sự vui lắm!"

 

Tô Hề cảm động lau nước mắt nơi khóe mắt, đồng thời quệt hai cái lên bộ quần áo bẩn thỉu của , khi xác định dính đầy bụi đất bẩn thỉu mới hài lòng nắm lấy bàn tay Diệp Tư Vũ đang đưa .

 

“Em xin cảm ơn lòng của Diệp tỷ tỷ , thật ban đầu em định nhận .

 

để thể liên lạc với , em chỉ đành nhận tấm lòng của Diệp tỷ tỷ ~

 

Yê, em cũng là điện thoại !

 

Diệp tỷ tỷ, em... em sẽ phiền chị chứ?"

 

Nói xong, Tô Hề còn dùng sức xoa xoa tay lòng bàn tay Diệp Tư Vũ.

 

Phen , nước mắt nhầy nhụa lẫn với bụi đất từ quần áo cô bộ đều dính lên tay Diệp Tư Vũ, điều khiến Diệp Tư Vũ vốn ưa sạch sẽ khỏi nhíu mày.

 

chằm chằm đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t, chỉ cảm thấy nổi cả da gà!

 

Cái ... cái cũng quá tởm lợm !

 

Diệp Tư Vũ điên cuồng gào thét trong lòng:

 

“Sao đứa trẻ bẩn thỉu như ?

 

Cái tay ... bùn đất tay, thật sự quá tởm!!!”

 

Trời ạ, loại nhóc dơ bẩn dựa cái gì mà dám nắm tay cô?

 

Chẳng lẽ cái con Vương Đại Nha thế nào là sạch sẽ !

 

Cảm giác dính dớp , cái vết chai thô ráp cọ da đến mức đau ...

 

Không chỉ , con nhóc ch-ết tiệt dám trực tiếp nhận lời tặng điện thoại của ?

 

Mình rõ ràng chỉ là khách sáo một chút thôi, nếu điều thì nên cách giữa hai , trực tiếp ngại ngùng từ chối mới đúng.

 

Sao mặt dày mà đồng ý như thế?

 

Khóe miệng Diệp Tư Vũ giật giật hai cái, cô cố nén xúc động rút tay , nặn một nụ giả tạo:

 

“Hì... hì hì, Đại Nha đừng khách sáo, đây đều là việc chị nên ...

 

Sau em cũng là cháu nuôi của Trần ông nội , mà chị là học trò của Trần ông nội, chúng cũng xem như là nửa chị em, lý nên chăm sóc lẫn ..."

 

“Tuyệt quá!

 

Vậy Diệp tỷ tỷ đừng nuốt lời nhé, em sẽ ở nhà đợi tin của chị~"

 

Tô Hề híp mắt quệt thêm hai nắm bùn tay Diệp Tư Vũ, cũng quên nhấn mạnh một nữa chuyện điện thoại.

 

Nực , lợi mà chiếm là kẻ ngốc!

 

Loại lợi ích đưa tới tận cửa thế cô tội gì nhận?

 

Với cái kiểu của Diệp Tư Vũ, mười phần thì đến tám chín phần cô cũng mua điện thoại quá tệ cho cô, dù chuyện cũng là mặt , nếu mua quá rẻ chẳng trông keo kiệt ?

 

Cho dù là để lấy lòng Trần Đức Dương, cô cũng tỏ hào phóng một chút.

 

Mặc dù chút tiền đối với Diệp Tư Vũ chẳng thấm thía gì, nhưng thể đối phương buồn nôn một phen, trong lòng Tô Hề cũng thấy sảng khoái.

 

“A ha... ha ha ha, em yên tâm, chị sẽ quên , Đại Nha em cứ ở nhà chờ là , chị về cái là sẽ mua cho em ngay lập tức.

 

 

Loading...