Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1207

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:06:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

cứ thế liếc Tô Hề một cái, tiếp:

 

“Thực cũng rõ lắm, vì cách xa, chỉ thể thấy rõ hai họ đang lôi lôi kéo kéo, đó lão nhân liền ngã xuống.

 

Lúc chạy đến đỡ lão nhân sắp rơi xuống đất, lúc mới tránh một t.a.i n.ạ.n xảy .”

 

nghĩ cô bé chắc cũng cố ý , dù đáng thương thế , thể nảy sinh tâm địa độc ác hơn chứ?

 

Lúc đó từ xa dường như thấy mấy chữ như ‘cho cháu... cầu xin ông... tiền...’ các loại, mới định cho cô chút tiền để cô .

 

Nghĩ chắc là đứa trẻ tiền nên thiếu tiền tiêu, thấy lão nhân ăn mặc chỉnh tề nên mới định ăn xin một chút thôi, hazzz...”

 

Diệp Tư Vũ thông minh, mặc dù cô đang vu khống Tô Hề nhưng hề khẳng định chắc nịch lời vu khống của , mà dùng giọng điệu mập mờ để miêu tả.

 

Người từ đến nay đều gian xảo, thông minh và giỏi tính toán đường lui cho .

 

Nếu mười phần chắc chắn, Diệp Tư Vũ tuyệt đối sẽ quá lời, mục đích là để vạn nhất chân tướng đại bạch, cô vẫn còn đường để rút.

 

Cứ lấy vu khống Tô Hề ví dụ, ngộ nhỡ thực sự xui xẻo phát hiện , cô cũng thể giải thích rằng chỉ là bộ quá trình sự việc mà thôi.

 

Diệp Tư Vũ là một thông minh, cô sẽ bao giờ những việc vô ích.

 

Bày nhiều mưu kế như vì cô thực sự sợ hãi Tô Hề - một con nhãi ranh vắt mũi sạch, mà là thói quen cẩn trọng tỉ mỉ hình thành nhiều năm qua.

 

Chỉ là cô ngờ rằng những lời lẽ mập mờ bất nhất của vô tình khiến Vương Thụy và Hà Cẩn càng thêm tin tưởng cô hơn.

 

Họ thực sự tin rằng Diệp Tư Vũ vì quá xa nên rõ, nếu thể trực tiếp vu khống Tô Hề một cách đường đường chính chính, hà tất những lời cũng như ở đây?

 

Nghĩ như , ánh mắt Vương Thụy Tô Hề tràn đầy vẻ chán ghét, khinh bỉ bĩu môi:

 

“Sao hạng lòng lang thú như , thật là đáng giận!

 

Chắc chắn Diệp tiểu thư thấy nó tranh chấp với lão gia t.ử, trong lúc tức giận mới đẩy ông ngã .

 

Giờ thấy chúng cảm ơn cô thì vội vàng nhảy kiếm chút lợi lộc!

 

Người nông thôn đúng là như , nghèo hèn như thể từng thấy sự đời .”

 

Anh chuyện hề khách khí, căn bản nể nang Tô Hề lấy một chút nhan sắc nào, giọng điệu thậm chí còn mang theo sự miệt thị nồng nặc.

 

Quả nhiên, cái con hàng Diệp Tư Vũ đúng là nửa câu cũng nặn nổi một cái rắm nào!

 

Chậu nước bẩn đổ xuống, xung quanh nhân chứng, camera, cô thực sự chẳng cách nào để tự chứng minh trong sạch.

 

Thêm đó, thời điểm hai đến cũng trùng hợp, đúng lúc Diệp Tư Vũ cướp về giả vờ cứu giúp, đang ôm trong lòng.

 

So sánh như , cán cân trong lòng hai tự nhiên sẽ nghiêng về phía Diệp Tư Vũ.

 

Tô Hề cũng chẳng hạng , cô chỉ ấm ức bĩu bĩu môi, khuôn mặt nhỏ nhắn đen nhẻm bẩn thỉu lộ hai con mắt nhỏ sáng lấp lánh.

 

“Không... !”

 

Hai tay cô vung vẩy loạn xạ trong trung, vẻ mặt giải thích nhưng ấp úng giải thích nổi vì quá lo lắng.

 

“Thực sự !

 

Không như thế ... các ... các hiểu lầm !

 

Bệnh của ông cụ uống thu-ốc của thì dùng thu-ốc khác nữa, nếu hiệu quả sẽ giảm nhiều đấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1207.html.]

 

... chỉ cho các những điều thôi, chứ hề báo đáp gì cả...”

 

Bộ dạng ngốc nghếch của một đứa trẻ ở làng quê hẻo lánh Tô Hề diễn xuất vô cùng nhập tâm, thêm đó là vẻ nhút nhát của cô, lúc giống như một đứa trẻ đang sốt sắng.

 

Đừng c-ơ th-ể tuổi thực mười lăm mười sáu, nhưng do suy dinh dưỡng thời gian dài dẫn đến sự phát triển c-ơ th-ể theo kịp, giờ cô mười một mười hai tuổi chắc cũng tin.

 

“Ý cô là lão gia t.ử vẫn là do cô cứu chắc?”

 

Vương Thụy mất kiên nhẫn lườm Tô Hề một cái.

 

...”

 

“Cô nương, dối là đúng !”

 

Không đợi Tô Hề xong, Diệp Tư Vũ một nữa bước lên phía , bất đắc dĩ chớp chớp mắt, cô dùng ánh mắt sâu thẳm chằm chằm Tô Hề, vẫy vẫy ngón tay:

 

“Không dối nhé!

 

từ xa thấy cô và vị lão gia t.ử lôi lôi kéo kéo nhé ~ nếu cô thực sự thiếu tiền thì chị thể giúp đỡ tài trợ cho cô, nhưng cô tuyệt đối cướp đoạt công lao thuộc về đấy ~

 

Nơi của các cô chắc là nghèo lắm nhỉ, nếu để bố cô ở ngoài gây chuyện... hazzz, về nhà chắc chắn sẽ tránh khỏi phê bình .

 

Chị sẽ bảo vệ cô, giúp cô giữ bí mật , cho nên cô cũng một đứa trẻ ngoan ngoãn thành thật nhé ~”

 

Diệp Tư Vũ xong còn định giơ tay lên xoa xoa đầu Tô Hề, nhưng khi thấy đó là vết dầu mỡ và vảy kết thì lập tức rụt tay .

 

“Hazzz...

 

Diệp tiểu thư, cô đúng là quá lương thiện !

 

Cô xem con nhỏ lấy một chút dáng vẻ nhận lòng của cô ?

 

khi còn đang nguyền rủa cô trong lòng, thấy cô lo chuyện bao đồng đấy!”

 

Giọng âm dương quái khí của Vương Thụy truyền đến, ngữ điệu càng thêm chán ghét.

 

“Tại các đều lời phiến diện của vị đại tỷ tỷ !”

 

Lần Tô Hề dường như thực sự giận , đôi mắt đen láy của cô đột nhiên trợn to, một bàn tay nhỏ chỉ về phía lão nhân năng lộn xộn:

 

thực sự hề đẩy vị ông nội đó, là vị đại tỷ tỷ nhầm !

 

... thực sự cứu vị ông nội !

 

Các vẫn nên nhanh ch.óng đưa ông lên chùa , còn cùng để giúp xử lý một chút, nếu yên tâm ~

 

Nếu các cứ tiếp tục vu oan cho như , ông nội... vị ông nội tỉnh chắc chắn sẽ trách mắng các đấy!”

 

Ngay cả khi tức giận cũng vẫn vô lực và mềm mỏng như , khiến cách nào tin phục cô.

 

“Hừ, tuổi còn nhỏ học điều còn cãi bướng!

 

Đi, hôm nay cô nhất định theo chúng !

 

Giờ cô chạy cũng chạy thoát , theo chúng khiêng lão gia t.ử lên chùa, đó gọi phụ nhà cô tới đây.”

 

Vương Thụy đưa tay chỉ mũi Tô Hề, suýt chút nữa là chọc ngón tay đó lỗ mũi Tô Hề !

 

 

Loading...